
Còn tiếp
Dị Thế Lưu Đày
678
Chương
0
Lượt xem
298896
Đề cử
Giới Thiệu Dị Thế Lưu Đày Truyện Chữ
Edit + beta: Zombie cưỡi Lợn
Thể loại: Xuyên việt, dị giới, dị năng, có chủng điền, có tranh bá, y học phương Đông, 1×1, HE.
Thông minh công x Giảo hoạt xấu xa đại thúc thụ giả trang thành thánh mẫu thụ
Số chương: 649 và 10 phiên ngoại
Nhân vật chính: Nguyên Chiến (công) – Nghiêm Mặc (thụ)
Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh về một tên thần y xấu xa linh hồn bị xuyên về dị giới mà ở đó là một thế giới tàn nhẫn, bắp ép hắn phải cải tạo!
Hồn Nghiêm Mặc đã làm rất nhiêu chuyện không tốt nên đã đắc tội ông trời đã làm cho linh hồn phiêu bạt tới dị giớ, tỉnh lại chưa được bao lâu liền biết mình rơi vào một môi trường tàn khốc.
Hắn bị người đánh bất tỉnh rồi khiêng về làm lương thực dự trữ cho mùa đông.
Nơi đó là một bộ lạc nguyên thủy siêu cấp Sparta*.
Người nơi này chỉ coi trọng hai thứ: Sức chiến đấu! Và sức chiến đấu!
Người phía trước dùng sức chiến đấu trên chiến trường, còn người phía sau dùng sức chiến đấu trên…
(*Sparta: Xứ Sparta theo chủ nghĩa quân phiệtvà thành bang này chẳng khác gì một trại lính, với những chiến binh hết sức tinh nhuệ.Sparta là một thuật ngữ chỉ các chiến binh được huấn luyện theo kỷ luật thép và là đội quân tinh nhuệ nhất.)
** ** **
Chữa bệnh? Y học phương Đông? Uống bã đắng? Đó là cái quái gì? Mày muốn mưu hại các chiến sĩ của bộ lạc đúng không? Giết!
Trồng lúa? Nuôi heo nuôi gà? Bọn tao là chiến sĩ, không phải nô lệ! Giết!
Dạy phụ nữ làm quần áo nấu cơm? Làm xà phòng và nước hoa cho các cô? Mẹ kiếp, dám dụ dỗ phụ nữ của bộ lạc ! Giết!
Mày nói mày là sứ giả của thần? Đến để dẫn dắt bọn tao có cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn? Được, cho mày thời gian một ngày, mày đi chinh phục hết kẻ địch của bọn tao, biến chúng nó thành nô lệ mang về đây, làm không được, giết!
Nghiêm Mặc: “…”
Tóm lại một câu: Cái thế giới chó má này, làm ông đây không những đau trứng mà còn đau mông
** ** **
Chú ý 1: Truyện này lấy bối cảnh là xã hội nguyên thuỷ, tam quan của người nguyên thủy vẫn chưa thành lập. Muốn đọc, xin hãy cân nhắc!
Chú ý 2: Nhân vật chính là một kẻ xấu xa cặn bã, bị đày tới xã hội nguyên thuỷ để cải tạo. Muốn đọc, xin hãy cân nhắc!
Biên tập viên đánh giá:
Hồn Nghiêm Mặc vì đắc tội ông trời mà xuyên đến dị thế, tỉnh lại chưa được bao lâu liền biết mình rơi vào một môi trường tàn khốc.
Trên người hắn không những không có thứ gì, mà còn bị gãy chân, lại bị tộc nhân của mình vứt bỏ nơi hoang dã, vất vả lắm mới có người phát hiện ra hắn thì lại bị tên đó dùng chuôi đao phang cho một cái ngất xỉu, sau đó bị khiêng về làm lương thực dự trữ mùa đông.
Lúc tỉnh lại thấy trong bộ lạc có người bị thương, bản thân hắn đã sa làm nô lệ còn khó bảo toàn huống chi là cứu người, Nghiêm Mặc nghĩ bây giờ vẫn chưa phải thời cơ tốt để cho mình ra tay, ai ngờ lại nhận được thông báo của hệ thống: Một lần thấy chết không cứu, giá trị cặn bã +10, tổng cộng giá trị cặn bã là 1 trăm triệu lẻ 8 điểm
Nhân vật chính gặp phải cảnh ngộ bi thảm cùng cực, không có bàn tay vàng thô to, không thể muốn cái gì liền có cái đó, cũng không thể phách lối chơi trội, thật vất vả mới có được một cái hệ thống ai ngờ lại là thứ hệ thống lừa bịp, không làm việc tốt không được cộng điểm, thấy chết mà không cứu cũng không được! Hắn đành phải vắt óc, vắt mồ hôi nghĩ cách làm sao để sinh tồn.
