
Còn tiếp
Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca
91
Chương
0
Lượt xem
278168
Đề cử
Giới Thiệu Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca Truyện Chữ
Couple: Chu Lạc An (thụ, 30 tuổi) × Thương Nhĩ (công, 22 tuổi).
Một bản báo cáo cho thấy mức độ tương thích đạt 100%, Alpha mang mật danh “Thương Nhĩ”1 xuất thân từ Khu 9 thượng vàng hạ cám được đưa đến Khu 4 toàn những kẻ quyền quý.
Người mua hắn là ngài Chu, vì tuyến thể của ngài Chu bị thương do tai nạn nên đã giao hắn cho phu nhân mình, giúp phu nhân vượt qua kỳ phát tình.
Ngày đầu đặt chân đến dinh thự, trong thư phòng khép hờ vọng ra tiếng cảnh cáo trầm thấp của ngài Chu: “Chỉ được đánh dấu tạm thời, không được có bất kỳ hành động vượt quá giới hạn nào.”
“Thương Nhĩ” ngước mắt lên, chỉ kịp nhìn thấy một đôi tay đeo găng tay da.
Phu nhân là một Omega ngoan ngoãn, nghe lời, dù chồng dẫn một Alpha xa lạ tới để đánh dấu mình, anh cũng sẽ ngoan ngoãn cúi đầu, để lộ chiếc gáy thon dài trơn nhẵn.
Ban đầu chỉ là đánh dấu tạm thời, dần dần lại muốn nhiều hơn nữa. Sau mỗi lần đánh dấu, “Thương Nhĩ” sẽ ôm Omega vào lòng dỗ dành, hôn nhẹ khóe môi anh, để lại những dấu vết mơ hồ trên người anh.
Mức độ tương thích pheromone 100% khiến “Thương Nhĩ” dần đánh mất lý trí.
Vào ngày hắn quyết định đưa phu nhân rời đi, Omega vốn luôn nhu mì ấy lại ngồi trên chiếc ghế chuyên thuộc về “ngài Chu”, đưa tay nâng cằm hắn lên.
“Là tôi quá nuông chiều cậu sao? Chẳng phải tôi đã nói rồi à, chỉ được đánh dấu tạm thời, không được có bất kỳ hành động vượt quá giới hạn nào cơ mà?”
Giọng điệu thờ ơ của Omega giống hệt với lời cảnh cáo hắn từng nghe ngoài thư phòng đêm hôm đó.
“Muốn đánh dấu tôi à?” Omega tháo găng tay, ngón tay ấm áp ấn lên tuyến thể nóng rực sau gáy Alpha như đang thưởng cho chú chó nhỏ của mình.
“Cậu chưa đủ tư cách đâu.”
1Thương Nhĩ/苍耳/Ké đầu ngựa: là dược liệu thường được sử dụng để điều trị bệnh trong Đông y. Vì tác giả thường xuyên sử dụng tên này thay thế tên chính của công nên mình để nguyên âm Hán Việt thay vì dịch sang tiếng Việt nhé.
Truyện cùng bối cảnh: Đuôi cá màu đỏ. (tác giả chưa viết)
Hướng dẫn đọc:
— Vì thụ của bộ này có thân phận là chính trị gia nên mình sẽ để cách xưng hô của những người khác với thụ theo kính ngữ là tôi-ngài, có thể hơi cringe chút nhưng mình thấy hợp keke
Một bản báo cáo cho thấy mức độ tương thích đạt 100%, Alpha mang mật danh “Thương Nhĩ”1 xuất thân từ Khu 9 thượng vàng hạ cám được đưa đến Khu 4 toàn những kẻ quyền quý.
Người mua hắn là ngài Chu, vì tuyến thể của ngài Chu bị thương do tai nạn nên đã giao hắn cho phu nhân mình, giúp phu nhân vượt qua kỳ phát tình.
Ngày đầu đặt chân đến dinh thự, trong thư phòng khép hờ vọng ra tiếng cảnh cáo trầm thấp của ngài Chu: “Chỉ được đánh dấu tạm thời, không được có bất kỳ hành động vượt quá giới hạn nào.”
“Thương Nhĩ” ngước mắt lên, chỉ kịp nhìn thấy một đôi tay đeo găng tay da.
Phu nhân là một Omega ngoan ngoãn, nghe lời, dù chồng dẫn một Alpha xa lạ tới để đánh dấu mình, anh cũng sẽ ngoan ngoãn cúi đầu, để lộ chiếc gáy thon dài trơn nhẵn.
Ban đầu chỉ là đánh dấu tạm thời, dần dần lại muốn nhiều hơn nữa. Sau mỗi lần đánh dấu, “Thương Nhĩ” sẽ ôm Omega vào lòng dỗ dành, hôn nhẹ khóe môi anh, để lại những dấu vết mơ hồ trên người anh.
Mức độ tương thích pheromone 100% khiến “Thương Nhĩ” dần đánh mất lý trí.
Vào ngày hắn quyết định đưa phu nhân rời đi, Omega vốn luôn nhu mì ấy lại ngồi trên chiếc ghế chuyên thuộc về “ngài Chu”, đưa tay nâng cằm hắn lên.
