
Còn tiếp
Giáo Chủ, Phu Nhân Bảo Ngài Đi Làm Ruộng
233
Chương
0
Lượt xem
299936
Đề cử
Giới Thiệu Giáo Chủ, Phu Nhân Bảo Ngài Đi Làm Ruộng Truyện Chữ
Edit: SCR0811
Raw: ngocquynh520Tô Nhược Mộng vất vả lắm mới chấp nhận được sự thật mình từ một nhân viên công vụ biến thành một cô thôn nữ.
Trong một đêm mưa gió bão bùng, nàng lại bị một tên nam nhân đẹp như tiên tử ăn sạch vào bụng.
Nhưng tại sao cái tên "Đạo tặc hái hoa" này còn chưa chịu đi? Còn nói nàng phải chịu trách nhiệm với hắn?
Được rồi, thu mỹ nam, làm ấm chăn cũng không tồi.
Nhưng mà, hắn lại là giáo chủ Ma giáo, kẻ thù vô số.
...
Chúng ta lén lút cưới nhau được không? Được!
Sinh cái bánh bao được không? Được!
Để giáo chúng đi làm ruộng được không? Được!
Người được chỉ phúc vi hôn tới cửa cầu hôn được không? Hắn muốn chết!
Cha ruột đến giành Thịnh Thế Điền Viên được không? Hắn đừng có mơ!
Bị ép buộc, chúng ta liền thay đổi triều đại được không? Không tệ!
Đoạn trích 1:
Ánh mắt của Lôi Ngạo Thiên xẹt qua đôi nam nữ trước mắt, chế nhạo: "Nương tử, dường như nhân phẩm của nàng không tốt lắm?"
Tô Nhược Mộng nhún vai, duỗi lưng, xoay người trở về nhà: "Phẩm chất của ta không tốt, bởi vậy chàng đừng có gì cái gì mà bắt ta chịu trách nhiệm!"
"Vậy để vi phu chịu trách nhiệm cho!" Mỗ nam vẻ mặt phấn chấn.
"Sao cũng được!" Mỗ nữ hắc tuyến đầy mặt, chân bước qua cửa lại rụt trở về: "Nếu chàng có thể làm cho bọn họ đừng tới phiền ta nữa, ta sẽ..."
"Phanh phanh phanh..." Bên tai truyền đến âm thanh của vật nặng rơi xuống, mỗ nữ quay đầu lại, chỉ thấy mỗi mình mỗ nam đang đứng phủi tay phía sau.
"Người đâu rồi?"
"Ném ra ngoài rồi. Sau này người nương tử ghét, cứ để vi phu tới thu thập."
Đoạn trích 2:
Tô Nhược Mộng buồn bực nhìn đám nam tử đang cặm cụi ăn, nâng trán hỏi: "Ngoài ăn ra các ngươi còn biết làm gì?"
Đám đông nam tử đồng loạt ngẩng đầu, nhất loạt lên tiếng: "Thưa phu nhân, thuộc hạ còn có thể giết người."
"Nhà ta không nuôi người nhàn hạ."
"... Chúng tôi có thể giết người để kiếm tiền hiếu kính phu nhân."
"Ta không thèm mấy đồng tiền đẫm máu đó."
"..." Đám đông nam tử liếc nhau một cái, ăn ý nói: "Xin phu nhân chỉ rõ!"
"Tất cả các ngươi đều đi làm ruộng cho ta!"
Đám đông nam tử buồn bã trong lòng: Giết người dễ, làm ruộng mới khó.
Đoạn trích 3:
"Nhược Mộng, ta là phụ thân của con đây!" Trung niên nam tử nói xong, lại giơ tay lau nước mắt, len lén liếc nhìn toàn cảnh của Thịnh Thế Điền Viên.
Tô Nhược Mộng lười biếng mân mê móng tay, nét mặt tươi cười như hoa, quay đầu nhìn nam tử đang ôm chặt nàng: "Phu quân, hình như tình hình tài chính gần đây của ma giáo các chàng không được khởi sắc lắm đúng không? Không thì, chàng bắt trói ông ta làm con tin để kiếm một khoản đi?"
