
Còn tiếp
Đừng Khóc (Biệt Khóc)
112
Chương
0
Lượt xem
296299
Đề cử
Giới Thiệu Đừng Khóc (Biệt Khóc) Truyện Chữ
Tác giả: Khúc Tiểu Khúc
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Song hướng yêu thầm, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Ấm áp, Duyên trời tác hợp, Tiểu bạch, 1v1, Nữ chủ
Văn án:
1. Đường gia có hai cô con gái.
Người ngoài chỉ nghe nói qua đại tiểu thư Đường Lạc Thiển, lớn lên xinh đẹp, còn đính hôn cùng Lạc thiếu gia Lạc Trạm, được mọi người cực kỳ hâm mộ.
Ít ai biết Đường gia còn có một cô con gái bị mù, tên là Đường Nhiễm.
Quà sinh nhật năm 16 tuổi của Đường Nhiễm là một người máy phỏng sinh học.*
*robot mô phỏng lại hình dáng của sinh vật có trong tự nhiên
Ngày người máy được gửi đến, cả nhà đều ở sảnh trước cùng Đường Lạc Thiển chuẩn bị nghênh đón Lạc Trạm lần đầu đến nhà, còn Đường Nhiễm một mình ở trong phòng, sờ soạng đi tìm người máy của cô.
Lạc Trạm đứng ở trong bóng tối, sau một hồi mới mở miệng.
"Chào buổi tối, chủ nhân."
2. Lạc Trạm gia thế tốt, khuôn mặt hại người, đầu óc siêu đỉnh, là thiên tài AI vô số nữ sinh si mê, nhưng không ai có thể sánh bên anh ta.
Nguyên nhân chỉ có một: Lạc Trạm thích đôi mắt mỹ nhân.
Mà để có đôi mắt anh ta thích còn khó hơn lên trời.
Sau đó Lạc Trạm cùng anh trai đánh cược là phải đóng giả người máy phỏng sinh của cô gái mù Đường gia kia trong 2 tháng.
Nhưng anh không nghĩ tới, chính mình sẽ thua trên người một cô gái mù.
3. Sau một thời gian, có tin đồn nói rằng Lạc Trạm vì muốn hủy bỏ hôn ước cùng Đường Lạc Thiển, bị Lạc lão thái gia lấy gia pháp côn đánh thừa sống thiếu chết, lại không kêu một tiếng nào.
Mọi người đều đoán là vì ai.
Một tuần sau, Đường gia lần đầu tiên tổ chức sinh nhật cho Đường Nhiễm chúc mừng mắt cô hồi phục. Sau bữa tiệc cô uống nhiều quá, ôm cột đá nhỏ giọng kêu muốn gặp Lạc Trạm.
Người khác sau khi nghe được liền châm biếm: "Ngay cả Đường Lạc Thiển mà Lạc tiểu thiếu gia còn chướng mắt, huống chi cô chỉ là một đứa nửa mù, cho rằng chính mình muốn gặp liền có thể thấy?"
Nói còn chưa dứt lời, Lạc Trạm một thân chật vật từ bên ngoài chạy vào.
Lạc tiểu thiếu gia ngày thường khí phách hăng hái mà giờ hoảng đến mức trực tiếp quỳ trên mặt đất, chân tay luống cuống khẽ hôn đôi mắt run run của thiếu nữ.
"Đừng khóc."
"Gả cho anh được không, Nhiễm Nhiễm?"
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Song hướng yêu thầm, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Ấm áp, Duyên trời tác hợp, Tiểu bạch, 1v1, Nữ chủ
Văn án:
1. Đường gia có hai cô con gái.
Người ngoài chỉ nghe nói qua đại tiểu thư Đường Lạc Thiển, lớn lên xinh đẹp, còn đính hôn cùng Lạc thiếu gia Lạc Trạm, được mọi người cực kỳ hâm mộ.
Ít ai biết Đường gia còn có một cô con gái bị mù, tên là Đường Nhiễm.
Quà sinh nhật năm 16 tuổi của Đường Nhiễm là một người máy phỏng sinh học.*
*robot mô phỏng lại hình dáng của sinh vật có trong tự nhiên
Ngày người máy được gửi đến, cả nhà đều ở sảnh trước cùng Đường Lạc Thiển chuẩn bị nghênh đón Lạc Trạm lần đầu đến nhà, còn Đường Nhiễm một mình ở trong phòng, sờ soạng đi tìm người máy của cô.
