
Tạm dừng
Hoa Tàn Rồi, Có Nở Lại Được Không?
79
Chương
0
Lượt xem
298216
Đề cử
Giới Thiệu Hoa Tàn Rồi, Có Nở Lại Được Không? Truyện Chữ
Tên: Hoa tàn rồi, có nở lại được không? (Quyển đầu của Tam Trường hệ liệt)
Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, trạch đấu, sủng, HE
Tiểu Vũ có xuất thân vô cùng cao quý khi nàng là đại tiểu thư của phù thừa tướng, phụ thân phụ thân cao như trời, lại có mẫu thân xuất thân là đích nữ danh môn thế gia, nàng sớm là đứa trẻ được bao bọc trong cẩm y ngọc thực.
Nhưng đến một ngày, Tam đệ đệ của nàng xuất hiện.
Tuy nhiên rất nhanh sau đó thì nàng không còn thất đệ đệ không cùng mẹ ấy của nàng biến mất... Mẫu thân của nàng, vì sao lại bị đánh?
Phụ thân, phụ thân, tại sao người lại để bọn chúng đánh mẫu thân?
Mẫu thân, người tỉnh lại đi, người rất đau phải không? Mẫu thân?
Mẫu thân, mẫu thân đâu rồi? Tại sao lại bỏ Tiểu Vũ lại một mình? phụ thân, tại sao người không cứu mẫu thân? Ngoại tổ mẫu, tại sao người cũng không cứu mẫu thân của Tiểu Vũ?
Năm tuổi, mẫu thân bị đánh chết, nàng khi ấy chỉ là một đứa trẻ non nớt đã trải qua trải nghiệm đau khổ lớn nhất trong đời, là vết thương không thể nào lành trong tâm thức, rồi lại từ từ nhìn phụ thân yêu thương người phụ nữ khác, yêu thương đứa con gái khác... còn bản thân thì bị ghét bỏ, đuổi đến một biệt viện xa xôi lạ lẫm.
Mười sáu tuổi, nàng bị gả đến phủ Thượng thư, bị trượng phu ghét bỏ, mẹ chồng hành hạ, em dâu không ngừng chèn ép, qua hai năm sống không bằng chết, cuối cùng bị đẩy vào kĩ viện bán thân.
Cuộc sống nhơ nhuốc, gặp đủ loại người, cuối cùng cũng được cứu ra, là người nàng yêu từ khi thiếu thời - Nhị vương gia Mộ Trường Nguyên.
Thay da đổi thịt, trải qua những ngày bị hành hạ vì cơn đau dịch dung, cuối cùng trở thành Nhị vương phi, lần lượt trả thù những kẻ đã làm tổn thương nàng.
Đến khi tưởng như mọi thứ đã kết thúc, Trường Nguyên trở thành Thái tử, nàng lại bị vạch trần thân phận... vì bảo vệ nàng, Trường Nguyên bị phế, thân mang kịch độc, cuối cùng cũng không qua khỏi.
Nàng tự vẫn.
***
Tỉnh lại. Là một buổi sáng của năm năm về trước...
"Trường Nguyên, trùng sinh kiếp này, ta sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ cho chàng!"
***
Trích đoạn:
...
Tiểu Vũ còn định nói thêm gì đó thì Mộ Trường Nguyên đã đứng dậy, đi đến bên gốc một cây đào gần đó. Hắn nhún chân một cái, với tay bẻ một cành đào nở đẹp nhất mà hắn thấy.
Sau đó, hắn cầm cành đào vừa rồi đưa cho Tiểu Vũ. "Tặng cho muội, sau này, đợi đến lúc muội gả đến đây... mùa xuân nào cũng có thể ngắm hoa đào."
Tiểu Vũ đón lấy cành đào, đồng thời hơi nhíu nhíu mày. "Muội có nói muội sẽ gả đến đây à?"
Mộ Trường Nguyên mặt không đổi sắc, tiếp tục nói. "Là gả đến Cẩn Ngọc Cung, mà Cẩn Ngọc Cung tới đây cũng không xa lắm."
Tiểu Vũ vẫn không hiểu, nghiêng nghiêng đầu: "Cẩn Ngọc Cung?"
Hắn khoanh tay: "Ừ, dễ hiểu một chút thì là..."
Tiểu Vũ nghi ngờ nheo nheo đôi mắt to tròn: "Là?"
"Gả cho ta."
Tiểu Vũ ngây ngốc: "..."
...
"Trường Nguyên, nếu muội làm chuyện có lỗi với huynh, huynh có giận muội không?"
Trường Nguyên gối đầu lên đùi ta được một lúc, dường như đã hơi buồn ngủ, khẽ ngáp một cái, lười nhác đáp: "Giận chứ, phải giận chứ."