Lôi Ngạo Thiên lộ vẻ mặt vui mừng, gật đầu như giã tỏi: "Vi phu tuân lệnh!" Nói xong, vung tay một cái, mấy nam tử ngứa tay phía sau lập tức ùa lên.
"Tô Nhược Mộng, ta là cha ruột của ngươi, là thừa tướng của Đông Lý quốc." Trung niên nam nhân giơ chân, giận đến mức ria mép dựng ngược.
"Nếu ông không phải thừa tướng, ông nghĩ ta còn thèm bắt trói ông sao?"
Lời của editor: Hố mới đào, không rõ số chương, không rõ lịch post, mong mọi người ủng hộ
Raw: ngocquynh520Tô Nhược Mộng vất vả lắm mới chấp nhận được sự thật mình từ một nhân viên công vụ biến thành một cô thôn nữ.
Trong một đêm mưa gió bão bùng, nàng lại bị một tên nam nhân đẹp như tiên tử ăn sạch vào bụng.
Nhưng tại sao cái tên "Đạo tặc hái hoa" này còn chưa chịu đi? Còn nói nàng phải chịu trách nhiệm với hắn?
Được rồi, thu mỹ nam, làm ấm chăn cũng không tồi.
Nhưng mà, hắn lại là giáo chủ Ma giáo, kẻ thù vô số.
...
Chúng ta lén lút cưới nhau được không? Được!
Sinh cái bánh bao được không? Được!
Để giáo chúng đi làm ruộng được không? Được!
Người được chỉ phúc vi hôn tới cửa cầu hôn được không? Hắn muốn chết!
Cha ruột đến giành Thịnh Thế Điền Viên được không? Hắn đừng có mơ!
Bị ép buộc, chúng ta liền thay đổi triều đại được không? Không tệ!
Đoạn trích 1:
Ánh mắt của Lôi Ngạo Thiên xẹt qua đôi nam nữ trước mắt, chế nhạo: "Nương tử, dường như nhân phẩm của nàng không tốt lắm?"
Tô Nhược Mộng nhún vai, duỗi lưng, xoay người trở về nhà: "Phẩm chất của ta không tốt, bởi vậy chàng đừng có gì cái gì mà bắt ta chịu trách nhiệm!"
"Vậy để vi phu chịu trách nhiệm cho!" Mỗ nam vẻ mặt phấn chấn.
"Sao cũng được!" Mỗ nữ hắc tuyến đầy mặt, chân bước qua cửa lại rụt trở về: "Nếu chàng có thể làm cho bọn họ đừng tới phiền ta nữa, ta sẽ..."
"Phanh phanh phanh..." Bên tai truyền đến âm thanh của vật nặng rơi xuống, mỗ nữ quay đầu lại, chỉ thấy mỗi mình mỗ nam đang đứng phủi tay phía sau.
"Người đâu rồi?"
"Ném ra ngoài rồi. Sau này người nương tử ghét, cứ để vi phu tới thu thập."
Đoạn trích 2:
Tô Nhược Mộng buồn bực nhìn đám nam tử đang cặm cụi ăn, nâng trán hỏi: "Ngoài ăn ra các ngươi còn biết làm gì?"
Đám đông nam tử đồng loạt ngẩng đầu, nhất loạt lên tiếng: "Thưa phu nhân, thuộc hạ còn có thể giết người."
"Nhà ta không nuôi người nhàn hạ."
"... Chúng tôi có thể giết người để kiếm tiền hiếu kính phu nhân."
"Ta không thèm mấy đồng tiền đẫm máu đó."
"..." Đám đông nam tử liếc nhau một cái, ăn ý nói: "Xin phu nhân chỉ rõ!"
"Tất cả các ngươi đều đi làm ruộng cho ta!"
Đám đông nam tử buồn bã trong lòng: Giết người dễ, làm ruộng mới khó.
Đoạn trích 3:
"Nhược Mộng, ta là phụ thân của con đây!" Trung niên nam tử nói xong, lại giơ tay lau nước mắt, len lén liếc nhìn toàn cảnh của Thịnh Thế Điền Viên.
