
Còn tiếp
Dị Thế Lưu Đày
678
Chương
0
Lượt xem
298896
Đề cử
Giới Thiệu Dị Thế Lưu Đày Truyện Chữ
Edit + beta: Zombie cưỡi Lợn
Thể loại: Xuyên việt, dị giới, dị năng, có chủng điền, có tranh bá, y học phương Đông, 1×1, HE.
Thông minh công x Giảo hoạt xấu xa đại thúc thụ giả trang thành thánh mẫu thụ
Số chương: 649 và 10 phiên ngoại
Nhân vật chính: Nguyên Chiến (công) – Nghiêm Mặc (thụ)
Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh về một tên thần y xấu xa linh hồn bị xuyên về dị giới mà ở đó là một thế giới tàn nhẫn, bắp ép hắn phải cải tạo!
Hồn Nghiêm Mặc đã làm rất nhiêu chuyện không tốt nên đã đắc tội ông trời đã làm cho linh hồn phiêu bạt tới dị giớ, tỉnh lại chưa được bao lâu liền biết mình rơi vào một môi trường tàn khốc.
Hắn bị người đánh bất tỉnh rồi khiêng về làm lương thực dự trữ cho mùa đông.
Nơi đó là một bộ lạc nguyên thủy siêu cấp Sparta*.
Người nơi này chỉ coi trọng hai thứ: Sức chiến đấu! Và sức chiến đấu!
Người phía trước dùng sức chiến đấu trên chiến trường, còn người phía sau dùng sức chiến đấu trên…
(*Sparta: Xứ Sparta theo chủ nghĩa quân phiệtvà thành bang này chẳng khác gì một trại lính, với những chiến binh hết sức tinh nhuệ.Sparta là một thuật ngữ chỉ các chiến binh được huấn luyện theo kỷ luật thép và là đội quân tinh nhuệ nhất.)
** ** **
Chữa bệnh? Y học phương Đông? Uống bã đắng? Đó là cái quái gì? Mày muốn mưu hại các chiến sĩ của bộ lạc đúng không? Giết!
Trồng lúa? Nuôi heo nuôi gà? Bọn tao là chiến sĩ, không phải nô lệ! Giết!
Dạy phụ nữ làm quần áo nấu cơm? Làm xà phòng và nước hoa cho các cô? Mẹ kiếp, dám dụ dỗ phụ nữ của bộ lạc ! Giết!
Mày nói mày là sứ giả của thần? Đến để dẫn dắt bọn tao có cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn? Được, cho mày thời gian một ngày, mày đi chinh phục hết kẻ địch của bọn tao, biến chúng nó thành nô lệ mang về đây, làm không được, giết!
Nghiêm Mặc: “…”
Tóm lại một câu: Cái thế giới chó má này, làm ông đây không những đau trứng mà còn đau mông
** ** **
Chú ý 1: Truyện này lấy bối cảnh là xã hội nguyên thuỷ, tam quan của người nguyên thủy vẫn chưa thành lập. Muốn đọc, xin hãy cân nhắc!
Chú ý 2: Nhân vật chính là một kẻ xấu xa cặn bã, bị đày tới xã hội nguyên thuỷ để cải tạo. Muốn đọc, xin hãy cân nhắc!
Biên tập viên đánh giá:
Hồn Nghiêm Mặc vì đắc tội ông trời mà xuyên đến dị thế, tỉnh lại chưa được bao lâu liền biết mình rơi vào một môi trường tàn khốc.
Trên người hắn không những không có thứ gì, mà còn bị gãy chân, lại bị tộc nhân của mình vứt bỏ nơi hoang dã, vất vả lắm mới có người phát hiện ra hắn thì lại bị tên đó dùng chuôi đao phang cho một cái ngất xỉu, sau đó bị khiêng về làm lương thực dự trữ mùa đông.
Lúc tỉnh lại thấy trong bộ lạc có người bị thương, bản thân hắn đã sa làm nô lệ còn khó bảo toàn huống chi là cứu người, Nghiêm Mặc nghĩ bây giờ vẫn chưa phải thời cơ tốt để cho mình ra tay, ai ngờ lại nhận được thông báo của hệ thống: Một lần thấy chết không cứu, giá trị cặn bã +10, tổng cộng giá trị cặn bã là 1 trăm triệu lẻ 8 điểm
Nhân vật chính gặp phải cảnh ngộ bi thảm cùng cực, không có bàn tay vàng thô to, không thể muốn cái gì liền có cái đó, cũng không thể phách lối chơi trội, thật vất vả mới có được một cái hệ thống ai ngờ lại là thứ hệ thống lừa bịp, không làm việc tốt không được cộng điểm, thấy chết mà không cứu cũng không được! Hắn đành phải vắt óc, vắt mồ hôi nghĩ cách làm sao để sinh tồn.
