
Còn tiếp
Diệp Tẫn Dạ Tam Nguyệt
104
Chương
0
Lượt xem
294922
Đề cử
Giới Thiệu Diệp Tẫn Dạ Tam Nguyệt Truyện Chữ
Tác giả: Nhất Bán Công Tử.
Thể loại: Bách hợp, ABO văn, cung đấu, chiến tranh, ngược tâm, HE...
Văn án:
Tháng ba, yên hoa rực rỡ giữa bầu trời đêm Ân Vĩnh thành, nhưng cũng rất nhanh đã vụt tắt, chỉ còn lại một lớp bụi phủ mờ ảo trên nền trời âm u tịch mịch.
Gả cho ai, trước giờ Diệp Cẩm không mấy quan tâm, tâm tính nàng vốn đơn thuần, không nghĩ đến toan tính âm mưu, tất cả đều thuận theo tự nhiên. Chỉ là không ngờ đến, sẽ có ngày gả cho người đó, Lăng Tam Nguyệt...
"Đem Diệp Cẩm gả cho Thập nhất gia, xem ra lão hoàng đế đã đi một nước cờ liều, cùng lúc đối đầu với cả Phù Cơ công chúa và Diệp tướng quân. Nhưng chí ít hiện tại vẫn giữ được thế cục cân bằng, Diệp Cẩm là đứa con mà Diệp tướng quân yêu thương nhất, nay gả cho Thập nhất gia, nhất định Diệp tướng quân sẽ thu liễm mà không dám làm càn, mà bên phủ thất điện hạ, cũng sẽ không có động tĩnh gì lớn."
Một hôn lễ, lại được đặt lên bàn cờ thiên hạ toan tính, đem tính toán của bản thân đè nặng lên hai người vô tội khác...
Tháng ba mưa lất phất bay, cánh hoa mai trắng phiêu phiêu rơi xuống trước hiên nhà, bàn tay nhỏ vươn ra, hoàn hảo đón lấy cánh hoa. Diệp Cẩm cười cong mắt, tay áo tử sắc nhẹ lay lay, vươn lại một chút nước mưa.
Nghiêng nhẹ tán ô, nước mưa theo đường cong của ô chảy xuống.
Diệp Cẩm kinh ngạc nhìn vào lòng bàn tay mình, mưa không rơi vào tay nữa, nhẹ nhàng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt thuần đen xinh đẹp của đối phương.
"Không lạnh sao?" Đối phương dịu dàng lại chậm rãi mà thì thầm bên cạnh nàng: "Vào trong thôi."
Mưa rửa trôi sạch sẽ những ô uế trên trần gian này, gột rửa sạch sẽ những gì muốn quên đi, chỉ để lại một khoảng lòng nặng trĩu tê dại, hóa thành kẻ điên không ngày trở về.
Đôi mắt của nàng...
Là một khoảng trời vô tận, càng nhìn càng trong suốt, càng quan sát càng không rõ nội tâm đang suy nghĩ gì.
"Từ lúc bắt đầu vốn dĩ đã sai rồi, những bước tiếp theo chỉ sai càng thêm sai, nhìn lại chỉ toàn những sai lầm chồng chất sai lầm, không thể nào quay đầu lại được nữa."
Âm thanh tát tay chát chúa vang lên, Diệp Cẩm lảo đảo lùi về sau, mất thăng bằng mà ngã xuống đất, ánh mắt dại ra, ngây ngốc nhìn về một hướng vô định nào đó.
Diệp Tú Anh giận dữ ném những thứ trong tầm với vào người của Diệp Cẩm, điên cuồng gào lên: "Diệp Cẩm, ngươi hôm nay dám đối đầu với ta, ngươi quên ta chính là tỷ tỷ của ngươi hay sao?"
Không quay đầu lại được nữa rồi...
"Tam Nguyệt, ta thật sự không biết phải làm gì nữa rồi, ta thật sự không còn nơi nào để về nữa rồi..."
Lăng Tam Nguyệt đem nàng ôm vào lòng, nội tâm đau buốt rỉ máu, chỉ biết cố gắng ôm chặt lấy thân thể bé nhỏ đó, cố gắng dùng hơi ấm của mình xoa dịu nỗi đau trong lòng nàng ấy.
"Đừng sợ, ta ở đây, chúng ta về nhà."
Về nhà... nhà của các nàng...
Mọi thứ đều trôi qua vội vã, như cơn mưa phùn tháng ba, lạnh lẽo...
Diệp Tẫn... Tam Nguyệt...
Thể loại: Bách hợp, ABO văn, cung đấu, chiến tranh, ngược tâm, HE...
Văn án:
Tháng ba, yên hoa rực rỡ giữa bầu trời đêm Ân Vĩnh thành, nhưng cũng rất nhanh đã vụt tắt, chỉ còn lại một lớp bụi phủ mờ ảo trên nền trời âm u tịch mịch.
Gả cho ai, trước giờ Diệp Cẩm không mấy quan tâm, tâm tính nàng vốn đơn thuần, không nghĩ đến toan tính âm mưu, tất cả đều thuận theo tự nhiên. Chỉ là không ngờ đến, sẽ có ngày gả cho người đó, Lăng Tam Nguyệt...
"Đem Diệp Cẩm gả cho Thập nhất gia, xem ra lão hoàng đế đã đi một nước cờ liều, cùng lúc đối đầu với cả Phù Cơ công chúa và Diệp tướng quân. Nhưng chí ít hiện tại vẫn giữ được thế cục cân bằng, Diệp Cẩm là đứa con mà Diệp tướng quân yêu thương nhất, nay gả cho Thập nhất gia, nhất định Diệp tướng quân sẽ thu liễm mà không dám làm càn, mà bên phủ thất điện hạ, cũng sẽ không có động tĩnh gì lớn."