Lạc Trạm đứng ở trong bóng tối, sau một hồi mới mở miệng.
"Chào buổi tối, chủ nhân."
2. Lạc Trạm gia thế tốt, khuôn mặt hại người, đầu óc siêu đỉnh, là thiên tài AI vô số nữ sinh si mê, nhưng không ai có thể sánh bên anh ta.
Nguyên nhân chỉ có một: Lạc Trạm thích đôi mắt mỹ nhân.
Mà để có đôi mắt anh ta thích còn khó hơn lên trời.
Sau đó Lạc Trạm cùng anh trai đánh cược là phải đóng giả người máy phỏng sinh của cô gái mù Đường gia kia trong 2 tháng.
Nhưng anh không nghĩ tới, chính mình sẽ thua trên người một cô gái mù.
3. Sau một thời gian, có tin đồn nói rằng Lạc Trạm vì muốn hủy bỏ hôn ước cùng Đường Lạc Thiển, bị Lạc lão thái gia lấy gia pháp côn đánh thừa sống thiếu chết, lại không kêu một tiếng nào.
Mọi người đều đoán là vì ai.
Một tuần sau, Đường gia lần đầu tiên tổ chức sinh nhật cho Đường Nhiễm chúc mừng mắt cô hồi phục. Sau bữa tiệc cô uống nhiều quá, ôm cột đá nhỏ giọng kêu muốn gặp Lạc Trạm.
Người khác sau khi nghe được liền châm biếm: "Ngay cả Đường Lạc Thiển mà Lạc tiểu thiếu gia còn chướng mắt, huống chi cô chỉ là một đứa nửa mù, cho rằng chính mình muốn gặp liền có thể thấy?"
Nói còn chưa dứt lời, Lạc Trạm một thân chật vật từ bên ngoài chạy vào.
Lạc tiểu thiếu gia ngày thường khí phách hăng hái mà giờ hoảng đến mức trực tiếp quỳ trên mặt đất, chân tay luống cuống khẽ hôn đôi mắt run run của thiếu nữ.
"Đừng khóc."
"Gả cho anh được không, Nhiễm Nhiễm?"
Danh Sách Chương Đừng Khóc (Biệt Khóc) TruyenChu
- #1Chương 1: Đôi mắt mỹ nhân
- #2Chương 2: Lạc Lạc
- #3Chương 3: Áo khoác
- #4Chương 4: Vết bớt cánh hoa
- #5Chương 5: Thân thế
- #6Chương 6: Vịt con xấu xí
- #7Chương 7: Ở đây
- #8Chương 8: Anh là Lạc Trạm sao
- #9Chương 9: Đừng nhúc nhích
- #10Chương 10: Tiệc tối
- #11Chương 11: Không thích
- #12Chương 12: Người máy
- #13Chương 13: Là tôi
- #14Chương 14: Chịu trách nhiệm
- #15Chương 15: Bồ câu đưa thư
- #16Chương 16: Lạc Trạm
- #17Chương 17: Nhịp tim
- #18Chương 18: Trốn
- #19Chương 19: Điên rồi
- #20Chương 20: Tạp dề hồng phấn
- #21Chương 21: Đánh cược
- #22Chương 22: Đường gia
- #23Chương 23: Quà sinh nhật
- #24Chương 24: Chủ nhân
- #25Chương 25: Ôm
- #26Chương 26: Sờ
- #27Chương 27: Giấm
- #28Chương 28: Mối tình đầu?
- #29Chương 29: Ba năm khởi bước
- #30Chương 30: Lam Cảnh Khiêm
- #31Chương 31: Ra khỏi phòng tắm
- #32Chương 32: Xao động
- #33Chương 33: Quan hệ
- #34Chương 34: Hồ ước nguyện
- #35Chương 35: Ký ức
- #36Chương 36: Buổi tối
- #37Chương 37: Bạn gái?
- #38Chương 38: Chủ nhân
- #39Chương 39: Bác sĩ khoa mắt
- #40Chương 40: Thân phận người nhà
- #41Chương 41: Nhóm máu và thân thế
- #42Chương 42: Đừng sợ
- #43Chương 43: Tới cửa
- #44Chương 44: Chủ nhân của tôi
- #45Chương 45: Hoang đường như mộng
- #46Chương 46: Chứng thực
- #47Chương 47: Nguyên lai
- #48Chương 48: Phương thuốc cổ truyền
- #49Chương 49: Kích thích
- #50Chương 50: Đáng giá