
Tạm dừng
Em Đừng Có Nhõng Nhẽo
193
Chương
0
Lượt xem
285621
Đề cử
Giới Thiệu Em Đừng Có Nhõng Nhẽo Truyện Chữ
[Chênh lênh 9 tuổi / em gái mềm mại x anh trai ăn chơi / hành trình theo đuổi vợ]
Thiếu gia nhà giàu x Thiên tài hội họa
[Văn án 1]
Hứa Ninh Thanh chính là một ông vua nhỏ ngang ngược, phóng túng, tự do. Bên cạnh là đám bạn ăn chơi, hay học theo mấy thói hư tật xấu, cả ngày chỉ biết trêu ghẹo, ôm ấp mỹ nhân trong lòng, không khác gì phế vật.
Ai cũng nghĩ cả đời này chẳng ai trị nổi anh, cho đến một ngày...
Hứa Ninh Thanh đen mặt tức tối đi tới tiệc sinh nhật của bạn mình, theo sau là một cô gái nhỏ.
Cô gái đáng thương kéo góc áo anh.
Ánh mắt xung quanh chằm chằm vào họ.
Hứa thiếu gia rót một ly rượu, ánh mắt dữ dằn: "Nói đi! Có phải cháu yêu sớm không? Cái thằng vừa nãy là ai?"
Mọi người: "..."
Ngài suốt ngày ăn chơi sa đọa còn dám dạy dỗ người khác à???
[Văn án 2]
Thường Lê có thích một người. Tính theo vai vế thì người đó là chú của cô, nhưng Thường Lê không thích gọi thế, bởi dù gì cũng kém chín tuổi thôi.
Hứa Ninh Thanh thường lười biếng dựa vào người cô, cố ý trêu chọc: "Không lễ phép gì hết, gặp trưởng bối sao không chào một tiếng."
Về sau bị Hứa Ninh Thanh chọc tới tức chết, Thường Lê mới giận dữ bỏ nhà đi.
Hứa thiếu gia một đời êm xuôi như mây trôi nước chảy lần đầu tiên cảm thấy bối rối đến vậy.
Thường Lê hất tay anh ra, ngẩng đầu lên. Cô im lặng một lát, sau đó mắt hạnh cong lên, cười ngọt ngào.
Bạn bè của Hứa Ninh Thanh đều chúc mừng anh cuối cùng cũng thoát khỏi cô bé phiền phức kia, trở lại với cuộc sống về đêm của người trưởng thành.
Nhưng một đêm nọ lại thấy Hứa thiếu gia uống rượu say mèm, đôi mắt đỏ hồng ôm lấy thằng bạn.
"Lê Lê, về nhà với chú có được không?"
[Văn án 3]
Lúc trước.
Thường Lê tới ở nhờ nhà Hứa Ninh Thanh, cô gái đáng thương xách hành lý đứng trước cửa.
Lát sau cửa bị mở ra. Một người còn mặc áo ngủ xộc xệch, để lộ lồng ngực và xương quai xanh tinh xảo, lông mày cau lại, cực kỳ không kiên nhẫn: "Ai?"
Thường Lê ngoan ngoãn trả lời.
Một giây sau, cửa "Ầm" một tiếng đóng lại, chỉ vọng về một câu: "Nhầm người rồi."
Sau này.
Hứa Ninh Thanh ôm cô gái ngồi lên đùi mình, giả vờ khóc lóc đáng thương, năn nỉ bạn gái nhỏ đừng ở trọ trong trường.
"Bảo bối ơi, đừng để anh ở nhà lạnh lẽo cô đơn mà QAQ."
# Nhìn thấy hàng vạn chiếc buồm mới tìm được linh hồn chân thành nhất #
Một chút lưu ý nhỏ:
1. Vai vế nam chính là trưởng bối của nữ chính, nhưng không có quan hệ huyết thống.
2. 1v1, cả hai đều sạch.
Tag: Hào môn thế gia, tình yêu sâu đậm (tình hữu độc chung), tinh anh nghiệp giới, ngọt văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thường Lê, Hứa Ninh Thanh | Vai phụ: | Khác:
Thiếu gia nhà giàu x Thiên tài hội họa
[Văn án 1]
Hứa Ninh Thanh chính là một ông vua nhỏ ngang ngược, phóng túng, tự do. Bên cạnh là đám bạn ăn chơi, hay học theo mấy thói hư tật xấu, cả ngày chỉ biết trêu ghẹo, ôm ấp mỹ nhân trong lòng, không khác gì phế vật.
Ai cũng nghĩ cả đời này chẳng ai trị nổi anh, cho đến một ngày...
Hứa Ninh Thanh đen mặt tức tối đi tới tiệc sinh nhật của bạn mình, theo sau là một cô gái nhỏ.
Cô gái đáng thương kéo góc áo anh.
Ánh mắt xung quanh chằm chằm vào họ.
Hứa thiếu gia rót một ly rượu, ánh mắt dữ dằn: "Nói đi! Có phải cháu yêu sớm không? Cái thằng vừa nãy là ai?"
Mọi người: "..."
Ngài suốt ngày ăn chơi sa đọa còn dám dạy dỗ người khác à???
[Văn án 2]
Thường Lê có thích một người. Tính theo vai vế thì người đó là chú của cô, nhưng Thường Lê không thích gọi thế, bởi dù gì cũng kém chín tuổi thôi.
