
Còn tiếp
Hạn Định Thông Báo - Lý Tư Nặc
115
Chương
0
Lượt xem
278017
Đề cử
Giới Thiệu Hạn Định Thông Báo - Lý Tư Nặc Truyện Chữ
Tên truyện: Hạn Định Thông Báo
Tác giả: Lý Tư Nặc
Thể loại: Nguyên Sáng, Bách Hợp, Hiện Đại, Happy Ending, Ngọt, Niên Hạ, Chủ Công, Gương Vỡ Lành Lại, Đô Thị, Chữa Lành, Chiếm Hữu Dục Mạnh
Văn án
Tô Ám là một đứa trẻ lớn lên trong cô nhi viện. Ở cô vốn dĩ tồn tại sự cô độc, nội liễm, thậm chí là chán ghét cuộc đời, thế nhưng nàng lại luôn đeo lên mình một chiếc mặt nạ dịu dàng, giả dối để đối đãi với thế gian.
Năm lớp mười, Tô Ám được nhận nuôi. Đó là lần thứ ba trong đời nàng bước chân vào một gia đình xa lạ.
Nàng học cách giả vờ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, cố gắng hết sức để không xảy ra xung đột với vị "tỷ tỷ" vốn luôn căm ghét mình. Thế nhưng, nàng chưa từng ngờ được rằng, vào ngày thứ hai sau khi nàng mang thương tích đầy mình trở về nhà, vị tỷ tỷ chưa bao giờ đoái hoài đến nàng ấy lại đơn thương độc mã, một mình đối đầu với đám du côn từng bắt nạt nàng.
Lúc Tô Ám giúp chị ấy bôi thuốc, nàng khẽ hỏi tại sao lại làm như vậy.
Lê Thanh Hòa nhìn nàng chằm chằm, rồi bất chợt nắm lấy cằm nàng: "Người của tôi, chỉ có tôi mới được quyền bắt nạt."
Về sau nàng mới hiểu: Lê Thanh Hòa là người có dục vọng chiếm hữu cực kỳ mãnh liệt.
Trong ngôi nhà này, không chỉ cha mẹ là của chị, mà ngay cả Tô Ám vừa mới đến cũng thuộc về chị.
Ba năm cấp ba, hai người lặng lẽ ở chung phòng, ngủ chung giường, mặc chung váy, dùng chung phòng tắm - thân thiết như hình với bóng.
Chỉ là, dục vọng chiếm hữu của Lê Thanh Hòa quá mạnh - mạnh đến mức chỉ cần tan học nàng đi cùng người khác, chị cũng sẽ cắn lên vai nàng thật mạnh để cảnh cáo.
Tô Ám thích Lê Thanh Hòa, nhưng cũng cảm thấy sự chiếm hữu ấy khiến nàng nghẹt thở.
Bị nhốt trong lồng suốt mấy năm, nàng vừa kháng cự vừa tận hưởng.
Cho nên khi cha mẹ ruột tìm đến, nàng không chút do dự bay đến một thành phố khác.
Từ đó, nàng và Lê Thanh Hòa mất liên lạc. Nhưng bao nhiêu đêm khuya chợt tỉnh, nàng vẫn luôn nhớ đến đôi mắt đầy tính xâm lược của Lê Thanh Hòa - như thể muốn nuốt chửng cả con người nàng.
Tô Ám biết, trên đời này chỉ có Lê Thanh Hòa yêu nàng nhất.
Cái nàng âm u, ích kỷ, đê tiện ấy.
Bảy năm sau, Tô Ám gặp lại Lê Thanh Hòa trong quán bar - say không biết trời đất.
Ly rượu của Lê Thanh Hòa bị kẻ nào đó bỏ thuốc. Đúng lúc chị sắp uống cạn, Tô Ám bước đến, nắm lấy tay chị.
Lê Thanh Hòa chậm rãi ngẩng đầu, cười với nàng: "Lâu rồi không gặp, Tô Ám."
Tô Ám muốn kéo chị đi, nhưng Lê Thanh Hòa lại từng ngón một gỡ tay nàng ra: "Em lấy tư cách gì mà quản tôi?"
Tô Ám im lặng.
"Chỉ có bạn gái của tôi mới được dẫn tôi đi. Tô Ám, em nghĩ kỹ chưa?"
Trong đêm ánh đèn chập chờn ấy, Tô Ám - người vốn luôn bình tĩnh - uống cạn ly rượu kia: "Em làm bạn gái chị."
Thông minh như nàng, sao có thể không biết viên thuốc trong ly chỉ là vitamin?
Tất cả, chẳng qua là màn kịch nhỏ của Lê Thanh Hòa.
Nhưng lần tái ngộ này, nàng cam tâm tình nguyện chìm đắm trong lưới tình Lê Thanh Hòa giăng ra.
Sợi dây tơ hồng ba năm cấp ba không dám vượt qua, trong một đêm ấy đã vượt.
