
Tạm dừng
Đức Phật Và Nàng
109
Chương
0
Lượt xem
305553
Đề cử
Giới Thiệu Đức Phật Và Nàng Truyện Chữ
Đức Phật và nàng
Tên gốc: Không phụ Như Lai không phụ khanh
Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di)
Đây là câu truyện nói về tình yêu của một vị Đạt ma và 1 cô nàng đến từ thế kỷ 21. Tình yêu của chàng dành cho phật tổ ngày càng giảm đi và tình yêu dành cho nàng ngày càng lớn, lớn tới mức sau đó đã chiếm trọn trái tim chàng.
Tác giả viết truyện là người có hiểu biết rộng và có những cái nhìn sâu sắc nên khi đọc bạn có cảm giác mình đang là người chứng kiến, người trải qua những thăng trầm cảm xúc của nhân vật.
Truyện hay tới mức bạn sẽ phải nghẹn ngào khi đọc, nước mắt rơi mà bạn không biết, trái tim quặn đau như chưa bao giờ bị đau như thế, là cảm giác ngọt ngào thăng hoa khi nhân vật hạnh phúc.
Lời khuyên cho những ai có ý định đọc truyện này là không nên đọc. Không phải vì truyện không hay mà vì bạn cần có một trái tim khỏe để có thể đau đớn và chờ đợi cùng người vật.
Giới thiệu những lời bình về cuốn tiểu thuyết “Đức Phật và nàng”:
- “Dư vị ngọt ngào của cuốn sách an ủi rất nhiều cõi lòng đang rối bời vì mỏi mệt của tôi.”
- “Cuốn sách của Tiểu Xuân, tựa hồ bàn tay kì diệu, xua tan lớp bụi thời gian, tái hiện những diện mạo sống động từ quá khứ”.
- “Được thấy họ vui cười, than khóc, được thấy họ hạnh phúc, đau khổ, bất chợt có ảo giác mình đang hiện hữu ở thời đại ấy”.
- “Mười năm lại mười năm, đời người có được bao lần mười năm để chờ đợi? Vậy mà tác phẩm cho thấy, chờ đợi cũng là một nét đẹp quyến rũ của tình yêu, được xây đắp bởi chân tình và đức tin”.
- “Rajiva vẫn bình thản trước tháng năm, chờ đợi cô gái mà vì nàng Rajiva tình nguyện bị đày xuống, dù là tầng sâu nhất của địa ngục.”
- “Đó là thứ tình cảm rất đời, không yêu không giận không xúc cảm, sao có thể từ tâm, sao có thể bác ái, sao có thể phổ độ chúng sinh”.
Tên gốc: Không phụ Như Lai không phụ khanh
Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di)
Đây là câu truyện nói về tình yêu của một vị Đạt ma và 1 cô nàng đến từ thế kỷ 21. Tình yêu của chàng dành cho phật tổ ngày càng giảm đi và tình yêu dành cho nàng ngày càng lớn, lớn tới mức sau đó đã chiếm trọn trái tim chàng.
Tác giả viết truyện là người có hiểu biết rộng và có những cái nhìn sâu sắc nên khi đọc bạn có cảm giác mình đang là người chứng kiến, người trải qua những thăng trầm cảm xúc của nhân vật.
Truyện hay tới mức bạn sẽ phải nghẹn ngào khi đọc, nước mắt rơi mà bạn không biết, trái tim quặn đau như chưa bao giờ bị đau như thế, là cảm giác ngọt ngào thăng hoa khi nhân vật hạnh phúc.
Lời khuyên cho những ai có ý định đọc truyện này là không nên đọc. Không phải vì truyện không hay mà vì bạn cần có một trái tim khỏe để có thể đau đớn và chờ đợi cùng người vật.
Giới thiệu những lời bình về cuốn tiểu thuyết “Đức Phật và nàng”:
- “Dư vị ngọt ngào của cuốn sách an ủi rất nhiều cõi lòng đang rối bời vì mỏi mệt của tôi.”
- “Cuốn sách của Tiểu Xuân, tựa hồ bàn tay kì diệu, xua tan lớp bụi thời gian, tái hiện những diện mạo sống động từ quá khứ”.
- “Được thấy họ vui cười, than khóc, được thấy họ hạnh phúc, đau khổ, bất chợt có ảo giác mình đang hiện hữu ở thời đại ấy”.
- “Mười năm lại mười năm, đời người có được bao lần mười năm để chờ đợi? Vậy mà tác phẩm cho thấy, chờ đợi cũng là một nét đẹp quyến rũ của tình yêu, được xây đắp bởi chân tình và đức tin”.
- “Rajiva vẫn bình thản trước tháng năm, chờ đợi cô gái mà vì nàng Rajiva tình nguyện bị đày xuống, dù là tầng sâu nhất của địa ngục.”
- “Đó là thứ tình cảm rất đời, không yêu không giận không xúc cảm, sao có thể từ tâm, sao có thể bác ái, sao có thể phổ độ chúng sinh”.
Danh Sách Chương Đức Phật Và Nàng TruyenChu
- #51Chương 51
- #52Chương 52: End
- #53Chương 53: Tôi là ai?
- #54Chương 54: Hôn lễ của một đời
- #55Chương 55: Kết tóc xe tơ
- #56Chương 56: Cuộc sống tân hôn
- #57Chương 57: Bản án chữ “A” màu đỏ
- #58Chương 58: Hạnh phúc giản dị
- #59Chương 59: Lưu luyến
- #60Chương 60: Cố hương
- #61Chương 61: Thảm kịch trong hẻm núi
- #62Chương 62: Kỉ niệm Turpan
- #63Chương 63: Hành lang Hà Tây 1000 năm lịch sử
- #64Chương 64: Lương Châu khói lửa
- #65Chương 65: Anh hùng thời loạn
- #66Chương 66: Kim đao thái tử
- #67Chương 67: Vua tây lương
- #68Chương 68: Sự sống mong manh
- #69Chương 69: Doanh trại nạn dân
- #70Chương 70: “Thỏa thuận” đêm giao thừa
- #71Chương 71: Đấng quân vương
- #72Chương 72: Lần đầu tranh cãi
- #73Chương 73: Trên đỉnh núi phía Đông
- #74Chương 74: Tiếng kêu thương dậy trời
- #75Chương 75: Chờ đợi trước bình minh
- #76Chương 76: Buổi học cuối cùng
- #77Chương 77: Quà sinh nhật
- #78Chương 78: Làm cha mẹ
- #79Chương 79: Lời hứa
- #80Chương 80: Tan hợp
- #81Chương 81: Về nhà
- #82Chương 82: Trở lại trung tâm nghiên cứu
- #83Chương 83: Cơ hội cuối cùng
- #84Chương 84: Trường an
- #85Chương 85: Những vị vua cuối cùng của thời Thập lục quốc
- #86Chương 86: Tâm tình
- #87Chương 87
- #88Chương 88: Gặp lại người quen
- #89Chương 89: Sự kiện mười ca kỹ
- #90Chương 90
- #91Chương 91
- #92Chương 92
- #93Chương 93
- #94Chương 94
- #95Chương 95: Ly biệt
- #96Chương 96: Tôi gặp cha
- #97Chương 97: Mục đích của chuyến đi
- #98Chương 98: Rung động và từ bỏ
- #99Chương 99: Trước lúc lâm chung
- #100Chương 100