
Còn tiếp
Đỉnh Cấp Rể Quý
821
Chương
0
Lượt xem
285590
Đề cử
Giới Thiệu Đỉnh Cấp Rể Quý Truyện Chữ
Trần Phong, Người thừ kế của nhà siêu giàu đỉnh cấp gặp rất nhiều rắc rối khi chỉ ước ao cuọc sống điền viên. Lựa chọn làm rể hay thừa kế, xin mời các bạn đọc bộ truyện đô thi hợp thời này.
Trích:
Thành phố Thương Châu, phố đi bộ, trước cửa một nhà hàng, Trần Dật Thần mặc một bộ quần áo giao đồ ăn màu vàng, thần sắc lạnh nhạt.
“Dạ phải, ông chủ nói, chỉ cần cậu chủ chịu về nhà họ Trần, tài sản trăm ngàn tỷ của nhà họ Trần sẽ giao cho cậu chủ nắm giữ.” Đối diện với Trần Dật Thần, một ông lão mặc Đường phục màu xám cung kính mở miệng.
“Ha…tài sản trăm ngàn tỷ?” Trần Dật Thần cười tự giễu một tiếng, nhàn nhạt thở dài nói: “Nhà họ Trần các người thật có tiền a.”
Giống như là nghe ra được ý vị mỉa mai trong lời nói của Trần Dật Thần, ông lão Đường phục bất lực hỏi: “Cậu chủ vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện ba năm trước sao?”
Thấy Trần Dật Thần không nói chuyện, Trần Lâm cười khổ nói: “Cậu chủ, chuyện ba năm trước, đích thực là ông chủ làm không đúng, nhưng ba năm nay, ông chủ cũng đã vì chuyện đó mà trả giá đủ rồi, tại sao cậu chủ lại không chịu cho ông chủ một cơ hội kia chứ?”
“Cơ hội?” Khoé miệng Trần Dật Thần nhếch lên một tia mỉa mai, bảo anh cho Trần Ứng Long cơ hội, nhưng Trần Ứng Long đã từng cho mẹ anh qua cơ hội sao?
Trần Dật Thần vĩnh viễn cũng không quên được, ba năm trước, bộ dạng mẹ bệnh chết ở trước mặt của mình.
Nhà họ Trần có tài sản trăm ngàn tỷ, nhưng Trần Ứng Long lại không chịu móc ra 3 tỷ để cho mẹ chữa bệnh, cho dù mình đã quỳ xuống trước mặt ông ta vẫy đuôi cầu xin lòng thương xót như một con chó, Trần Ứng Long cũng không một chút động lòng, trơ mắt mà nhìn mẹ bị bệnh chết.
Bây giờ Trần Ứng Long lại muốn một cơ hội? Ha…
Trần Dật Thần lắc đầu, thần sắc mang theo sự trào phúng nói không nên lời.
Trích:
Thành phố Thương Châu, phố đi bộ, trước cửa một nhà hàng, Trần Dật Thần mặc một bộ quần áo giao đồ ăn màu vàng, thần sắc lạnh nhạt.
“Dạ phải, ông chủ nói, chỉ cần cậu chủ chịu về nhà họ Trần, tài sản trăm ngàn tỷ của nhà họ Trần sẽ giao cho cậu chủ nắm giữ.” Đối diện với Trần Dật Thần, một ông lão mặc Đường phục màu xám cung kính mở miệng.
“Ha…tài sản trăm ngàn tỷ?” Trần Dật Thần cười tự giễu một tiếng, nhàn nhạt thở dài nói: “Nhà họ Trần các người thật có tiền a.”
Giống như là nghe ra được ý vị mỉa mai trong lời nói của Trần Dật Thần, ông lão Đường phục bất lực hỏi: “Cậu chủ vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện ba năm trước sao?”
