
Còn tiếp
Hệ Thống Bắt Tôi Làm Cá Ướp Muối Trong Truyện Ngược
215
Chương
0
Lượt xem
283880
Đề cử
Giới Thiệu Hệ Thống Bắt Tôi Làm Cá Ướp Muối Trong Truyện Ngược Truyện Chữ
Giang Lê Thanh thức tỉnh rồi, đồng thời bị trói buộc vào một hệ thống.
Đối phương tự xưng là hệ thống cá ướp muối, đồng thời tận tình khuyên bảo dạy dỗ, nói cô vốn là nữ chính đáng thương vô dụng trong truyện ngược, cô cần phải... ăn đòn không phản kháng, ăn mắng không chửi lại, gặp chuyện có thể nằm thì phải nằm, đây là nguyên tắc quy chuẩn cho cá mặn! Phải nhớ rõ, không được vả mặt bốp bốp như mấy kí chủ trước, dẫn đến cốt truyện không thể nào đi tiếp.
"..." Giang Lê Thanh hơi cân nhắc: "Ý mày là tao phải làm đồ bỏ đi?"
Hệ thống: [Không phải, ý tôi là chúng ta phải dốc lòng làm cá ướp muối.]
Đã hiểu.
Vẫn là muốn cô làm đồ bỏ đi mà.
***
Cùng hôm đó, cha mẹ vừa đưa cô về nhà không bao lâu đã chỉ tay vào mặt cô, chửi ầm lên: "Sớm biết mày là cái loại không có tiền đồ như này, tao chẳng thà nhận con heo trước cổng thôn làm con gái!"
Câu này nói ra chưa bao lâu, Giang Lê Thanh nhân đêm khuya kéo con heo kia về, đặt trước cửa phòng cha mẹ mình, đồng thời bày tỏ muốn tặng tên mình cho con lợn này.
Hệ thống và cha mẹ:???
***
Sau ngày hôm đó, trên dưới nhà họ Giang đều cảm thấy đứa con gái mới được tìm về kia điên rồi.
Chồng sắp cưới luôn luôn không ưa cô mở miệng chế giễu: "Cô giỏi thế cơ mà, sao không tìm chú nhỏ tôi đính hôn? Tìm tôi làm gì?".
Lời vừa thốt ra, Giang Lê Thanh dùng điện thoại chồng sắp cưới bấm gọi cho chú ba: "Alô chào anh, kết hôn hơm?"
Bên kia nhất thời yên lặng: "Cô là?".
"Vợ sắp cưới của cháu anh." Cô nói: "Cháu anh bảo tôi gả cho anh đi."
Chồng sắp cưới: "..."
Chú nhỏ của chồng sắp cưới: "..."
Hệ thống yếu ớt nói: [Kí chủ, cô còn nhớ cô là đồ bỏ đi... à nhầm, cá ướp muối không đó?]
Giang Lê Thanh tỏ vẻ: Nhân nhượng, nghe lời, hiểu chuyện, cô đều làm theo lời bọn họ nói, sao lại không phải là đồ bỏ đi... à nhầm, cá ướp muối chứ?
Đối phương tự xưng là hệ thống cá ướp muối, đồng thời tận tình khuyên bảo dạy dỗ, nói cô vốn là nữ chính đáng thương vô dụng trong truyện ngược, cô cần phải... ăn đòn không phản kháng, ăn mắng không chửi lại, gặp chuyện có thể nằm thì phải nằm, đây là nguyên tắc quy chuẩn cho cá mặn! Phải nhớ rõ, không được vả mặt bốp bốp như mấy kí chủ trước, dẫn đến cốt truyện không thể nào đi tiếp.
"..." Giang Lê Thanh hơi cân nhắc: "Ý mày là tao phải làm đồ bỏ đi?"
Hệ thống: [Không phải, ý tôi là chúng ta phải dốc lòng làm cá ướp muối.]
