
Tạm dừng
Dưới Vương Triều Cổ Đại
120
Chương
0
Lượt xem
295965
Đề cử
Giới Thiệu Dưới Vương Triều Cổ Đại Truyện Chữ
Tiến sĩ y học thiên tài xuyên không thành phi tử bị Sở Vương vứt bỏ, vừa xuyên đến đã gặp gỡ người bị thương nặng, vì y đức mà chữa trị, lại xém chút bị nhốt vào lao tù.
Bệnh tình Thái Hoàng Hậu nguy nan, cô không có cách chữa trị, bị vương gia độc ác đáng hận kia hiểu lầm trách cứ, chẳng lẽ khó làm người tốt vậy sao?
Nam nhân này ngày thường đã ngáng chân cô thì thôi đi, điều không thể nhịn được là hắn lại muốn cưới Trắc Phi để khiến cô buồn nôn!Tên vương gia ác độc lạnh lùng: “Ngươi có tài đức gì mà làm Bổn Vương hận? Bổn vương chỉ thấy căm ghét, gặp một lần là thấy kinh tởm một lần thôi.”
Nguyên Chiêu Lâm cười như hoa nói: “Sao ta có thể không chê bai Vương Gia ngài được? Chỉ là ai ai cũng là người có văn hóa, không muốn vạch mặt thôi.”
Vương gia độc ác cười nhạo nói: “Đừng cho là mang thai con của Bổn Vương thì sẽ nhận ngươi là Vương Phi, uống xong bát thuốc này, ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt, đừng trở ngại ta lấy Nhị tiểu thư nhà họ Chử.”
Mày Nguyên Chiêu Lâm cong cong nói tiếp: “Vương gia thật biết nói đùa, Ngài muốn thì ngài lấy, ta mang con theo đi tái giá, ai cũng không cản trở ai được, đến lúc đó đãi tiệc đầy tháng, mời Vương Gia đến uống chén rượu mừng.”
Bệnh tình Thái Hoàng Hậu nguy nan, cô không có cách chữa trị, bị vương gia độc ác đáng hận kia hiểu lầm trách cứ, chẳng lẽ khó làm người tốt vậy sao?
Nam nhân này ngày thường đã ngáng chân cô thì thôi đi, điều không thể nhịn được là hắn lại muốn cưới Trắc Phi để khiến cô buồn nôn!Tên vương gia ác độc lạnh lùng: “Ngươi có tài đức gì mà làm Bổn Vương hận? Bổn vương chỉ thấy căm ghét, gặp một lần là thấy kinh tởm một lần thôi.”
Nguyên Chiêu Lâm cười như hoa nói: “Sao ta có thể không chê bai Vương Gia ngài được? Chỉ là ai ai cũng là người có văn hóa, không muốn vạch mặt thôi.”
Vương gia độc ác cười nhạo nói: “Đừng cho là mang thai con của Bổn Vương thì sẽ nhận ngươi là Vương Phi, uống xong bát thuốc này, ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt, đừng trở ngại ta lấy Nhị tiểu thư nhà họ Chử.”
Mày Nguyên Chiêu Lâm cong cong nói tiếp: “Vương gia thật biết nói đùa, Ngài muốn thì ngài lấy, ta mang con theo đi tái giá, ai cũng không cản trở ai được, đến lúc đó đãi tiệc đầy tháng, mời Vương Gia đến uống chén rượu mừng.”
Danh Sách Chương Dưới Vương Triều Cổ Đại TruyenChu
- #1Chương 1: Xuyên không thành phi
- #2Chương 2: Hoả ca nhi bị thương
- #3Chương 3: Sự xuất hiện của hòm thuốc
- #4Chương 4: Đại phu không cứu
- #5Chương 5: Một cái tát
- #6Chương 6: Sống qua một kiếp
- #7Chương 7: Tự cứu
- #8Chương 8: Vương phi trị thương cho tôi
- #9Chương 9: Lang băm hại người
- #10Chương 10: Hộp thuốc có vấn đề
- #11Chương 11: Thái thượng hoàng lâm bệnh nặng
- #12Chương 12: Canh tử kim
- #13Chương 13: Vào cung
- #14Chương 14: Chử minh thúy
- #15Chương 15: Trước giường bệnh
- #16Chương 16: Cứu hay không cứu
- #17Chương 17: Chuẩn bị đối mắt với sự phẫn nộ
- #18Chương 18: Ngang hàng
- #19Chương 19: Thái thượng hoàng muốn ăn cháo kê
- #20Chương 20: Truyền sở vương
- #21Chương 21: Dẫn đến nghi kỵ
- #22Chương 22: Hậu cung tâm cơ
- #23Chương 23: Thật sự là đói muốn chết
- #24Chương 24: Bình an trôi qua một đêm
- #25Chương 25: Ta sắp chết đúng không?
- #26Chương 26: Thuốc hắn đưa
- #27Chương 27: Phúc bảo xảy ra chuyện
- #28Chương 28: Hắn bị nghi ngờ
- #29Chương 29: Trong lòng thái thượng hoàng hiểu rõ
- #30Chương 30: Nói rõ
- #31Chương 31: Không thấy hắn vào cung
- #32Chương 32: Bị tập kích
- #33Chương 33: Bị thương rất nghiêm trọng
- #34Chương 34: Hơi chuyển biến tốt
- #35Chương 35: Lại nghe ta
- #36Chương 36: Ngươi Đi Chết Đi
- #37Chương 37: Không Quan Tâm
- #38Chương 38: Còn Một Vết Thương
- #39Chương 39: Mục Như Công Công Đến
- #40Chương 40: Sự Việc Đã Bại Lộ
- #41Chương 41: Xui Xẻo Nối Tiếp Xui Xẻo
- #42Chương 42: Vào Cung
- #43Chương 43: Lẽ Ra Ta Nên Để Hắn Chết Luôn Cho Rồi
- #44Chương 44: Ngươi Có Thể Từng Nghĩ Tới Hậu Quả
- #45Chương 45: Điều Tra Nguyên Nhân Gây Bệnh
- #46Chương 46: Cửu Truyền Đan
- #47Chương 47: Một Mình Dùng Bữa Với Hoàng Thượng
- #48Chương 48: Hoàng Hậu Bệnh Rồi
- #49Chương 49: Không Cần Phải Đi Chăm Bệnh
- #50Chương 50: Thảo Luận Chuyện Đứa Nhỏ