Tình yêu đối với thảo dược, xen lẫn trong đó là những kiến thức về y học phương Đông và vị thuốc, mọi thứ đều chứng tỏ thái độ hành văn nghiêm túc và cẩn thận của tác giả.
Thể loại: Xuyên việt, dị giới, dị năng, có chủng điền, có tranh bá, y học phương Đông, 1×1, HE.
Thông minh công x Giảo hoạt xấu xa đại thúc thụ giả trang thành thánh mẫu thụ
Số chương: 649 và 10 phiên ngoại
Nhân vật chính: Nguyên Chiến (công) – Nghiêm Mặc (thụ)
Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh về một tên thần y xấu xa linh hồn bị xuyên về dị giới mà ở đó là một thế giới tàn nhẫn, bắp ép hắn phải cải tạo!
Hồn Nghiêm Mặc đã làm rất nhiêu chuyện không tốt nên đã đắc tội ông trời đã làm cho linh hồn phiêu bạt tới dị giớ, tỉnh lại chưa được bao lâu liền biết mình rơi vào một môi trường tàn khốc.
Hắn bị người đánh bất tỉnh rồi khiêng về làm lương thực dự trữ cho mùa đông.
Nơi đó là một bộ lạc nguyên thủy siêu cấp Sparta*.
Người nơi này chỉ coi trọng hai thứ: Sức chiến đấu! Và sức chiến đấu!
Người phía trước dùng sức chiến đấu trên chiến trường, còn người phía sau dùng sức chiến đấu trên…
(*Sparta: Xứ Sparta theo chủ nghĩa quân phiệtvà thành bang này chẳng khác gì một trại lính, với những chiến binh hết sức tinh nhuệ.Sparta là một thuật ngữ chỉ các chiến binh được huấn luyện theo kỷ luật thép và là đội quân tinh nhuệ nhất.)
** ** **
Chữa bệnh? Y học phương Đông? Uống bã đắng? Đó là cái quái gì? Mày muốn mưu hại các chiến sĩ của bộ lạc đúng không? Giết!
Trồng lúa? Nuôi heo nuôi gà? Bọn tao là chiến sĩ, không phải nô lệ! Giết!
Dạy phụ nữ làm quần áo nấu cơm? Làm xà phòng và nước hoa cho các cô? Mẹ kiếp, dám dụ dỗ phụ nữ của bộ lạc ! Giết!
Mày nói mày là sứ giả của thần? Đến để dẫn dắt bọn tao có cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn? Được, cho mày thời gian một ngày, mày đi chinh phục hết kẻ địch của bọn tao, biến chúng nó thành nô lệ mang về đây, làm không được, giết!
Nghiêm Mặc: “…”
Tóm lại một câu: Cái thế giới chó má này, làm ông đây không những đau trứng mà còn đau mông
** ** **
Chú ý 1: Truyện này lấy bối cảnh là xã hội nguyên thuỷ, tam quan của người nguyên thủy vẫn chưa thành lập. Muốn đọc, xin hãy cân nhắc!
Chú ý 2: Nhân vật chính là một kẻ xấu xa cặn bã, bị đày tới xã hội nguyên thuỷ để cải tạo. Muốn đọc, xin hãy cân nhắc!
Biên tập viên đánh giá:
Hồn Nghiêm Mặc vì đắc tội ông trời mà xuyên đến dị thế, tỉnh lại chưa được bao lâu liền biết mình rơi vào một môi trường tàn khốc.
Trên người hắn không những không có thứ gì, mà còn bị gãy chân, lại bị tộc nhân của mình vứt bỏ nơi hoang dã, vất vả lắm mới có người phát hiện ra hắn thì lại bị tên đó dùng chuôi đao phang cho một cái ngất xỉu, sau đó bị khiêng về làm lương thực dự trữ mùa đông.