Hứa Ninh Thanh thường lười biếng dựa vào người cô, cố ý trêu chọc: "Không lễ phép gì hết, gặp trưởng bối sao không chào một tiếng."
Về sau bị Hứa Ninh Thanh chọc tới tức chết, Thường Lê mới giận dữ bỏ nhà đi.
Hứa thiếu gia một đời êm xuôi như mây trôi nước chảy lần đầu tiên cảm thấy bối rối đến vậy.
Thường Lê hất tay anh ra, ngẩng đầu lên. Cô im lặng một lát, sau đó mắt hạnh cong lên, cười ngọt ngào.
Bạn bè của Hứa Ninh Thanh đều chúc mừng anh cuối cùng cũng thoát khỏi cô bé phiền phức kia, trở lại với cuộc sống về đêm của người trưởng thành.
Nhưng một đêm nọ lại thấy Hứa thiếu gia uống rượu say mèm, đôi mắt đỏ hồng ôm lấy thằng bạn.
"Lê Lê, về nhà với chú có được không?"
[Văn án 3]
Lúc trước.
Thường Lê tới ở nhờ nhà Hứa Ninh Thanh, cô gái đáng thương xách hành lý đứng trước cửa.
Lát sau cửa bị mở ra. Một người còn mặc áo ngủ xộc xệch, để lộ lồng ngực và xương quai xanh tinh xảo, lông mày cau lại, cực kỳ không kiên nhẫn: "Ai?"
Thường Lê ngoan ngoãn trả lời.
Một giây sau, cửa "Ầm" một tiếng đóng lại, chỉ vọng về một câu: "Nhầm người rồi."
Sau này.
Hứa Ninh Thanh ôm cô gái ngồi lên đùi mình, giả vờ khóc lóc đáng thương, năn nỉ bạn gái nhỏ đừng ở trọ trong trường.
"Bảo bối ơi, đừng để anh ở nhà lạnh lẽo cô đơn mà QAQ."
# Nhìn thấy hàng vạn chiếc buồm mới tìm được linh hồn chân thành nhất #
Một chút lưu ý nhỏ:
1. Vai vế nam chính là trưởng bối của nữ chính, nhưng không có quan hệ huyết thống.
2. 1v1, cả hai đều sạch.
Tag: Hào môn thế gia, tình yêu sâu đậm (tình hữu độc chung), tinh anh nghiệp giới, ngọt văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thường Lê, Hứa Ninh Thanh | Vai phụ: | Khác:
Danh Sách Chương Em Đừng Có Nhõng Nhẽo TruyenChu
- #101Chương 102: Ca ca đối tốt với em
- #102Chương 103: Lãi rồi
- #103Chương 104: Có muốn vẽ anh không?
- #104Chương 105: Hôn đáp lại
- #105Chương 106: Vào đại học
- #106Chương 107: Người phụ nữ của đại ca
- #107Chương 108: Bao nuôi anh
- #108Chương 109: Vậy thì ngủ thôi
- #109Chương 110: Quà sinh nhật
- #110Chương 111: Mỹ nữ da trắng ngực lớn eo thon chân dài
- #111Chương 112: Cách để thuần phục anh
- #112Chương 113: Đồ chuyển phát nhanh
- #113Chương 114: Diệt trừ nguy cơ
- #114Chương 115: Châu Ỷ Khâm
- #115Chương 116: Tôi là bạn trai Thường Lê
- #116Chương 117: Muốn mau chóng có thành tựu
- #117Chương 118: Tiểu biệt thắng tân hôn
- #118Chương 119: Đi học cùng nhau
- #119Chương 120: Đàn ông là động vật suy nghĩ bằng nửa th@n dưới
- #120Chương 121: Tắm nước nóng lạnh luân phiên
- #121Chương 122: Anh giận em à?
- #122Chương 123: Tần Hiệt tự sát
- #123Chương 124: Cùng nhau làm bữa tối
- #124Chương 125: Đi yêu thương anh
- #125Chương 126: Sợ anh rồi à?
- #126Chương 127: Em bảo vệ anh
- #127Chương 128: Anh phải thuận theo em
- #128Chương 129: Đủ hai mươi tuổi rồi gả cho ca ca có được không?
- #129Chương 130: Hơi quá tiểu biệt thắng tân hôn rồi
- #130Chương 131: Người ta chỉ muốn chơi đùa con mà thôi
- #131Chương 132: Con có chuyện muốn nói với hai người
- #132Chương 133: Cũng khá khốn nạn nhỉ
- #133Chương 134: Anh phải đối tốt với em đấy có biết không?
- #134Chương 135: Nhà giàu mới nổi
- #135Chương 136: Thất vọng
- #136Chương 137: Anh yêu em
- #137Chương 138: Đến Hàng Châu
- #138Chương 139: Em muốn anh đều sẽ cho em
- #139Chương 140: CP Khổng Dung
- #140Chương 141: Cây đào mật
- #141Chương 142: Đừng oan uổng người ta
- #142Chương 143: Em gái mưa
- #143Chương 144: Nhượng Nhượng thật có phúc
- #144Chương 145: Con gái yêu
- #145Chương 146: Em yêu anh
- #146Chương 147: Nàng thơ của anh
- #147Chương 148: Lạc Ca
- #148Chương 149: Đỏ lên rồi này
- #149Chương 150: Muốn vẽ tranh thì cứ vẽ thôi
- #150Chương 151: Em không biết em tốt như thế nào đâu