
Tạm dừng
Gặp Thần
38
Chương
0
Lượt xem
295992
Đề cử
Giới Thiệu Gặp Thần Truyện Chữ
VĂN ÁN
Nước Nam Đường tin thần, hàng năm đều tổ chức hiến tế, Thần quân hộ quốc danh xưng Tư Phương, đã bảo hộ cho nước Nam Đường hơn một ngàn năm, ơn trạch khắp thiên hạ, được quốc gia thờ phụng, thanh nhã không nhàn rỗi, một thân không vương bụi trần, là sự tồn tại cao nhất không thể với tới trong mắt thế nhân.
Sở Tê là Thất Hoàng tử Nam Đường, tuổi nhỏ tang mẹ, từng bị vứt bỏ nơi hoang dã mười năm mới được tìm về, không tránh khỏi nhiễm dã tính, thiên chân tàn nhẫn, vô pháp vô thiên, hậu thế không dung, là kẻ quái dị, thằng nhóc điên mà ai ai cũng chán ghét.
Không biết từ khi nào, có người lan truyền tin đồn hắn thích Tiên quân ở Thần điện, dính hiềm nghi xúc phạm thần linh, đúng lúc đó một sủng phi bệnh nặng, Sở Tê liền cõng cái nồi này.
Những ngày tháng vốn đã khổ sở nay càng khổ sở hơn. Người ủng hộ Tiên quân vô số kể, bất kỳ kẻ nào cũng cảm thấy mình cao hơn hắn một bậc, ngay cả cung nô cũng có thể đạp chân lên hắn một phát.
【Chỉ bằng ngươi? Cũng xứng sao?】
【Ta nhổ vào! Đồ quái dị, không soi bản mặt mình trên bãi nước tiểu đi!】
【Mặt mũi bị rạch như con mèo hoa to xác thế kia! Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga! Tát ngươi mấy cái cho tỉnh này!】
Chuyện thằng nhóc điên trong hoàng thất kia khinh nhờn Thần quân nhanh chóng truyền ra khắp phố lớn ngõ nhỏ. Từ đó, Sở Tê trở thành con chó rơi xuống nước người người đòi đánh, ngay cả nhà ai mất gà cũng có thể đổ vạ lên người hắn.
Sở Tê không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng, thẳng thừng chứng thực tội danh, trà trộn vào Thần điện bắt giữ Thần quân, giam lỏng trong nhà tù, khinh nhờn một cách rõ rõ rành rành.
Cả nước đồng loạt điên rồi, đôi mắt mọi người đều đỏ ngầu như sắp nhỏ máu. Sở Tê bị trói lên đài hành quyết. Phụ hoàng thân ái kia của hắn tự mình giơ cao cây đuốc, muốn thiêu chết hắn ——
Đó là thời khắc rực sáng nhất trong cuộc đời Sở Tê.
Thần quân Tư Phương xưa nay lạnh lùng tựa băng sương, không lộ ra bất kỳ vẻ mặt nào bỗng giáng sấm sét giận dữ xuống, tự mình bế thằng nhóc điên của y đi.
"Đám ngu dân các ngươi, dám cả gan tổn thương người yêu của ta, từ hôm nay bắt đầu mưa mười ngày, trừng phạt theo chỉ thị của trời, sinh tử có mệnh, tự giải quyết cho tốt."
Nước Nam Đường tin thần, hàng năm đều tổ chức hiến tế, Thần quân hộ quốc danh xưng Tư Phương, đã bảo hộ cho nước Nam Đường hơn một ngàn năm, ơn trạch khắp thiên hạ, được quốc gia thờ phụng, thanh nhã không nhàn rỗi, một thân không vương bụi trần, là sự tồn tại cao nhất không thể với tới trong mắt thế nhân.
Sở Tê là Thất Hoàng tử Nam Đường, tuổi nhỏ tang mẹ, từng bị vứt bỏ nơi hoang dã mười năm mới được tìm về, không tránh khỏi nhiễm dã tính, thiên chân tàn nhẫn, vô pháp vô thiên, hậu thế không dung, là kẻ quái dị, thằng nhóc điên mà ai ai cũng chán ghét.
Không biết từ khi nào, có người lan truyền tin đồn hắn thích Tiên quân ở Thần điện, dính hiềm nghi xúc phạm thần linh, đúng lúc đó một sủng phi bệnh nặng, Sở Tê liền cõng cái nồi này.
Những ngày tháng vốn đã khổ sở nay càng khổ sở hơn. Người ủng hộ Tiên quân vô số kể, bất kỳ kẻ nào cũng cảm thấy mình cao hơn hắn một bậc, ngay cả cung nô cũng có thể đạp chân lên hắn một phát.
【Chỉ bằng ngươi? Cũng xứng sao?】
【Ta nhổ vào! Đồ quái dị, không soi bản mặt mình trên bãi nước tiểu đi!】
【Mặt mũi bị rạch như con mèo hoa to xác thế kia! Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga! Tát ngươi mấy cái cho tỉnh này!】
Chuyện thằng nhóc điên trong hoàng thất kia khinh nhờn Thần quân nhanh chóng truyền ra khắp phố lớn ngõ nhỏ. Từ đó, Sở Tê trở thành con chó rơi xuống nước người người đòi đánh, ngay cả nhà ai mất gà cũng có thể đổ vạ lên người hắn.
Sở Tê không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng, thẳng thừng chứng thực tội danh, trà trộn vào Thần điện bắt giữ Thần quân, giam lỏng trong nhà tù, khinh nhờn một cách rõ rõ rành rành.
Cả nước đồng loạt điên rồi, đôi mắt mọi người đều đỏ ngầu như sắp nhỏ máu. Sở Tê bị trói lên đài hành quyết. Phụ hoàng thân ái kia của hắn tự mình giơ cao cây đuốc, muốn thiêu chết hắn ——
Đó là thời khắc rực sáng nhất trong cuộc đời Sở Tê.
Thần quân Tư Phương xưa nay lạnh lùng tựa băng sương, không lộ ra bất kỳ vẻ mặt nào bỗng giáng sấm sét giận dữ xuống, tự mình bế thằng nhóc điên của y đi.
"Đám ngu dân các ngươi, dám cả gan tổn thương người yêu của ta, từ hôm nay bắt đầu mưa mười ngày, trừng phạt theo chỉ thị của trời, sinh tử có mệnh, tự giải quyết cho tốt."
Danh Sách Chương Gặp Thần TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38