
Tạm dừng
Độc Sủng Điền Viên Man Thê
122
Chương
0
Lượt xem
301470
Đề cử
Giới Thiệu Độc Sủng Điền Viên Man Thê Truyện Chữ
Edit: Skye
Độ dài: 173 chương
Nàng mở mắt tỉnh dậy đã ở một nơi xa lạ, không những thế lại còn đã có gia đình.
Lập gia đình thì lập gia đình nhưng vì cái gì mà phu quân của nàng lại là tên đầu lĩnh thổ phỉ?
Được rồi, cứ cho là đầu lĩnh thổ phỉ đi nhưng tại sao đầu lĩnh thổ phỉ lại có hình dáng của một con gấu a!
Nàng có thể trả lại hàng, không mua món hàng đó được hay không?
Tình cảnh thứ nhất
"Các người đến dưới đất núi khai hoang đi" Một cô gái nhỏ nào đó lạnh nhạt chỉ huy.
" Không phải chuyện của thổ phỉ chính là ăn cướp hay sao?"
“Ngươi có ý kiến?” cô gái nhỏ nào đó thản nhiên liếc mắt nhìn ‘bạn ‘Gấu’ cao lớn rắn rỏi bên cạnh .
“Không, nương tử cứ tiếp tục!” Bạn nam ủ rũ.
Tình cảnh thứ hai
“Mấy giống cây ăn quả này, phân loại rồi sau đó đem ra sau núi trồng đi ” cô gái nhỏ nào đó nhìn đóng cây giống vừa mới mua nói.
“Nương tử, hôm nay chúng ta có chuyện làm ăn cần phải bàn!” Kỳ thật chính là hôm nay bạn nam muốn ra ngoài đánh cướp.
“Hửm?! Ngươi nói cái gì? Ta không nghe rõ!” cô gái nhỏ nào đó nhìn về phía bạn ‘Gấu’ dùng vẻ mặt lấy lòng nhìn mình .
“Không có, vừa rồi vi phu không hề nói gì hết!” Nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của nương tử, Bạn nam liền tiền đồ
Thu hồi lời nói mới vừa rồi.
Những bạn cường đạo trong sơn trại“!”
Tình cảnh thứ ba
Ngày nào đó
Cô gái nhỏ nào đó đang tuần tra “Nông trang”của chính mình.
Bỗng nhiên trước mắt sáng ngời, nhìn thấy một nam tử ngũ quan thâm thúy, khuôn mặt tuấn dật phi phàm từ phía đối diện tới
“Xin chào công tử, xuân xanh bao nhiêu? Có hôn phối hay chưa?” Mắt cô gái nhỏ nào đó sáng rực như sói đói
Nam tử tuấn lãng vốn đang cười, mặt lập tức âm trầm xuống, nhìn tiểu nữ nhân trước mắt.
“A! Ngươi làm gì?”cô gái nhỏ nào đó còn muốn nói cái gì, bỗng nhiên thân thể hẫng, bị nam tử tuấn tú vác lên vai
Độ dài: 173 chương
Nàng mở mắt tỉnh dậy đã ở một nơi xa lạ, không những thế lại còn đã có gia đình.
Lập gia đình thì lập gia đình nhưng vì cái gì mà phu quân của nàng lại là tên đầu lĩnh thổ phỉ?
Được rồi, cứ cho là đầu lĩnh thổ phỉ đi nhưng tại sao đầu lĩnh thổ phỉ lại có hình dáng của một con gấu a!
Nàng có thể trả lại hàng, không mua món hàng đó được hay không?
Tình cảnh thứ nhất
"Các người đến dưới đất núi khai hoang đi" Một cô gái nhỏ nào đó lạnh nhạt chỉ huy.
" Không phải chuyện của thổ phỉ chính là ăn cướp hay sao?"
“Ngươi có ý kiến?” cô gái nhỏ nào đó thản nhiên liếc mắt nhìn ‘bạn ‘Gấu’ cao lớn rắn rỏi bên cạnh .
“Không, nương tử cứ tiếp tục!” Bạn nam ủ rũ.
Tình cảnh thứ hai
“Mấy giống cây ăn quả này, phân loại rồi sau đó đem ra sau núi trồng đi ” cô gái nhỏ nào đó nhìn đóng cây giống vừa mới mua nói.
