
Tạm dừng
Hỏa Ca
300
Chương
0
Lượt xem
295995
Đề cử
Giới Thiệu Hỏa Ca Truyện Chữ
Bóng tối che kín cả không gian, trải dài dường như không thể nhìn thấy điểm cuối ở cuối con đường. Mọi thứ chỉ là một màu đen kịt, sự sống như chưa từng hiện diện. Một cô gái mặc váy trắng, mái tóc trắng chạm đất đang bước đi. Cả người như một đóa hoa xinh đẹp và lộng lẫy nhưng lại chìm vào trong tuyệt vọng đã dần trở nên héo khô.
Một mình cô tồn tại giữa không gian u ám. Tại sao mình lại đến đây? Trong đầu hiện lên câu hỏi đó? Bước chân lững thững không ngừng nghỉ. Đôi mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước. Thời gian trôi qua bao lâu? Cô không biết. Mà đối với tình cảnh hiện tại bây giờ, tất cả đều vô nghĩa, chỉ cần ai có thể cứu mình, ai cũng được.
Cơ thể dần trở nên kiệt quệ, chân dần khuỵu lại. Cô ngã xuống đón chờ bóng đêm sẽ nuốt chửng: "Rốt cục cũng không có ai tới. Cũng phải thôi người nào muốn cứu mình."
Cô nhắm mắt lại, đầu óc trống rỗng, sẵn sàng chuẩn bị kết thúc cuộc sống.
Một quãng thời gian trôi qua, cô gái vẫn còn thở.
" Chuyện gì thế này?" Cô nghĩ, tại sao chưa có gì xảy ra.
Màu đen u tối vẫn tồn tại. Khi nhắm lại một lần nữa, bỗng chốc một âm thanh truyền tới.
" Ai vậy?" Tiếng nói cứ tiếp tục vang lên phớt lờ đi câu hỏi của cô gái. Cô hỏi lại lần nữa, vẫn như vậy.
Giọng nói không rõ ràng giống hệt tiếng huýt sáo đồng thanh của nhiều người gộp lại, hay giống như tiếng thì thầm trộn lẫn vào nhau tạo nên một mớ hỗn độn.
Cơ thể thiếu hụt đi sự sống lại đứng dậy. Đôi mắt dõi về hướng xa xăm nơi bóng tối vĩnh hằng ngự trị để tìm kiếm âm thanh đó. Đi mỗi bước lững thững. Thật lạ. Rõ ràng điểm đến chỉ toàn màu đen vậy chuyện gì đang diễn ra. Đích đến để chạm đến tiếng nói lại càng gần khi tiến về phía trước. Ai đó muốn cô sống sao?
Một mình cô tồn tại giữa không gian u ám. Tại sao mình lại đến đây? Trong đầu hiện lên câu hỏi đó? Bước chân lững thững không ngừng nghỉ. Đôi mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước. Thời gian trôi qua bao lâu? Cô không biết. Mà đối với tình cảnh hiện tại bây giờ, tất cả đều vô nghĩa, chỉ cần ai có thể cứu mình, ai cũng được.
Cơ thể dần trở nên kiệt quệ, chân dần khuỵu lại. Cô ngã xuống đón chờ bóng đêm sẽ nuốt chửng: "Rốt cục cũng không có ai tới. Cũng phải thôi người nào muốn cứu mình."
Cô nhắm mắt lại, đầu óc trống rỗng, sẵn sàng chuẩn bị kết thúc cuộc sống.
Một quãng thời gian trôi qua, cô gái vẫn còn thở.
" Chuyện gì thế này?" Cô nghĩ, tại sao chưa có gì xảy ra.
Màu đen u tối vẫn tồn tại. Khi nhắm lại một lần nữa, bỗng chốc một âm thanh truyền tới.
" Ai vậy?" Tiếng nói cứ tiếp tục vang lên phớt lờ đi câu hỏi của cô gái. Cô hỏi lại lần nữa, vẫn như vậy.
Giọng nói không rõ ràng giống hệt tiếng huýt sáo đồng thanh của nhiều người gộp lại, hay giống như tiếng thì thầm trộn lẫn vào nhau tạo nên một mớ hỗn độn.
Cơ thể thiếu hụt đi sự sống lại đứng dậy. Đôi mắt dõi về hướng xa xăm nơi bóng tối vĩnh hằng ngự trị để tìm kiếm âm thanh đó. Đi mỗi bước lững thững. Thật lạ. Rõ ràng điểm đến chỉ toàn màu đen vậy chuyện gì đang diễn ra. Đích đến để chạm đến tiếng nói lại càng gần khi tiến về phía trước. Ai đó muốn cô sống sao?
Danh Sách Chương Hỏa Ca TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150