
Còn tiếp
Hòa Ly Cùng Tể Tướng Lạnh Lùng
97
Chương
0
Lượt xem
278407
Đề cử
Giới Thiệu Hòa Ly Cùng Tể Tướng Lạnh Lùng Truyện Chữ
Nam chính: Trước là quân tử thanh lãnh, sau hóa nam nhân truy thê điên cuồng.
Nữ chính: Ngoài mềm trong cứng, kiên cường bất khuất.
Nếu không gặp được nhi tử của Tể tướng (Thủ phụ) là Tạ Bích, Giang Vãn Nguyệt vốn đã có thể bình yên sống hết một đời. Đáng tiếc, hắn đứng trên thuyền thổi sáo, dáng vẻ phiêu diêu tựa như trích tiên ấy lại khiến nàng chẳng thể nào quên. Vì thế, Giang Vãn Nguyệt đã lén lút học được khúc sáo đó, và trân trọng cất giữ chữ “Phúc” mà hắn viết cho mình vào trong lòng ngực.
Điều nàng vạn lần không dám nghĩ tới, vị trích tiên cao cao tại thượng ấy lại chính là vị hôn phu đã sớm định sẵn của mình. Giang Vãn Nguyệt một mình đến kinh thành, quyết định thành hôn.
Sau khi thành hôn, Tạ Bích vẫn cao khiết, lạnh lùng và kiêu ngạo, khiến nàng không dám bước sai dù chỉ một bước. Thế nhưng hắn lại ôn nhuận, lễ độ, khiến nàng không kìm được mà lần này đến lần khác ảo tưởng có thể bước vào trái tim hắn.
Sau này, cả nhà gặp nạn trên thuyền hoa, Giang Vãn Nguyệt ôm chặt chữ “Phúc” kia, ngâm mình trong làn nước lạnh thấu xương, nhìn phu quân của mình cứu thanh mai trúc mã của hắn. Hắn ung dung bình tĩnh trấn an tất cả mọi người, chỉ dường như quên hỏi xem nàng đang ở đâu.
Khi bị dòng nước nuốt chửng, trong lúc tuyệt vọng tự cứu lấy mình, nàng cuối cùng cũng hiểu ra, phu quân của nàng là kẻ đức dày tình mỏng, chẳng phải lương nhân.
Người thê tử xuất thân từ nhà thuyền, vốn trầm lặng nhút nhát, đột nhiên đòi hòa ly, Tạ Bích kinh ngạc xong lại bình tĩnh trở lại.
Hắn xưa nay không bao giờ ép buộc người khác, liền đóng dấu vào thư hòa ly mà nàng đã soạn sẵn.
Về sau, Bắc Nhung công hạ kinh thành, triều đình dời về phía Nam. Khi hắn vội vã vượt sông về Nam, nhờ có Giang cô nương được mệnh danh là “Tiểu Bồ Tát trên sông” ra tay cứu giúp mới có thể thoát thân để đến Nam Đô. Hắn hồn còn chưa kịp định, lại thấy người thê tử trước đây của mình. Trên suốt chặng đường về Nam, nàng cứu vô số người, vừa tĩnh lặng dịu dàng như dòng nước, lại vừa xinh đẹp động lòng người như đóa hàm đan trên sóng biếc.
Sau khi ổn định, Tạ Bích đã là người quyền cao chức trọng, cũng bằng lòng thành toàn cho tấm lòng cứu nước của nàng, lại phát hiện nàng còn kiên cường, dũng cảm và trầm tĩnh hơn mình tưởng tượng rất nhiều…
Tạ Bích ngày ngày như kim đâm vào tim. Giữa sóng nước dập dềnh, cuối cùng hắn cũng lên tiếng: “Chuyện hòa ly trước đây quá mức vội vàng, ta… vừa hổ thẹn lại vừa hối hận…” Nhưng nàng chỉ khẽ chèo thuyền giữa dòng biếc, mắt nhìn về dãy núi trập trùng, nhẹ nhàng mà quả quyết đáp lại ba chữ “không hối hận”.
Chỉ khi đã từng có được, người ta mới càng dễ dàng buông bỏ.
Cuộc hôn nhân ngắn ngủi tựa sương mai ấy, là cách tốt nhất và nhanh nhất để nàng quên đi hắn, nhưng lại là những ký ức khắc cốt ghi tâm, bào mòn trái tim của hắn.
