
Tạm dừng
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!
79
Chương
0
Lượt xem
297659
Đề cử
Giới Thiệu Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé! Truyện Chữ
Chúng ta đã bắt đầu khi nào? Câu chuyện được viết như thế nào?
Là lúc buồn hay vui?
Lúc hạnh phúc hay đau khổ?
Là khi chia sẻ hay ân cần?
Một câu nói thôi...
Là yêu hay thích?
Lời nói chưa thành câu, lại ly biệt, lại chia xa
***/***
Thanh xuân đến vội vàng như đang bận.
Để yêu thương một phía chẳng kịp nhìn
Thời gian có những điều những hờn giận
Để trong lòng buộc chặt nhiều tổn thương...
***/***
Đến cuối cùng cũng chẳng tìm thấy nhau
Đi đường vòng đường tắt đều thử rồi
Đường gập ghềnh đường chênh vênh sỏi đá
Chân đã xước đã trầy vẫn còn đi...
***/***
Thời gian nói trôi là trôi. Nhanh và vội vã,cứ vậy mà đang cuộn tròn mình,co ro đối diện với thật nhiều nỗi đau,thật nhiều tổn thương, bứt rứt. Không biết bao giờ mới có thể bắt đầu lại thêm một lần nữa.
Từ ngày chôn cất Mộc Trà. Khôi vẫn giữ thói quen cũ. Cứ làm những điều hay làm với cô. Cứ hành động như thể cô còn ở cạnh đó bên mình.Mọi người bảo cậu phát điên rồi... Có lẽ là vậy. Phát điên cũng được, tâm thần cũng chẳng sao. Cậu không muốn tỉnh dậy,nếu tỉnh dậy khỏi giấc mộng đẹp đẽ này... Sẽ không còn thấy cô,sẽ nhớ ra rằng trên thế gian này người cậu yêu đã không còn.Không tìm được cô,không thể ôm lấy cô và nụ cười rạng rỡ ngày đó cũng chẳng thể hiện diện trong cuộc sống của cậu thêm một lần nào nữa.
Thanh xuân dành tặng cậu một mối tình đơn phương thật đẹp
Còn thời gian lại quên trả nợ cậu một nửa còn lại của hạnh phúc.
Là lúc buồn hay vui?
Lúc hạnh phúc hay đau khổ?
Là khi chia sẻ hay ân cần?
Một câu nói thôi...
Là yêu hay thích?
Lời nói chưa thành câu, lại ly biệt, lại chia xa
***/***
Thanh xuân đến vội vàng như đang bận.
Để yêu thương một phía chẳng kịp nhìn
Thời gian có những điều những hờn giận
Để trong lòng buộc chặt nhiều tổn thương...
***/***
Đến cuối cùng cũng chẳng tìm thấy nhau
Đi đường vòng đường tắt đều thử rồi
Đường gập ghềnh đường chênh vênh sỏi đá
Chân đã xước đã trầy vẫn còn đi...
***/***
Thời gian nói trôi là trôi. Nhanh và vội vã,cứ vậy mà đang cuộn tròn mình,co ro đối diện với thật nhiều nỗi đau,thật nhiều tổn thương, bứt rứt. Không biết bao giờ mới có thể bắt đầu lại thêm một lần nữa.
Từ ngày chôn cất Mộc Trà. Khôi vẫn giữ thói quen cũ. Cứ làm những điều hay làm với cô. Cứ hành động như thể cô còn ở cạnh đó bên mình.Mọi người bảo cậu phát điên rồi... Có lẽ là vậy. Phát điên cũng được, tâm thần cũng chẳng sao. Cậu không muốn tỉnh dậy,nếu tỉnh dậy khỏi giấc mộng đẹp đẽ này... Sẽ không còn thấy cô,sẽ nhớ ra rằng trên thế gian này người cậu yêu đã không còn.Không tìm được cô,không thể ôm lấy cô và nụ cười rạng rỡ ngày đó cũng chẳng thể hiện diện trong cuộc sống của cậu thêm một lần nào nữa.
Thanh xuân dành tặng cậu một mối tình đơn phương thật đẹp
Còn thời gian lại quên trả nợ cậu một nửa còn lại của hạnh phúc.
Danh Sách Chương Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé! TruyenChu
- #51Chương 51: Ngoại truyện 6(tiếp)
- #52Chương 52: Ngoại truyện 6(tiếp)
- #53Chương 53: Ngoại truyện 7
- #54Chương 54: Ngoại truyện 7(tiếp)
- #55Chương 55: II.Sự nguy hiểm mỹ miều
- #56Chương 56
- #57Chương 57
- #58Chương 58
- #59Chương 59
- #60Chương 60
- #61Chương 61
- #62Chương 62
- #63Chương 63
- #64Chương 64
- #65Chương 65
- #66Chương 66
- #67Chương 67
- #68Chương 68
- #69Chương 69
- #70Chương 70
- #71Chương 71
- #72Chương 72
- #73Chương 73
- #74Chương 74
- #75Chương 75
- #76Chương 76
- #77Chương 77
- #78Chương 78
- #79Chương 79