“Nương tử, hôm nay chúng ta có chuyện làm ăn cần phải bàn!” Kỳ thật chính là hôm nay bạn nam muốn ra ngoài đánh cướp.
“Hửm?! Ngươi nói cái gì? Ta không nghe rõ!” cô gái nhỏ nào đó nhìn về phía bạn ‘Gấu’ dùng vẻ mặt lấy lòng nhìn mình .
“Không có, vừa rồi vi phu không hề nói gì hết!” Nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của nương tử, Bạn nam liền tiền đồ
Thu hồi lời nói mới vừa rồi.
Những bạn cường đạo trong sơn trại“!”
Tình cảnh thứ ba
Ngày nào đó
Cô gái nhỏ nào đó đang tuần tra “Nông trang”của chính mình.
Bỗng nhiên trước mắt sáng ngời, nhìn thấy một nam tử ngũ quan thâm thúy, khuôn mặt tuấn dật phi phàm từ phía đối diện tới
“Xin chào công tử, xuân xanh bao nhiêu? Có hôn phối hay chưa?” Mắt cô gái nhỏ nào đó sáng rực như sói đói
Nam tử tuấn lãng vốn đang cười, mặt lập tức âm trầm xuống, nhìn tiểu nữ nhân trước mắt.
“A! Ngươi làm gì?”cô gái nhỏ nào đó còn muốn nói cái gì, bỗng nhiên thân thể hẫng, bị nam tử tuấn tú vác lên vai
Danh Sách Chương Độc Sủng Điền Viên Man Thê TruyenChu
- #1Chương 1: Trượng phu và “gấu” đều giống nhau
- #2Chương 2: Không chịu tiếp đãi tân nương
- #3Chương 3: Lại một cước
- #4Chương 4: Không rõ tình huống
- #5Chương 5: Sáng sớm phong ba
- #6Chương 6: Nửa bước khó đi
- #7Chương 7: Không nhận thức
- #8Chương 8: Hòa thượng là chủ mưu
- #9Chương 9: Thì ra là thế
- #10Chương 10: Nỗi buồn nguyên chủ
- #11Chương 11: Vấn đề
- #12Chương 12: Hiệp nghị ra lò
- #13Chương 13: Nói chuyện với nhau
- #14Chương 14: Nhị đương gia
- #15Chương 15: Xe lăn hiện thế
- #16Chương 16: Lý Mặc Nhiên không an phận
- #17Chương 17: Biến thành thất học
- #18Chương 18: Ăn tàu hủ đậu đỏ
- #19Chương 19: Lý mặc nhiên giả ngu
- #20Chương 20: Hôn!
- #21Chương 21: Vấn đề xứng hay không xứng
- #22Chương 22: Tiến hành rời đi
- #23Chương 23: Cảm giác có chút dễ dàng
- #24Chương 24: Hang động kì lạ
- #25Chương 25: Dày vò
- #26Chương 26: Khổ tận cam lai
- #27Chương 27: Đói khát
- #28Chương 28: Gặp “chó” ngoài cửa hiệu cầm đồ
- #29Chương 29: Bại lộ hành tung
- #30Chương 30: Thời điểm đi dạo phố nhìn thấy
- #31Chương 31: Hoảng sợ, một tháng?
- #32Chương 32: Sáng sớm, cái gì?
- #33Chương 33: Thiếu chút nữa cảm động
- #34Chương 34: Ngẫu nhiên gặp mặt “nhi tử"
- #35Chương 35: Bị “lừa gạt” trở về
- #36Chương 36: Trở lại hắc phong trại
- #37Chương 37: Bảo vệ
- #38Chương 38: Đánh người
- #39Chương 39: Dụ dỗ đe dọa
- #40Chương 40: Vi diệu biến hóa
- #41Chương 41: Cùng ăn bữa sáng
- #42Chương 42: Dị năng??
- #43Chương 43: Chiến đấu và uy tín
- #44Chương 44: Thắng
- #45Chương 45: Khai hoang
- #46Chương 46: Khiêu chiến
- #47Chương 47: Cái gọi là cao thủ
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50: Không cần nhịn nữa