Nhưng Tô Ám không ngờ, sáng hôm sau vừa tỉnh dậy trong khách sạn, quần áo nàng đã nằm gọn trong tay Lê Thanh Hòa.
Lê Thanh Hòa mở khóa điện thoại nàng, giọng lạnh lùng: "Manh Manh là ai?"
Tô Ám ngập ngừng vài giây, không biết phải giải thích thế nào về mối quan hệ mai mối chưa từng gặp mặt kia.
Ba ngày sau đó, nàng bị giam trong khách sạn. Mỗi lần sóng tình dâng trào, Lê Thanh Hòa đều ghé sát tai nàng hỏi: "Manh Manh xinh hơn hay tôi xinh hơn?"
Tô Ám: "..."
Tô Ám dịu dàng hôn lên mái tóc chị: "Em yêu chị nhất, Lê Thanh Hòa."
"Đến gần em, ôm em đi - thì số phận chị đã định thuộc về em rồi."
Gắn thẻ: Niên hạ, đô thị, yêu sâu đậm, gương vỡ lành lại, chữa lành
Nhân vật chính: Tô Ám, Lê Thanh Hòa
Nhân vật phụ: Hề Thảo, Lý Bích Di
Câu chủ đề: Hãy đến gần tôi, ôm lấy tôi, vậy thì chỉ có thể thuộc về tôi.
Chủ đề: Niết bàn trọng sinh, tuyệt cảnh hồi sinh.
Tác giả: Lý Tư Nặc
Thể loại: Nguyên Sáng, Bách Hợp, Hiện Đại, Happy Ending, Ngọt, Niên Hạ, Chủ Công, Gương Vỡ Lành Lại, Đô Thị, Chữa Lành, Chiếm Hữu Dục Mạnh
Văn án
Tô Ám là một đứa trẻ lớn lên trong cô nhi viện. Ở cô vốn dĩ tồn tại sự cô độc, nội liễm, thậm chí là chán ghét cuộc đời, thế nhưng nàng lại luôn đeo lên mình một chiếc mặt nạ dịu dàng, giả dối để đối đãi với thế gian.
Năm lớp mười, Tô Ám được nhận nuôi. Đó là lần thứ ba trong đời nàng bước chân vào một gia đình xa lạ.
Nàng học cách giả vờ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, cố gắng hết sức để không xảy ra xung đột với vị "tỷ tỷ" vốn luôn căm ghét mình. Thế nhưng, nàng chưa từng ngờ được rằng, vào ngày thứ hai sau khi nàng mang thương tích đầy mình trở về nhà, vị tỷ tỷ chưa bao giờ đoái hoài đến nàng ấy lại đơn thương độc mã, một mình đối đầu với đám du côn từng bắt nạt nàng.
Lúc Tô Ám giúp chị ấy bôi thuốc, nàng khẽ hỏi tại sao lại làm như vậy.
Lê Thanh Hòa nhìn nàng chằm chằm, rồi bất chợt nắm lấy cằm nàng: "Người của tôi, chỉ có tôi mới được quyền bắt nạt."
Về sau nàng mới hiểu: Lê Thanh Hòa là người có dục vọng chiếm hữu cực kỳ mãnh liệt.
Trong ngôi nhà này, không chỉ cha mẹ là của chị, mà ngay cả Tô Ám vừa mới đến cũng thuộc về chị.
Ba năm cấp ba, hai người lặng lẽ ở chung phòng, ngủ chung giường, mặc chung váy, dùng chung phòng tắm - thân thiết như hình với bóng.
Chỉ là, dục vọng chiếm hữu của Lê Thanh Hòa quá mạnh - mạnh đến mức chỉ cần tan học nàng đi cùng người khác, chị cũng sẽ cắn lên vai nàng thật mạnh để cảnh cáo.
Tô Ám thích Lê Thanh Hòa, nhưng cũng cảm thấy sự chiếm hữu ấy khiến nàng nghẹt thở.
Bị nhốt trong lồng suốt mấy năm, nàng vừa kháng cự vừa tận hưởng.
Cho nên khi cha mẹ ruột tìm đến, nàng không chút do dự bay đến một thành phố khác.
Từ đó, nàng và Lê Thanh Hòa mất liên lạc. Nhưng bao nhiêu đêm khuya chợt tỉnh, nàng vẫn luôn nhớ đến đôi mắt đầy tính xâm lược của Lê Thanh Hòa - như thể muốn nuốt chửng cả con người nàng.
Tô Ám biết, trên đời này chỉ có Lê Thanh Hòa yêu nàng nhất.
Cái nàng âm u, ích kỷ, đê tiện ấy.
Bảy năm sau, Tô Ám gặp lại Lê Thanh Hòa trong quán bar - say không biết trời đất.
Ly rượu của Lê Thanh Hòa bị kẻ nào đó bỏ thuốc. Đúng lúc chị sắp uống cạn, Tô Ám bước đến, nắm lấy tay chị.