Nữ chính: Ngoài mềm trong cứng, kiên cường bất khuất.
Nếu không gặp được nhi tử của Tể tướng (Thủ phụ) là Tạ Bích, Giang Vãn Nguyệt vốn đã có thể bình yên sống hết một đời. Đáng tiếc, hắn đứng trên thuyền thổi sáo, dáng vẻ phiêu diêu tựa như trích tiên ấy lại khiến nàng chẳng thể nào quên. Vì thế, Giang Vãn Nguyệt đã lén lút học được khúc sáo đó, và trân trọng cất giữ chữ “Phúc” mà hắn viết cho mình vào trong lòng ngực.
Điều nàng vạn lần không dám nghĩ tới, vị trích tiên cao cao tại thượng ấy lại chính là vị hôn phu đã sớm định sẵn của mình. Giang Vãn Nguyệt một mình đến kinh thành, quyết định thành hôn.
Sau khi thành hôn, Tạ Bích vẫn cao khiết, lạnh lùng và kiêu ngạo, khiến nàng không dám bước sai dù chỉ một bước. Thế nhưng hắn lại ôn nhuận, lễ độ, khiến nàng không kìm được mà lần này đến lần khác ảo tưởng có thể bước vào trái tim hắn.
Sau này, cả nhà gặp nạn trên thuyền hoa, Giang Vãn Nguyệt ôm chặt chữ “Phúc” kia, ngâm mình trong làn nước lạnh thấu xương, nhìn phu quân của mình cứu thanh mai trúc mã của hắn. Hắn ung dung bình tĩnh trấn an tất cả mọi người, chỉ dường như quên hỏi xem nàng đang ở đâu.
Khi bị dòng nước nuốt chửng, trong lúc tuyệt vọng tự cứu lấy mình, nàng cuối cùng cũng hiểu ra, phu quân của nàng là kẻ đức dày tình mỏng, chẳng phải lương nhân.
Người thê tử xuất thân từ nhà thuyền, vốn trầm lặng nhút nhát, đột nhiên đòi hòa ly, Tạ Bích kinh ngạc xong lại bình tĩnh trở lại.
Hắn xưa nay không bao giờ ép buộc người khác, liền đóng dấu vào thư hòa ly mà nàng đã soạn sẵn.
Về sau, Bắc Nhung công hạ kinh thành, triều đình dời về phía Nam. Khi hắn vội vã vượt sông về Nam, nhờ có Giang cô nương được mệnh danh là “Tiểu Bồ Tát trên sông” ra tay cứu giúp mới có thể thoát thân để đến Nam Đô. Hắn hồn còn chưa kịp định, lại thấy người thê tử trước đây của mình. Trên suốt chặng đường về Nam, nàng cứu vô số người, vừa tĩnh lặng dịu dàng như dòng nước, lại vừa xinh đẹp động lòng người như đóa hàm đan trên sóng biếc.
Sau khi ổn định, Tạ Bích đã là người quyền cao chức trọng, cũng bằng lòng thành toàn cho tấm lòng cứu nước của nàng, lại phát hiện nàng còn kiên cường, dũng cảm và trầm tĩnh hơn mình tưởng tượng rất nhiều…
Tạ Bích ngày ngày như kim đâm vào tim. Giữa sóng nước dập dềnh, cuối cùng hắn cũng lên tiếng: “Chuyện hòa ly trước đây quá mức vội vàng, ta… vừa hổ thẹn lại vừa hối hận…” Nhưng nàng chỉ khẽ chèo thuyền giữa dòng biếc, mắt nhìn về dãy núi trập trùng, nhẹ nhàng mà quả quyết đáp lại ba chữ “không hối hận”.
Chỉ khi đã từng có được, người ta mới càng dễ dàng buông bỏ.
Cuộc hôn nhân ngắn ngủi tựa sương mai ấy, là cách tốt nhất và nhanh nhất để nàng quên đi hắn, nhưng lại là những ký ức khắc cốt ghi tâm, bào mòn trái tim của hắn.
Danh Sách Chương Hòa Ly Cùng Tể Tướng Lạnh Lùng TruyenChu
- #1Chương 1: Hắn tất nhiên sẽ không nhìn ra vết thương này
- #2Chương 2: Ta viết cho cô nương một chữ phúc nhé.
