
Tạm dừng
Gả Vai Ác
120
Chương
0
Lượt xem
284909
Đề cử
Giới Thiệu Gả Vai Ác Truyện Chữ
TÊN KHÁC: GẢ CHO NHÂN VẬT PHẢN DIỆN / CỨU VỚT THIẾU NIÊN TÀI HOA BẠC MỆNH
Đời trước, Ngu Linh Tê từ chúng tinh phủng nguyệt ngã xuống bụi bặm, bị bắt hiến cho Nhiếp Chính vương Ninh Ân.
Nhiếp Chính vương sinh ra tuấn mỹ chưa có gia thất, đáng tiếc bị què một chân, là một người vặn vẹo hung ác, kẻ điên giết huynh giết cha.
Ngu Linh Tê sợ nhất chính là hắn vừa lau vết máu mới dính lên tay, vừa cười nói với nàng: “Linh Tê, đến đây.”
Gả qua chưa được hai năm, Ngu Linh Tê đột nhiên qua đời.
Sau khi nàng chết, Ninh Ân không lập linh đường, không lập tang hạ táng, thậm chí còn điên cuồng hơn trước, tàn sát toàn thành ngập trong mưa máu.
Bỗng một ngày sống lại năm mười lăm tuổi, lúc này nàng vẫn còn là quý nữ cao cao tại thượng của phủ Tướng quân, Ninh Ân vẫn chưa phải Nhiếp Chính vương có thể một tay che trời.
Nuốt không trôi được cơn tức này, Ngu Linh Tê mang theo thị vệ tìm được Ninh Ân đang lưu lạc đầu đường, định nặc danh đánh hắn một trận để báo thù cho oán lữ kiếp trước.
Ai ngờ nổi giận đùng đùng đuổi tới nơi lại thấy thiếu niên gầy yếu đang nằm cuộn tròn bị người ta ấn trên mặt đất, sắp bị đánh gãy chân trái. Nước bùn hòa với máu loãng chảy xuống tí tách tí tách, nhuốm đỏ đôi mắt phẫn hận hung ác nham hiểm của hắn…
Nhưng giờ nàng mới biết, Ninh Ân đã từng có quá khứ đáng thương đến mức nào.
Ngu Linh Tê trời xui đất khiến thế nào lại từ xông đến đánh người biến thành xông lên cứu người.
Nàng không còn cách nào khác nên đành phải thu lưu tiểu đáng thương này, cũng nỗ lực dạy dỗ hắn thành một thanh niên thể xác và tinh thần khỏe mạnh chính trực.
Ai ngờ dạy dỗ thế nào, ánh mắt tiểu đáng thương nhìn nàng càng âm u kỳ quái hơn.
Đời trước, Ngu Linh Tê từ chúng tinh phủng nguyệt ngã xuống bụi bặm, bị bắt hiến cho Nhiếp Chính vương Ninh Ân.
Nhiếp Chính vương sinh ra tuấn mỹ chưa có gia thất, đáng tiếc bị què một chân, là một người vặn vẹo hung ác, kẻ điên giết huynh giết cha.
Ngu Linh Tê sợ nhất chính là hắn vừa lau vết máu mới dính lên tay, vừa cười nói với nàng: “Linh Tê, đến đây.”
Gả qua chưa được hai năm, Ngu Linh Tê đột nhiên qua đời.
Sau khi nàng chết, Ninh Ân không lập linh đường, không lập tang hạ táng, thậm chí còn điên cuồng hơn trước, tàn sát toàn thành ngập trong mưa máu.
Bỗng một ngày sống lại năm mười lăm tuổi, lúc này nàng vẫn còn là quý nữ cao cao tại thượng của phủ Tướng quân, Ninh Ân vẫn chưa phải Nhiếp Chính vương có thể một tay che trời.
Nuốt không trôi được cơn tức này, Ngu Linh Tê mang theo thị vệ tìm được Ninh Ân đang lưu lạc đầu đường, định nặc danh đánh hắn một trận để báo thù cho oán lữ kiếp trước.
Ai ngờ nổi giận đùng đùng đuổi tới nơi lại thấy thiếu niên gầy yếu đang nằm cuộn tròn bị người ta ấn trên mặt đất, sắp bị đánh gãy chân trái. Nước bùn hòa với máu loãng chảy xuống tí tách tí tách, nhuốm đỏ đôi mắt phẫn hận hung ác nham hiểm của hắn…
Nhưng giờ nàng mới biết, Ninh Ân đã từng có quá khứ đáng thương đến mức nào.
Ngu Linh Tê trời xui đất khiến thế nào lại từ xông đến đánh người biến thành xông lên cứu người.
Nàng không còn cách nào khác nên đành phải thu lưu tiểu đáng thương này, cũng nỗ lực dạy dỗ hắn thành một thanh niên thể xác và tinh thần khỏe mạnh chính trực.
Ai ngờ dạy dỗ thế nào, ánh mắt tiểu đáng thương nhìn nàng càng âm u kỳ quái hơn.
Danh Sách Chương Gả Vai Ác TruyenChu
- #51Chương 51: Thân thế
- #52Chương 52: Thất Tịch
- #53Chương 53: Gặp được
- #54Chương 54: Tư thế
- #55Chương 55: Ngọc Huyết
- #56Chương 56: Mang đi
- #57Chương 57: Búi tóc
- #58Chương 58: Rửa tay
- #59Chương 59: Rời đi
- #60Chương 60: Cây trâm
- #61Chương 61: Gặp lại
- #62Chương 62: Xung hỉ
- #63Chương 63: Dâng điệu múa
- #64Chương 64: Long bào
- #65Chương 65: Cung biến
- #66Chương 66: Tù binh
- #67Chương 67: Giường ấm
- #68Chương 68: Mứt trái cây
- #69Chương 69: Túi thơm
- #70Chương 70: Gối đầu làm gối
- #71Chương 71: Đậu đỏ
- #72Chương 72: Ngày cưới
- #73Chương 73: Trong sạch
- #74Chương 74: Hủy hôn
- #75Chương 75: Trả lễ
- #76Chương 76: Hồng môn
- #77Chương 77: Dao găm
- #78Chương 78: Bí mật
- #79Chương 79: Dấu răng
- #80Chương 80: Thơ tình
- #81Chương 81: Hình xăm
- #82Chương 82: Chỗ dựa
- #83Chương 83: Mộng cũ
- #84Chương 84: Ngày lành
- #85Chương 85: Chúc hôn
- #86Chương 86: Ác mộng
- #87Chương 87: Hiện lên
- #88Chương 88: Chân linh
- #89Chương 89: Ôn lại
- #90Chương 90: Kế vị
- #91Chương 91: Run rẩy
- #92Chương 92: Hận ta
- #93Chương 93: Nở hoa
- #94Chương 94: Thám hoa
- #95Chương 95: Kết cục (Phần đầu)
- #96Chương 96: Ết cục (Phần cuối)
- #97Chương 97: Phiên ngoại (1)
- #98Chương 98: Ngoại truyện (2)
- #99Chương 99: Phiên ngoại (3)
- #100Chương 100: Phiên ngoại (4)