Một hôn lễ, lại được đặt lên bàn cờ thiên hạ toan tính, đem tính toán của bản thân đè nặng lên hai người vô tội khác...
Tháng ba mưa lất phất bay, cánh hoa mai trắng phiêu phiêu rơi xuống trước hiên nhà, bàn tay nhỏ vươn ra, hoàn hảo đón lấy cánh hoa. Diệp Cẩm cười cong mắt, tay áo tử sắc nhẹ lay lay, vươn lại một chút nước mưa.
Nghiêng nhẹ tán ô, nước mưa theo đường cong của ô chảy xuống.
Diệp Cẩm kinh ngạc nhìn vào lòng bàn tay mình, mưa không rơi vào tay nữa, nhẹ nhàng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt thuần đen xinh đẹp của đối phương.
"Không lạnh sao?" Đối phương dịu dàng lại chậm rãi mà thì thầm bên cạnh nàng: "Vào trong thôi."
Mưa rửa trôi sạch sẽ những ô uế trên trần gian này, gột rửa sạch sẽ những gì muốn quên đi, chỉ để lại một khoảng lòng nặng trĩu tê dại, hóa thành kẻ điên không ngày trở về.
Đôi mắt của nàng...
Là một khoảng trời vô tận, càng nhìn càng trong suốt, càng quan sát càng không rõ nội tâm đang suy nghĩ gì.
"Từ lúc bắt đầu vốn dĩ đã sai rồi, những bước tiếp theo chỉ sai càng thêm sai, nhìn lại chỉ toàn những sai lầm chồng chất sai lầm, không thể nào quay đầu lại được nữa."
Âm thanh tát tay chát chúa vang lên, Diệp Cẩm lảo đảo lùi về sau, mất thăng bằng mà ngã xuống đất, ánh mắt dại ra, ngây ngốc nhìn về một hướng vô định nào đó.
Diệp Tú Anh giận dữ ném những thứ trong tầm với vào người của Diệp Cẩm, điên cuồng gào lên: "Diệp Cẩm, ngươi hôm nay dám đối đầu với ta, ngươi quên ta chính là tỷ tỷ của ngươi hay sao?"
Không quay đầu lại được nữa rồi...
"Tam Nguyệt, ta thật sự không biết phải làm gì nữa rồi, ta thật sự không còn nơi nào để về nữa rồi..."
Lăng Tam Nguyệt đem nàng ôm vào lòng, nội tâm đau buốt rỉ máu, chỉ biết cố gắng ôm chặt lấy thân thể bé nhỏ đó, cố gắng dùng hơi ấm của mình xoa dịu nỗi đau trong lòng nàng ấy.
"Đừng sợ, ta ở đây, chúng ta về nhà."
Về nhà... nhà của các nàng...
Mọi thứ đều trôi qua vội vã, như cơn mưa phùn tháng ba, lạnh lẽo...
Diệp Tẫn... Tam Nguyệt...
Danh Sách Chương Diệp Tẫn Dạ Tam Nguyệt TruyenChu
- #51Chương 51: - Thích khách
- #52Chương 52: - Sợ hãi
- #53Chương 53: - Vỡ lòng
- #54Chương 54: - Hòa hảo
- #55Chương 55-: Huyết vũ
- #56Chương 56: - Nỗi lòng
- #57Chương 57: - Day dứt
- #58Chương 58: - Xuất hành
- #59Chương 59: - Hồ Lâm-Tri Kết
- #60Chương 60: - Phiên Bắc công chúa
- #61Chương 61: - Quân cảm tử
- #62Chương 62: - Tưởng niệm
- #63Chương 63: - Bóng ma
- #64Chương 64: - Tử trận
- #65Chương 65: - Hang động
- #66Chương 66: - Buông tay
- #67Chương 67: - Tuyệt vọng
- #68Chương 68: - Tiếc hận
- #69Chương 69: - Nhập ngục
- #70Chương 70: - Phản bội
- #71Chương 71: - Đố kỵ
- #72Chương 72: - Đau thương chất chồng
- #73Chương 73: - Diệp tẫn
- #74Chương 74: - Tro tàn lại cháy
- #75Chương 75: - Chân tướng
- #76Chương 76: - Nghiệt
- #77Chương 77: - Liên hoàn thuyền
- #78Chương 78: - Chạm mặt
- #79Chương 79: - Tái kiến
- #80Chương 80: - Yên hoa tam nguyệt
- #81Chương 81: - Tàn tuyệt
- #82Chương 82: - Chấp niệm
- #83Chương 83: - Tín ngưỡng
- #84Chương 84: - Phong vũ sa mạc
- #85Chương 85: - Hỷ sự liên miên
- #86Chương 86: - Quỷ
- #87Chương 87: - Nước mắt chảy ngược
- #88Chương 88: - Hóa giải ân oán
- #89Chương 89: - Ngược dòng
- #90Chương 90: - Quân quý Hàn gia
- #91Chương 91: - Sau cơn mưa trời lại sáng
- #92Chương 92: PHIÊN NGOẠI 1
- #93Chương 93: PHIÊN NGOẠI 2
- #94Chương 94: PHIÊN NGOẠI 3
- #95Chương 95
- #96Chương 96
- #97Chương 97
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #100Chương 100