- #3Chương 3: Nàng là sự vụng về mà hắn muốn che giấu
- #4Chương 4: Đã quen với việc phớt lờ
- #5Chương 5: Hắn đừng trên bờ nhìn nàng giãy giụa
- #6Chương 6: Nàng nghĩ đủ phương thức muốn hắn gọi tên nàng
- #7Chương 7: Thanh tĩnh như suối xuân, ngay thẳng như tùng bách
- #8Chương 8: Có những người sinh ra đã đáng được người ta nâng niu trong lòng bàn tay
- #9Chương 9: Quên cách làm chính mình
- #10Chương 10: Là nàng quá tham lam
- #11Chương 11: Hắn không cần phải theo những phong tục của nàng ấy
- #12Chương 12: Nụ cười của hắn có thể làm tổn thương người khác đến thế
- #13Chương 13: Nàng muốn đợi đến khi câu chuyện kết thúc
- #14Chương 14: Đáy lòng dần dần lạnh lẽo và tĩnh lặng
- #15Chương 15: Ngay cả việc đền bù cũng đã sắp xếp ổn thỏa
- #16Chương 16: Thê tử dường như xa cách với hắn hơn trước
- #17Chương 17: Bọn họ vốn dĩ cũng chưa tính là định hôn ước
- #18Chương 18: Cá Thải Vĩ không có hình dạng thế này đâu
- #19Chương 19: Chi bằng sau này đôi bên tự lo
- #20Chương 20: Mặc cho bản thân từ từ chìm xuống theo dòng nước
- #21Chương 21: Hắn như người mất hồn
- #22Chương 22: Sau khi phu nhân về phủ đã thay đổi rất nhiều
- #23Chương 23: Chúng ta vẫn nên hòa ly thôi
- #24Chương 24: Nàng ngay cả đơn hòa ly cũng đã viết xong rồi
- #25Chương 25: Chẳng hề nghĩ đến nửa phần ân tình
- #26Chương 26: Cái gối nàng từng dùng, hắn đã giữ lại
- #27Chương 27: Hắn đã rất lâu không dầm mưa ở kinh thành rồi
- #28Chương 28: Đời này hắn không cần phải gặp lại nàng
- #29Chương 29: Nếu kinh thành thật sự thất thủ, hắn sẽ ra sao?
- #30Chương 30: Bánh trung thu chữ Phúc là để lại cho nàng ấy
- #31Chương 31: Bánh trung thu chữ Phúc là để lại cho nàng ấy
- #32Chương 32: Hứa với ta đừng tuẫn quốc
- #33Chương 33: Giang Thượng Tiểu Bồ Tát lại chính là thê tử trước đây của hắn
- #34Chương 34: Ánh mắt chạm nhau, vật thị nhân phi
- #35Chương 35: Trong mắt nàng, suy cho cùng... hắn vẫn không giống những người khác
- #36Chương 36: Trong lòng chợt trào dâng một nỗi đau trĩu nặng, chua xót
- #37Chương 37: Hắn ta chưa bao giờ hiểu rõ thê thê tử của mình
- #38Chương 38: Vì nàng không muốn phụ lòng nam tử bên cạnh
- #39Chương 39: Hắn muốn để nàng có năng lực tự bảo vệ
- #40Chương 40: Nếu nàng ta tái giá, con nghĩ sao?
- #41Chương 41: Ít nhất họ cũng là cố hữu*
- #42Chương 42: Trong lòng nàng đã sớm có hắn
- #43Chương 43: Nhưng tại sao, hắn lại vừa hổ thẹn vừa hối hận?
- #44Chương 44: Chỉ khi đã từng có được, mới càng dễ dàng buông bỏ.
- #45Chương 45: Nàng xa lánh hắn, lại đi gần gũi với người ngoài
- #46Chương 46: Hai đôi mắt hắn đỏ ngầu vì ghen tuông
- #47Chương 47: Ngươi ở kinh thành đã từng gặp Tạ đại nhân chưa?
- #48Chương 48: Tạ đại nhân đã từng hòa ly
- #49Chương 49: Hắn dùng trăm phương ngàn kế để tiếp cận nàng
- #50Chương 50: Lần đầu tiên hắn dõi theo bóng lưng nàng