
Còn tiếp
Hào Môn Kinh Mộng 2: Khế Ước Ukulele
333
Chương
0
Lượt xem
379488
Đề cử
Giới Thiệu Hào Môn Kinh Mộng 2: Khế Ước Ukulele Truyện Chữ
Cô và anh bắt đầu đầy mờ ám nhưng chỉ giới hạn ở "Tình nhân dự tiệc". Trước mặt người khác, cô và anh quấn quýt yêu thương. Nhưng sau lưng họ, cô và anh là hai người xa lạ, xa lạ đến mức chỉ biết tên họ và số điện thoại của nhau.
Đến một ngày anh gặp được mặt mộc của cô, đến một ngày cô trông thấy mối tình đầu của mình.
“Em còn yêu anh ta?” Ánh mắt anh dừng trên mặt cô.
Cô gật đầu. Anh điềm nhiên như không, “Được, tôi thành toàn cho em.”
Từ được đề bạt đến thăng tiến, từ bị bạn thân bán đứng đến tìm được công việc khác, từ vật hy sinh đến gầy dựng sự nghiệp thành công. Cuộc sống của cô dường như đã không còn liên quan tới anh. Rồi một ngày mối tình đầu của cô quay về, cô mới biết hạnh phúc nhìn như mật ngọt chỉ là khế ước.
Giang Mạc Viễn nói, “Trở lại bên tôi, tôi có thể cho em cái em muốn.”
Trình Thiếu Tiên nói, “Thực ra em rất có năng lực, chỉ cần tôi cho em điểm tựa.”
Cố Mặc nói, “Chúng ta rất giống nhau, vì vậy phải nương tựa đối phương mới đủ ấm áp.”
Cuộc sống đã định sẵn để cô gặp gỡ hai người. Một người với quãng thời gian tươi đẹp và rung động, một người với năm tháng dịu dàng và ấm áp. Có điều cô không tài nào ngờ nổi, năm tháng dịu dàng và ấm áp kia lại là... một trò chơi thương trường và tình yêu được sắp đặt sẵn.
Đến một ngày anh gặp được mặt mộc của cô, đến một ngày cô trông thấy mối tình đầu của mình.
“Em còn yêu anh ta?” Ánh mắt anh dừng trên mặt cô.
Cô gật đầu. Anh điềm nhiên như không, “Được, tôi thành toàn cho em.”
Từ được đề bạt đến thăng tiến, từ bị bạn thân bán đứng đến tìm được công việc khác, từ vật hy sinh đến gầy dựng sự nghiệp thành công. Cuộc sống của cô dường như đã không còn liên quan tới anh. Rồi một ngày mối tình đầu của cô quay về, cô mới biết hạnh phúc nhìn như mật ngọt chỉ là khế ước.
Giang Mạc Viễn nói, “Trở lại bên tôi, tôi có thể cho em cái em muốn.”
Trình Thiếu Tiên nói, “Thực ra em rất có năng lực, chỉ cần tôi cho em điểm tựa.”
Cố Mặc nói, “Chúng ta rất giống nhau, vì vậy phải nương tựa đối phương mới đủ ấm áp.”
Cuộc sống đã định sẵn để cô gặp gỡ hai người. Một người với quãng thời gian tươi đẹp và rung động, một người với năm tháng dịu dàng và ấm áp. Có điều cô không tài nào ngờ nổi, năm tháng dịu dàng và ấm áp kia lại là... một trò chơi thương trường và tình yêu được sắp đặt sẵn.
Danh Sách Chương Hào Môn Kinh Mộng 2: Khế Ước Ukulele TruyenChu
- #301Chương 301 - Thứ cho nội đã ích kỷ
- #302Chương 302 - Quãng thời gian khó khăn
- #303Chương 303 - Buông bỏ
- #304Chương 304 - Chồng tôi đâu
- #305Chương 305 - Tin hay không tin
- #306Chương 306 - Bầu trời sụp đổ
- #307Chương 307 - Anh ấy khóc
- #308Chương 308 - Anh tỉnh lại
- #309Chương 309 - Kẻ khóc người cười
- #310Chương 310 - Tính sổ
- #311Chương 311 - Sớm mùa thu ấm áp
- #312Chương 312 - Có thể cậu mang thai
- #313Chương 313 - Ai cùng ai nói lời từ biệt
- #314Chương 314 - Các cô hiện giờ giống chúng ta lúc xưa
- #315Chương 315 - Thần Viễn Quốc Tế
- #316Chương 316 - Ai làm chủ thời thế
- #317Chương 317 - Thái độ làm cha lúc ban sơ
- #318Chương 318 - Hôn lễ
- #319Chương 319 - Rốt cuộc đang tính toán cái gì
- #320Chương 320 - Như món đồ chơi hư hại
- #321Chương 321 - Không níu không nợ, đừng nói tạm biệt
- #322Chương 322 - Đại kết cục
- #323Chương 323 - [Vĩ thanh] (Toàn văn hoàn)
- #324Chương 324
- #325Chương 325
- #326Chương 326
- #327Chương 327
- #328Chương 328
- #329Chương 329
- #330Chương 330
- #331Chương 331
- #332Chương 332
- #333Chương 333