“Là tôi quá nuông chiều cậu sao? Chẳng phải tôi đã nói rồi à, chỉ được đánh dấu tạm thời, không được có bất kỳ hành động vượt quá giới hạn nào cơ mà?”
Giọng điệu thờ ơ của Omega giống hệt với lời cảnh cáo hắn từng nghe ngoài thư phòng đêm hôm đó.
“Muốn đánh dấu tôi à?” Omega tháo găng tay, ngón tay ấm áp ấn lên tuyến thể nóng rực sau gáy Alpha như đang thưởng cho chú chó nhỏ của mình.
“Cậu chưa đủ tư cách đâu.”
1Thương Nhĩ/苍耳/Ké đầu ngựa: là dược liệu thường được sử dụng để điều trị bệnh trong Đông y. Vì tác giả thường xuyên sử dụng tên này thay thế tên chính của công nên mình để nguyên âm Hán Việt thay vì dịch sang tiếng Việt nhé.
Truyện cùng bối cảnh: Đuôi cá màu đỏ. (tác giả chưa viết)
Hướng dẫn đọc:
— Vì thụ của bộ này có thân phận là chính trị gia nên mình sẽ để cách xưng hô của những người khác với thụ theo kính ngữ là tôi-ngài, có thể hơi cringe chút nhưng mình thấy hợp keke
Danh Sách Chương Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu Ca TruyenChu
- #1Chương 1: “Không được có bất kỳ hành động vượt quá giới hạn.”
- #2Chương 2: “Bảo cậu ta học cho tử tế.”
- #3Chương 3: “Làm chó cho người ta.”
- #4Chương 4: “Phu nhân, sẽ hơi đau một chút.”
- #5Chương 5: “Chó con nhất định phải buộc dây.”
- #6Chương 6: “Chó ngoan.”
- #7Chương 7: “Tôi làm phu nhân bị thương sao?”
- #8Chương 8: “Thuốc rất biết điều.”
- #9Chương 9: “Lạc Mẫn không còn nữa rồi.”
- #10Chương 10: “Có phần của tôi không?”
- #11Chương 11: “Sức tay cũng khá mạnh.”
- #12Chương 12: “Đừng khóc nữa.”
- #13Chương 13: “Để tôi thử xem.”
- #14Chương 14: “Sao gọi là trộm được.”
- #15Chương 15: “Đừng để cậu ta nhìn thấy.”
- #16Chương 16: “Phu nhân sao thế?”
- #17Chương 17: “Sẽ bị anh ta phát hiện.”
- #18Chương 18: “Chẳng thà ngồi xe lăn.”
- #19Chương 19: “Mập mờ với một tên đàn ông đáng khinh.”
- #20Chương 20: “Bắn chết hắn.”
- #21Chương 21: “Gọi cậu ta lên, tôi muốn dùng cậu ta.”
- #22Chương 22: “Chó con đều có tật xấu thích liếm người.”
- #23Chương 23: “Phu nhân vẫn còn quá mềm yếu.”
- #24Chương 24: “Ngài phải đứng ra bảo vệ tôi.”
- #25Chương 25: “Cháu chắt xa của đầu bếp nhà tôi.”
- #26Chương 26: “Phu nhân dùng thuốc gì?”
- #27Chương 27: “Tai cún con sinh ra là để người ta vuốt ve.”
- #28Chương 28: “Anh chơi người ta đến kỳ mẫn cảm rồi sao.”
- #29Chương 29: “Thằng nhóc xử nam đúng là phiền phức.”
- #30Chương 30: “Chúng ta bây giờ là quan hệ gì?”
- #31Chương 31: “Là tôi đã quyến rũ phu nhân.”
- #32Chương 32: “Đừng để anh ta chạm vào anh.”
- #33Chương 33: “Chỉ có tôi được hôn cậu, cậu không được động.”
- #34Chương 34: “Tôi giải quyết giúp phu nhân.”
- #35Chương 35: “Tôi muốn đánh dấu.”
- #36Chương 36: “Chó con thích phu nhân.”
- #37Chương 37: “Một lần, cho nợ trước.”
- #38Chương 38: “Lại không cho chạm.”
- #39Chương 39: “Mẹ kiếp, dám đánh chó của tao?”
- #40Chương 40: “Lạc An, Lan.”
- #41Chương 41: “Muốn đánh dấu tôi, cậu chưa đủ tư cách đâu.”
- #42Chương 42: “Kim Thiểm Thiểm nói cũng có lý.”
- #43Chương 43: “Cún con của ngài.”
- #44Chương 44: “Làm cho anh sướng nhé?”
- #45Chương 45: “Đeo giúp tôi.”
- #46Chương 46: “Làm tốt lắm.”
- #47Chương 47: “Một lần mà có bấy nhiêu thôi à?”
- #48Chương 48: “Anh thích vị gì?”
- #49Chương 49: “Có những loại tai và đuôi nào?”
- #50Chương 50: “Có thể sinh chó con cho cậu được chắc?”