
Tạm dừng
Hoa Hồng Nơi Đồng Hoang - Chuối Xanh Nè Cưng
34
Chương
0
Lượt xem
284334
Đề cử
Giới Thiệu Hoa Hồng Nơi Đồng Hoang - Chuối Xanh Nè Cưng Truyện Chữ
Ca sĩ tuyến 18 mặt trời nhỏ dịu dàng – cún bự cứng đầu – mỹ nhân tóc dài tiểu công
Rối loạn lưỡng cực – thân thế bi thảm – nhà văn nhạy cảm – thỏ con chán đời thụ
Ngụy Nam Tô × Bắc Niệm
–
“Trên mảnh đất cằn cõi của tôi, em là đóa hồng cuối cùng.”
Tôi là Bắc Niệm, 26 tuổi, người bị bệnh hưng trầm cảm. Trước khi chọn nhảy sông chấm dứt sinh mạng, từng là một giáo viên dạy Ngữ văn Tiểu học. Không may là, tôi đã được cứu, khi tôi mở mắt ra lần nữa…
“Ngụy Nam Tô, hồng đậu mọc chốn “Nam”, xuân đưa gió ấm chén Đồ “Tô”.
“Anh đương nhiên không phải kẻ hèn nhát. Niệm Niệm, anh là dũng sĩ của em, hoa hồng nhỏ của em.”
Xin lỗi, thần chết Thanatos, tôi không muốn đi thăm ông nữa.
Cuối cùng tôi đã gặp được —— Flora của tôi, hoa hồng tôi yêu, cũng yêu tôi.
“Tôi là một người tuyệt vọng, là một lời nói chẳng có tiếng vang,
Từng mất đi mọi thứ, rồi lại có được tất cả.
Sợi dây cuối cùng, buộc lấy khát khao cuối của tôi nơi người
Trên mảnh đất cằn cõi của tôi,
Người là đoá hồng cuối cùng.”
- --
(Quyển sách này dùng lời tường thuật của Niệm Niệm, đây là câu chuyện của Bắc Niệm, cũng là câu chuyện của hàng ngàn hàng vạn người giống như Bắc Niệm.)
Rối loạn lưỡng cực – thân thế bi thảm – nhà văn nhạy cảm – thỏ con chán đời thụ
Ngụy Nam Tô × Bắc Niệm
–
“Trên mảnh đất cằn cõi của tôi, em là đóa hồng cuối cùng.”
Tôi là Bắc Niệm, 26 tuổi, người bị bệnh hưng trầm cảm. Trước khi chọn nhảy sông chấm dứt sinh mạng, từng là một giáo viên dạy Ngữ văn Tiểu học. Không may là, tôi đã được cứu, khi tôi mở mắt ra lần nữa…
“Ngụy Nam Tô, hồng đậu mọc chốn “Nam”, xuân đưa gió ấm chén Đồ “Tô”.
“Anh đương nhiên không phải kẻ hèn nhát. Niệm Niệm, anh là dũng sĩ của em, hoa hồng nhỏ của em.”
Xin lỗi, thần chết Thanatos, tôi không muốn đi thăm ông nữa.
Cuối cùng tôi đã gặp được —— Flora của tôi, hoa hồng tôi yêu, cũng yêu tôi.
“Tôi là một người tuyệt vọng, là một lời nói chẳng có tiếng vang,
Từng mất đi mọi thứ, rồi lại có được tất cả.
Sợi dây cuối cùng, buộc lấy khát khao cuối của tôi nơi người
Trên mảnh đất cằn cõi của tôi,
Người là đoá hồng cuối cùng.”
- --
(Quyển sách này dùng lời tường thuật của Niệm Niệm, đây là câu chuyện của Bắc Niệm, cũng là câu chuyện của hàng ngàn hàng vạn người giống như Bắc Niệm.)
Danh Sách Chương Hoa Hồng Nơi Đồng Hoang - Chuối Xanh Nè Cưng TruyenChu
- #1Chương 1: Mở đầu • Cành hồng cuối cùng
- #2Chương 2: "Bị coi thành khác loài, Black Sheep"
- #3Chương 3: "Trong căn nhà máu, cả cái ôm cũng giá lạnh"
- #4Chương 4: "Nghe lời mẹ, đừng làm cô ấy tổn thương."
- #5Chương 5: "Em không có tội, có tội là thế giới này."
- #6Chương 6: "Chưa kịp khoác lên nhân tính"
- #7Chương 7: "I can"t breathe."
- #8Chương 8: "Vì yêu, dũng cảm phí hoài tháng năm."
- #9Chương 9: "Trao em niềm khao khát và dịu dàng to lớn của anh."
- #10Chương 10: "The truth that you leave."
- #11Chương 11: "Hư ảo trong tầm với."
- #12Chương 12: "Gặp được người là bất ngờ tốt đẹp nhất."
- #13Chương 13: "Để em bên anh thêm một đoạn."
- #14Chương 14: "Khi em bước vào cuộc vui này."
- #15Chương 15: "Ai ngồi cạnh ai, người ấy đã rung động mất rồi."
- #16Chương 16: "Nếu như có một ngày, niềm tin của tôi bỗng nhiên sụp đổ."
- #17Chương 17: "Uống say rồi lại chìm vào giấc mộng, ngủ ngon."
- #18Chương 18: "Muốn cùng em dạo chơi công viên, cao bay xa chạy."
- #19Chương 19: "Ôm tôi, hôn tôi, yêu tôi, không rời xa tôi."
- #20Chương 20: "Nhưng tôi muốn làm càn với người."
- #21Chương 21: "Nếu như con đường dẫn đến nơi không biết tên."
- #22Chương 22: "Nếu ngày mai em vẫn còn cơ hội gọi cho anh."
- #23Chương 23: Ca khúc cuối • Làm sao đành lòng buông em ra
- #24Chương 24: Lời cuối sách: Hoa hồng nơi đồng hoang
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34