Tô Nhược Mộng lười biếng mân mê móng tay, nét mặt tươi cười như hoa, quay đầu nhìn nam tử đang ôm chặt nàng: "Phu quân, hình như tình hình tài chính gần đây của ma giáo các chàng không được khởi sắc lắm đúng không? Không thì, chàng bắt trói ông ta làm con tin để kiếm một khoản đi?"
Lôi Ngạo Thiên lộ vẻ mặt vui mừng, gật đầu như giã tỏi: "Vi phu tuân lệnh!" Nói xong, vung tay một cái, mấy nam tử ngứa tay phía sau lập tức ùa lên.
"Tô Nhược Mộng, ta là cha ruột của ngươi, là thừa tướng của Đông Lý quốc." Trung niên nam nhân giơ chân, giận đến mức ria mép dựng ngược.
"Nếu ông không phải thừa tướng, ông nghĩ ta còn thèm bắt trói ông sao?"
Lời của editor: Hố mới đào, không rõ số chương, không rõ lịch post, mong mọi người ủng hộ
Danh Sách Chương Giáo Chủ, Phu Nhân Bảo Ngài Đi Làm Ruộng TruyenChu
- #1Chương 1: Gặp hái hoa tặc trong đêm
- #2Chương 2: Lôi Ngạo Thiên mất khống chế
- #3Chương 3: Mày mắt đưa tình
- #4Chương 4: Không cần ngươi chịu trách nhiệm
- #5Chương 5: Đổ bình dấm
- #6Chương 6: Đau khổ vạn phần
- #7Chương 7: Nhân phẩm không tốt lắm
- #8Chương 8: Răng rơi đầy đất
- #9Chương 9: Lôi Ngạo Thiên
- #10Chương 10: Cùng nhau sống đến bạc đầu
- #11Chương 11: Nếm xương biết vị
- #12Chương 12: Cuộc chiến giữa người và chó
- #13Chương 13: Món điểm tâm hạnh phúc
- #14Chương 14: Bát đại hộ pháp
- #15Chương 15: Giáo chủ bị sét đánh
- #16Chương 16: Giáo chủ đào khoai lang
- #17Chương 17: Ngươi có nhiều kẻ thù không?
- #18Chương 18: Chúng ta thật sự rất yếu
- #19Chương 19: Nhị hộ pháp là người trong "hội tỷ muội"
- #20Chương 20: Hàn khí tăng thêm mấy phần
- #21Chương 21: Lửa bốc lên đầu
- #22Chương 22: Ngẫu nhiên nhặt được Long Khiếu kiếm
- #23Chương 23: Đầu heo xào
- #24Chương 24: Tới giờ uống thuốc rồi!
- #25Chương 25: Lôi Ngạo Thiên rời đi
- #26Chương 26: Tình yêu tự có thiên ý
- #27Chương 27: Phượng Vũ Cửu Thiên
- #28Chương 28: Không thể nói, không thể nói
- #29Chương 29: Thật sự là trùng hợp sao?
- #30Chương 30: Không có khả năng không quan tâm
- #31Chương 31: Giết cả nhà hắn
- #32Chương 32: Kim quang quỷ dị
- #33Chương 33: Số mệnh an bài
- #34Chương 34: Thất sách, thất sách mà
- #35Chương 35: Rất nhớ ngươi
- #36Chương 36: Dám động đến nữ nhân của ta?
- #37Chương 37: Thật là ngực to não teo
- #38Chương 38: Không khỏi quen thuộc
- #39Chương 39: Lệ tương tư, lòng đã say
- #40Chương 40: Ta tới đón nàng
- #41Chương 41: Ngươi thật có văn hóa
- #42Chương 42: Ta đã lớn rồi
- #43Chương 43: Chỉ muốn quấn quít bên hắn
- #44Chương 44: Hắn đủ tư cách để cuồng vọng
- #45Chương 45: Nương tử nhà ta là thiên tiên
- #46Chương 46: Cám ơn chàng yêu ta
- #47Chương 47: Nghe theo tim mình
- #48Chương 48: Nam nữ phối hợp
- #49Chương 49: Lệnh truy nã triều đình
- #50Chương 50: Đừng xem thường người khác