Tình yêu đối với thảo dược, xen lẫn trong đó là những kiến thức về y học phương Đông và vị thuốc, mọi thứ đều chứng tỏ thái độ hành văn nghiêm túc và cẩn thận của tác giả.
Thể loại: Xuyên việt, dị giới, dị năng, có chủng điền, có tranh bá, y học phương Đông, 1×1, HE.
Thông minh công x Giảo hoạt xấu xa đại thúc thụ giả trang thành thánh mẫu thụ
Số chương: 649 và 10 phiên ngoại
Nhân vật chính: Nguyên Chiến (công) – Nghiêm Mặc (thụ)
Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh về một tên thần y xấu xa linh hồn bị xuyên về dị giới mà ở đó là một thế giới tàn nhẫn, bắp ép hắn phải cải tạo!
Hồn Nghiêm Mặc đã làm rất nhiêu chuyện không tốt nên đã đắc tội ông trời đã làm cho linh hồn phiêu bạt tới dị giớ, tỉnh lại chưa được bao lâu liền biết mình rơi vào một môi trường tàn khốc.
Hắn bị người đánh bất tỉnh rồi khiêng về làm lương thực dự trữ cho mùa đông.
Nơi đó là một bộ lạc nguyên thủy siêu cấp Sparta*.
Người nơi này chỉ coi trọng hai thứ: Sức chiến đấu! Và sức chiến đấu!
Người phía trước dùng sức chiến đấu trên chiến trường, còn người phía sau dùng sức chiến đấu trên…
(*Sparta: Xứ Sparta theo chủ nghĩa quân phiệtvà thành bang này chẳng khác gì một trại lính, với những chiến binh hết sức tinh nhuệ.Sparta là một thuật ngữ chỉ các chiến binh được huấn luyện theo kỷ luật thép và là đội quân tinh nhuệ nhất.)
** ** **
Chữa bệnh? Y học phương Đông? Uống bã đắng? Đó là cái quái gì? Mày muốn mưu hại các chiến sĩ của bộ lạc đúng không? Giết!
Trồng lúa? Nuôi heo nuôi gà? Bọn tao là chiến sĩ, không phải nô lệ! Giết!
Dạy phụ nữ làm quần áo nấu cơm? Làm xà phòng và nước hoa cho các cô? Mẹ kiếp, dám dụ dỗ phụ nữ của bộ lạc ! Giết!
Mày nói mày là sứ giả của thần? Đến để dẫn dắt bọn tao có cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn? Được, cho mày thời gian một ngày, mày đi chinh phục hết kẻ địch của bọn tao, biến chúng nó thành nô lệ mang về đây, làm không được, giết!
Nghiêm Mặc: “…”
Tóm lại một câu: Cái thế giới chó má này, làm ông đây không những đau trứng mà còn đau mông
** ** **
Chú ý 1: Truyện này lấy bối cảnh là xã hội nguyên thuỷ, tam quan của người nguyên thủy vẫn chưa thành lập. Muốn đọc, xin hãy cân nhắc!
Chú ý 2: Nhân vật chính là một kẻ xấu xa cặn bã, bị đày tới xã hội nguyên thuỷ để cải tạo. Muốn đọc, xin hãy cân nhắc!
Biên tập viên đánh giá:
Hồn Nghiêm Mặc vì đắc tội ông trời mà xuyên đến dị thế, tỉnh lại chưa được bao lâu liền biết mình rơi vào một môi trường tàn khốc.
Trên người hắn không những không có thứ gì, mà còn bị gãy chân, lại bị tộc nhân của mình vứt bỏ nơi hoang dã, vất vả lắm mới có người phát hiện ra hắn thì lại bị tên đó dùng chuôi đao phang cho một cái ngất xỉu, sau đó bị khiêng về làm lương thực dự trữ mùa đông.