Đã hiểu.
Vẫn là muốn cô làm đồ bỏ đi mà.
***
Cùng hôm đó, cha mẹ vừa đưa cô về nhà không bao lâu đã chỉ tay vào mặt cô, chửi ầm lên: "Sớm biết mày là cái loại không có tiền đồ như này, tao chẳng thà nhận con heo trước cổng thôn làm con gái!"
Câu này nói ra chưa bao lâu, Giang Lê Thanh nhân đêm khuya kéo con heo kia về, đặt trước cửa phòng cha mẹ mình, đồng thời bày tỏ muốn tặng tên mình cho con lợn này.
Hệ thống và cha mẹ:???
***
Sau ngày hôm đó, trên dưới nhà họ Giang đều cảm thấy đứa con gái mới được tìm về kia điên rồi.
Chồng sắp cưới luôn luôn không ưa cô mở miệng chế giễu: "Cô giỏi thế cơ mà, sao không tìm chú nhỏ tôi đính hôn? Tìm tôi làm gì?".
Lời vừa thốt ra, Giang Lê Thanh dùng điện thoại chồng sắp cưới bấm gọi cho chú ba: "Alô chào anh, kết hôn hơm?"
Bên kia nhất thời yên lặng: "Cô là?".
"Vợ sắp cưới của cháu anh." Cô nói: "Cháu anh bảo tôi gả cho anh đi."
Chồng sắp cưới: "..."
Chú nhỏ của chồng sắp cưới: "..."
Hệ thống yếu ớt nói: [Kí chủ, cô còn nhớ cô là đồ bỏ đi... à nhầm, cá ướp muối không đó?]
Giang Lê Thanh tỏ vẻ: Nhân nhượng, nghe lời, hiểu chuyện, cô đều làm theo lời bọn họ nói, sao lại không phải là đồ bỏ đi... à nhầm, cá ướp muối chứ?
Danh Sách Chương Hệ Thống Bắt Tôi Làm Cá Ướp Muối Trong Truyện Ngược TruyenChu
- #1Chương 1: Tao cần đàn ông để làm gì
- #2Chương 2
- #3Chương 3: So với con thì con heo ở đầu thôn càng xứng đáng làm con gái của cha hơn
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6: Đồ bỏ đi… không, đứa con có hiếu sẽ làm thế này sao?
- #7Chương 7
- #8Chương 8: Ai mà chẳng là con cháu của ông trời?
- #9Chương 9
- #10Chương 10: Cha cháu quỳ xuống van xin chú rồi này
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13: Người bạn đến từ hư vô hả?
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16: Có chữa khỏi cũng thành kẻ ngốc
- #17Chương 17
- #18Chương 18: Thế giới này điên rồi!
- #19Chương 19
- #20Chương 20: Sự nghiệp mắng chửi người, bắt đầu!
- #21Chương 21
- #22Chương 22: Nếu là chuyện tốt thì cho qua đi
- #23Chương 23
- #24Chương 24: Quả nhiên là làm bằng thủy tinh
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27: Tính là đầu hàng
- #28Chương 28
- #29Chương 29: Hoắc Nghiên, Hoắc tiên sinh
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32: Chị đang khen đầu óc của em quý giá như đồ cổ trong bảo tàng đó
- #33Chương 33
- #34Chương 34: Hoa quỳnh sớm nở tối tàn
- #35Chương 35
- #36Chương 36: Nhưng đánh bài chẳng có ý nghĩa gì cả, chúng ta đánh người đi
- #37Chương 37
- #38Chương 38: Giang Lê Thanh, mày đánh thật à
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43: Mấy người các cháu không phải thích nhất trò này sao
- #44Chương 44
- #45Chương 45: Cháu của chú bảo tôi gả cho chú
- #46Chương 46
- #47Chương 47: Xong đời! Cô bị phú bà bao nuôi rồi!
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50