Lúc tỉnh lại thấy trong bộ lạc có người bị thương, bản thân hắn đã sa làm nô lệ còn khó bảo toàn huống chi là cứu người, Nghiêm Mặc nghĩ bây giờ vẫn chưa phải thời cơ tốt để cho mình ra tay, ai ngờ lại nhận được thông báo của hệ thống: Một lần thấy chết không cứu, giá trị cặn bã +10, tổng cộng giá trị cặn bã là 1 trăm triệu lẻ 8 điểm
Nhân vật chính gặp phải cảnh ngộ bi thảm cùng cực, không có bàn tay vàng thô to, không thể muốn cái gì liền có cái đó, cũng không thể phách lối chơi trội, thật vất vả mới có được một cái hệ thống ai ngờ lại là thứ hệ thống lừa bịp, không làm việc tốt không được cộng điểm, thấy chết mà không cứu cũng không được! Hắn đành phải vắt óc, vắt mồ hôi nghĩ cách làm sao để sinh tồn.
Tình yêu đối với thảo dược, xen lẫn trong đó là những kiến thức về y học phương Đông và vị thuốc, mọi thứ đều chứng tỏ thái độ hành văn nghiêm túc và cẩn thận của tác giả.
Danh Sách Chương Dị Thế Lưu Đày TruyenChu
- #351Chương 343: Tính toán của Chiến và Mặc
- #352Chương 344: Đại Tư Tế của thần điện Thổ Thành
- #353Chương 345: Bí ẩn chưa có lời giải
- #354Chương 346: Thay đổi thân phận
- #355Chương 347: Thời cơ về nhà?
- #356Chương 348: Thuốc không thể ăn bậy, da tôi cũng thế!
- #357Chương 349: Thí nghiệm thuốc
- #358Chương 350: Cái gì bong ra đều là của tôi!
- #359Chương 351: Xin chào vương hậu!
- #360Chương 352: Có thể tiến có thể lùi, đó mới là bản sắc của chúng ta
- #361Chương 353: Ý định của Đại Tư Tế Âm Thành
- #362Chương 354: Mạn Châu Sa Hoa
- #363Chương 355: Quỷ dị khó lường, con đường phía trước mịt mờ quá…
- #364Chương 356: Chuyển bị động thành chủ động
- #365Chương 357: Chuyên gia giả thần giả quỷ
- #366Chương 358: Bí mật động trời!
- #367Chương 359: Nghiêm Mặc hồi phục
- #368Chương 360: Biến hóa liên tiếp
- #369Chương 361: Niềm vui tương phùng
- #370Chương 362: Ý định của đại công chúa
- #371Chương 363: Trước khi tẩu thoát
- #372Chương 364: Ha ha ha!
- #373Chương 365: Vừa kịp lúc
- #374Chương 366: Niềm vui khi gặp lại, Thổ Thành hối hận xanh ruột!
- #375Chương 367: Nguy cơ của Cửu Nguyên và trở về
- #376Chương 368: Trở về khích lệ lòng người
- #377Chương 369: Vũ khúc hiến tế
- #378Chương 370: Kẻ phản bội
- #379Chương 371: Đến cùng có thể nhảy vũ khúc hiến tế không?
- #380Chương 372: Thủ lĩnh Đóa Phỉ đang vô cùng đắc ý
- #381Chương 373: Phá thành
- #382Chương 374: Chế địch và an ủi linh hồn
- #383Chương 375: Vũ điệu xoa dịu linh hồn
- #384Chương 376: Đá khế ước
- #385Chương 377: Đại hội kết duyên
- #386Chương 378: Nghiêm Mặc thay đổi suy nghĩ
- #387Chương 379: Hình phạt tàn khốc và tẩy não
- #388Chương 380: Cửu Nguyên mới
- #389Chương 381: Tư tế đại nhân
- #390Chương 382: Người đàn ông của thủ lĩnh Chiến
- #391Chương 383: Khách mới tới và biểu hiện của tư tế
- #392Chương 384: Mặc vu ở đâu?
- #393Chương 385: Du thuyết* Xa Đảm
- #394Chương 386: Miệng ai độc hơn ai?
- #395Chương 387: Tính toán của từng người
- #396Chương 388: Tin tức về cuộc tụ hội mười năm một lần của Cửu Đại Thường Thành
- #397Chương 389: Quy tắc khiêu chiến của cuộc tụ hội
- #398Chương 390: Thử thách của sứ giả Vu Thành
- #399Chương 391: Tự tìm đường chết và qua ải
- #400Chương 392: Sự thay đổi của Vu Thành