Thấy Trần Dật Thần không nói chuyện, Trần Lâm cười khổ nói: “Cậu chủ, chuyện ba năm trước, đích thực là ông chủ làm không đúng, nhưng ba năm nay, ông chủ cũng đã vì chuyện đó mà trả giá đủ rồi, tại sao cậu chủ lại không chịu cho ông chủ một cơ hội kia chứ?”
“Cơ hội?” Khoé miệng Trần Dật Thần nhếch lên một tia mỉa mai, bảo anh cho Trần Ứng Long cơ hội, nhưng Trần Ứng Long đã từng cho mẹ anh qua cơ hội sao?
Trần Dật Thần vĩnh viễn cũng không quên được, ba năm trước, bộ dạng mẹ bệnh chết ở trước mặt của mình.
Nhà họ Trần có tài sản trăm ngàn tỷ, nhưng Trần Ứng Long lại không chịu móc ra 3 tỷ để cho mẹ chữa bệnh, cho dù mình đã quỳ xuống trước mặt ông ta vẫy đuôi cầu xin lòng thương xót như một con chó, Trần Ứng Long cũng không một chút động lòng, trơ mắt mà nhìn mẹ bị bệnh chết.
Bây giờ Trần Ứng Long lại muốn một cơ hội? Ha…
Trần Dật Thần lắc đầu, thần sắc mang theo sự trào phúng nói không nên lời.
Danh Sách Chương Đỉnh Cấp Rể Quý TruyenChu
- #1Chương 1: Gia sản trăm ngàn tỷ
- #2Chương 2: Vụ tai nạn xe ly kỳ
- #3Chương 3: Ly hôn?
- #4Chương 4: Tuyệt đối không để cô hối hận!
- #5Chương 5: Người giàu nhất thương châu
- #6Chương 6: Cậu chủ trần
- #7Chương 7: Hoàng bào mặc trên người
- #8Chương 8: Xe điện của cậu đâu
- #9Chương 9: Koenigsegg
- #10Chương 10: 1500 tỷ trước nay chưa từng có
- #11Chương 11: Đi thẳng mà vào, nằm ngang mà ra
- #12Chương 12: Nằm mơ giữa ban ngày
- #13Chương 13: Tin tưởng anh không
- #14Chương 14: Tại sao phải nghỉ ngơi
- #15Chương 15: Vui vẻ như một đứa trẻ
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18: Khiêu chiến hạ thiên hồng
- #19Chương 19: Bán đứng
- #20Chương 20: Giận đỏ mặt
- #21Chương 21: Tay trái, hay là tay phải!
- #22Chương 22: Mua một bài học
- #23Chương 23: Đảo ngược thế cờ
- #24Chương 24
- #25Chương 25: Chân thành
- #26Chương 26: Cô ấy thậm chí còn là vợ của tôi!
- #27Chương 27: Lần hai vào đỉnh phong
- #28Chương 28: Thái ðộ cầu xin
- #29Chương 29: Hạ thiên hồng tự mình đến
- #30Chương 30: Mãnh hổ ngủ say
- #31Chương 31: Ma nữ từ dao
- #32Chương 32: Tiền lương của shipper
- #33Chương 33: Cách nghĩ của từ dao
- #34Chương 34: Xé nát cái miệng của cậu
- #35Chương 35: Anh em bề ngoài
- #36Chương 36: Người đàn ông phía sau cô ta
- #37Chương 37: Mợ cực phẩm
- #38Chương 38: Lối suy nghĩ thần kỳ
- #39Chương 39: Camera hành trình
- #40Chương 40: Tôn hồng đến cửa
- #41Chương 41: Không được đánh trả? !
- #42Chương 42: Quỳ xuống nói xin lỗi!
- #43Chương 43: Phải tăng thêm tiền!
- #44Chương 44: Ngủ trên đường?
- #45Chương 45: Cậu có thể làm gì tôi sao?
- #46Chương 46: Đấu giá!
- #47Chương 47: Tiếng dữ đồn xa
- #48Chương 48: Buổi đấu giá
- #49Chương 49: Cực kỳ không biết xấu hổ
- #50Chương 50: Cạnh tranh khốc liệt