Lúc tỉnh lại thấy trong bộ lạc có người bị thương, bản thân hắn đã sa làm nô lệ còn khó bảo toàn huống chi là cứu người, Nghiêm Mặc nghĩ bây giờ vẫn chưa phải thời cơ tốt để cho mình ra tay, ai ngờ lại nhận được thông báo của hệ thống: Một lần thấy chết không cứu, giá trị cặn bã +10, tổng cộng giá trị cặn bã là 1 trăm triệu lẻ 8 điểm
Nhân vật chính gặp phải cảnh ngộ bi thảm cùng cực, không có bàn tay vàng thô to, không thể muốn cái gì liền có cái đó, cũng không thể phách lối chơi trội, thật vất vả mới có được một cái hệ thống ai ngờ lại là thứ hệ thống lừa bịp, không làm việc tốt không được cộng điểm, thấy chết mà không cứu cũng không được! Hắn đành phải vắt óc, vắt mồ hôi nghĩ cách làm sao để sinh tồn.
Tình yêu đối với thảo dược, xen lẫn trong đó là những kiến thức về y học phương Đông và vị thuốc, mọi thứ đều chứng tỏ thái độ hành văn nghiêm túc và cẩn thận của tác giả.
Danh Sách Chương Dị Thế Lưu Đày TruyenChu
- #151Chương 143: Tâm tư từng người
- #152Chương 144: Nghiêm Mặc múa dẫn đầu?
- #153Chương 145: Thử nghiệm của Nghiêm Mặc
- #154Chương 146: Đêm đó!
- #155Chương 147: Nguyên Chiến nhớ nhà, Mặc không có ở bên, ngày nào cũng có người không ngừng quyến rũ hắn
- #156Chương 148: Sức chiến đấu của thủ lĩnh
- #157Chương 149: Tôi không chơi xúc tu đâu, ngoan ~
- #158Chương 150: Nhiều nô lệ hay nhiều kẻ địch?
- #159Chương 151: Tôi muốn sinh con cho Mặc đại nhân
- #160Chương 152: Tôi muốn chết thì sẽ mang cậu theo cùng chết
- #161Chương 153: Muốn xem thử năng lực người đàn ông của cậu một chút không?
- #162Chương 154: Quá trình dạy dỗ người lùn
- #163Chương 155: Có người đang rình… người bên cạnh hắn
- #164Chương 156: Quả thổ nguyên bị mất cắp
- #165Chương 157: Trước tiên thỏa mãn ta đã
- #166Chương 158: Đại Vu người cá vô liêm sỉ
- #167Chương 159: Bạn đời trung thành
- #168Chương 160: Uy hiếp
- #169Chương 161: Cá chim Ngu Huyết
- #170Chương 162: Đá Thần Huyết
- #171Chương 163: Anh có thể làm ‘vợ’ tôi
- #172Chương 164: Nghiêm Mặc phát điên (1)
- #173Chương 165: Nghiêm Mặc phát điên (2)
- #174Chương 166: Bệnh điên là loại bệnh truyền nhiễm
- #175Chương 167: Đố kỵ, đố kỵ, và đố kỵ
- #176Chương 168: Bình yên trước cơn bão
- #177Chương 169: Gã râu quai nón thần bí
- #178Chương 170: Thức tỉnh
- #179Chương 171: Giới hạn cuối là cái gì?
- #180Chương 172: Giảm điểm bất ngờ
- #181Chương 173: Chim nhỏ phẫn nộ
- #182Chương 174: Quả Vu Vận không có phải ứng là tốt hay xấu?
- #183Chương 175: Nghiêm mặc bị bắt
- #184Chương 176: Đầu lâu đen
- #185Chương 177: Con rối truyền thừa của tộc Luyện Cốt
- #186Chương 178: Nguyên Chiến khi buồn chán sẽ làm gì?
- #187Chương 179: Phần thưởng cấp ba
- #188Chương 180: Nguyên Chiến kinh sợ
- #189Chương 181: Mốt thời trang của tư tế đại nhân
- #190Chương 182: Cút mẹ đi, thuật thải bổ!
- #191Chương 183: Chuyện không thể không kể của gã râu quai nón và con Cốt Chuột
- #192Chương 184: Quả Vu Vận muốn ăn cha nó…
- #193Chương 185: Lão tư tế
- #194Chương 186: Bọn tôi không muốn giao phối với ngựa sừng…
- #195Chương 187: Chuyện máu chó của Nguyên Chiến …
- #196Chương 188: Buổi sáng dịu dàng
- #197Chương 189: Đội săn thú trở về
- #198Chương 190: Phiên chợ đầu tiên của Cửu Nguyên
- #199Chương 191: Ma Nhĩ Càn
- #200Chương 192: Bộ lạc Cửu Nguyên hung tàn