Lê Thanh Hòa chậm rãi ngẩng đầu, cười với nàng: "Lâu rồi không gặp, Tô Ám."
Tô Ám muốn kéo chị đi, nhưng Lê Thanh Hòa lại từng ngón một gỡ tay nàng ra: "Em lấy tư cách gì mà quản tôi?"
Tô Ám im lặng.
"Chỉ có bạn gái của tôi mới được dẫn tôi đi. Tô Ám, em nghĩ kỹ chưa?"
Trong đêm ánh đèn chập chờn ấy, Tô Ám - người vốn luôn bình tĩnh - uống cạn ly rượu kia: "Em làm bạn gái chị."
Thông minh như nàng, sao có thể không biết viên thuốc trong ly chỉ là vitamin?
Tất cả, chẳng qua là màn kịch nhỏ của Lê Thanh Hòa.
Nhưng lần tái ngộ này, nàng cam tâm tình nguyện chìm đắm trong lưới tình Lê Thanh Hòa giăng ra.
Sợi dây tơ hồng ba năm cấp ba không dám vượt qua, trong một đêm ấy đã vượt.
Nhưng Tô Ám không ngờ, sáng hôm sau vừa tỉnh dậy trong khách sạn, quần áo nàng đã nằm gọn trong tay Lê Thanh Hòa.
Lê Thanh Hòa mở khóa điện thoại nàng, giọng lạnh lùng: "Manh Manh là ai?"
Tô Ám ngập ngừng vài giây, không biết phải giải thích thế nào về mối quan hệ mai mối chưa từng gặp mặt kia.
Ba ngày sau đó, nàng bị giam trong khách sạn. Mỗi lần sóng tình dâng trào, Lê Thanh Hòa đều ghé sát tai nàng hỏi: "Manh Manh xinh hơn hay tôi xinh hơn?"
Tô Ám: "..."
Tô Ám dịu dàng hôn lên mái tóc chị: "Em yêu chị nhất, Lê Thanh Hòa."
"Đến gần em, ôm em đi - thì số phận chị đã định thuộc về em rồi."
Gắn thẻ: Niên hạ, đô thị, yêu sâu đậm, gương vỡ lành lại, chữa lành
Nhân vật chính: Tô Ám, Lê Thanh Hòa
Nhân vật phụ: Hề Thảo, Lý Bích Di
Câu chủ đề: Hãy đến gần tôi, ôm lấy tôi, vậy thì chỉ có thể thuộc về tôi.
Chủ đề: Niết bàn trọng sinh, tuyệt cảnh hồi sinh.
Danh Sách Chương Hạn Định Thông Báo - Lý Tư Nặc TruyenChu
- #1Chương 1: Tiết tử
- #2Chương 2: Hạn định 01
- #3Chương 3: Hạn định 02
- #4Chương 4: Hạn định 03
- #5Chương 5: Hạn định 04
- #6Chương 6: Hạn định 05
- #7Chương 7: Hạn định 06
- #8Chương 8: Hạn định 07
- #9Chương 9: Hạn định 08
- #10Chương 10: Hạn định 09
- #11Chương 11: Hạn định 10
- #12Chương 12: HẠN ĐỊNH 11
- #13Chương 13: HẠN ĐỊNH 12
- #14Chương 14: HẠN ĐỊNH 13
- #15Chương 15: HẠN ĐỊNH 14
- #16Chương 16: HẠN ĐỊNH 15
- #17Chương 17: HẠN ĐỊNH 16
- #18Chương 18: HẠN ĐỊNH 17
- #19Chương 19: HẠN ĐỊNH 18
- #20Chương 20: HẠN ĐỊNH 19
- #21Chương 21: Hạn Định 20
- #22Chương 22: Hạn Định 21
- #23Chương 23: Hạn Định 22
- #24Chương 24: Hạn Định 23
- #25Chương 25: Hạn Định 24
- #26Chương 26: Hạn Định 25
- #27Chương 27: Hạn Định 26
- #28Chương 28: Hạn Định 27
- #29Chương 29: Hạn Định 28
- #30Chương 30: Hạn Định 29
- #31Chương 31: Hạn Định 30
- #32Chương 32: Hạn định 31
- #33Chương 33: Hạn định 32
- #34Chương 34: Hạn định 33
- #35Chương 35: Hạn định 34
- #36Chương 36: Hạn định 35
- #37Chương 37: Hạn định 36
- #38Chương 38: Hạn định 37
- #39Chương 39: Hạn định 38
- #40Chương 40: Hạn định 39
- #41Chương 41: Hạn định 40
- #42Chương 42: Hạn định 41
- #43Chương 43: Hạn định 42
- #44Chương 44: Hạn định 43
- #45Chương 45: Hạn định 44
- #46Chương 46: Hạn định 45
- #47Chương 47: Hạn định 46
- #48Chương 48: Hạn định 47
- #49Chương 49: Hạn định 48
- #50Chương 50: Hạn định 49