Ta dút tay ra khỏi mái tóc chàng, chầm chậm vuốt nhẹ cho chúng nằm yên rồi đặt tay lên vai chàng, vỗ nhịp đều đều. Giọng nói ta lúc này dường như cũng mềm lại, có chút mơ hồ, chắc ta cũng buồn ngủ rồi: "Huynh ngủ một lát đi, một chút nữa muội gọi huynh dậy."
"Ừm." Chàng không nghịch tay ta nữa, ngoan ngoãn xoay người ôm lấy eo ta, như một con mèo lớn lười biếng rúc vào chỗ ấm áp mà ngủ một giấc ngon lành.
Cảm giác này thật yên bình, yên bình mà ấm áp.
Cả đời này ta chẳng cầu gì, chỉ hy vọng "Nhất thế quân an".
...
"Trường Nguyên, muội cho rằng ở bên huynh không phải lựa chọn đúng đắn."
Đôi mày kiếm có xu hướng cau chặt hơn, giọng nói chàng sặc mùi nguy hiểm: "Thứ nhất, muội đang đánh trống lảng. Thứ hai, muội nói không phải lựa chọn đúng đắn là có ý gì?"
Ta rất nghiêm túc dùng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt chàng: "Muội cảm thấy, ở bên cạnh huynh sớm muộn cũng sẽ bị sắc đẹp của huynh làm mù mắt!"
Trường Nguyên khóe môi giật giật: "..."
"Thật mà, huynh xem, huynh quá tỏa sáng rồi!"
Chàng im lặng từ chối cho ý kiến.
...
Hy vọng mọi người có thể tiếp tục ủng hộ và hãy tin vào sự trở lại sẽ tốt hơn, hoàn thiện hơn của Wyn sau một năm vừa qua.
---
Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, trạch đấu, sủng, HE
Tiểu Vũ có xuất thân vô cùng cao quý khi nàng là đại tiểu thư của phù thừa tướng, phụ thân phụ thân cao như trời, lại có mẫu thân xuất thân là đích nữ danh môn thế gia, nàng sớm là đứa trẻ được bao bọc trong cẩm y ngọc thực.
Nhưng đến một ngày, Tam đệ đệ của nàng xuất hiện.
Tuy nhiên rất nhanh sau đó thì nàng không còn thất đệ đệ không cùng mẹ ấy của nàng biến mất... Mẫu thân của nàng, vì sao lại bị đánh?
Phụ thân, phụ thân, tại sao người lại để bọn chúng đánh mẫu thân?
Mẫu thân, người tỉnh lại đi, người rất đau phải không? Mẫu thân?
Mẫu thân, mẫu thân đâu rồi? Tại sao lại bỏ Tiểu Vũ lại một mình? phụ thân, tại sao người không cứu mẫu thân? Ngoại tổ mẫu, tại sao người cũng không cứu mẫu thân của Tiểu Vũ?
Năm tuổi, mẫu thân bị đánh chết, nàng khi ấy chỉ là một đứa trẻ non nớt đã trải qua trải nghiệm đau khổ lớn nhất trong đời, là vết thương không thể nào lành trong tâm thức, rồi lại từ từ nhìn phụ thân yêu thương người phụ nữ khác, yêu thương đứa con gái khác... còn bản thân thì bị ghét bỏ, đuổi đến một biệt viện xa xôi lạ lẫm.
Mười sáu tuổi, nàng bị gả đến phủ Thượng thư, bị trượng phu ghét bỏ, mẹ chồng hành hạ, em dâu không ngừng chèn ép, qua hai năm sống không bằng chết, cuối cùng bị đẩy vào kĩ viện bán thân.
Cuộc sống nhơ nhuốc, gặp đủ loại người, cuối cùng cũng được cứu ra, là người nàng yêu từ khi thiếu thời - Nhị vương gia Mộ Trường Nguyên.
Thay da đổi thịt, trải qua những ngày bị hành hạ vì cơn đau dịch dung, cuối cùng trở thành Nhị vương phi, lần lượt trả thù những kẻ đã làm tổn thương nàng.
Đến khi tưởng như mọi thứ đã kết thúc, Trường Nguyên trở thành Thái tử, nàng lại bị vạch trần thân phận... vì bảo vệ nàng, Trường Nguyên bị phế, thân mang kịch độc, cuối cùng cũng không qua khỏi.
Nàng tự vẫn.
***
Tỉnh lại. Là một buổi sáng của năm năm về trước...
"Trường Nguyên, trùng sinh kiếp này, ta sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ cho chàng!"
***
Trích đoạn:
...
Tiểu Vũ còn định nói thêm gì đó thì Mộ Trường Nguyên đã đứng dậy, đi đến bên gốc một cây đào gần đó. Hắn nhún chân một cái, với tay bẻ một cành đào nở đẹp nhất mà hắn thấy.
Sau đó, hắn cầm cành đào vừa rồi đưa cho Tiểu Vũ. "Tặng cho muội, sau này, đợi đến lúc muội gả đến đây... mùa xuân nào cũng có thể ngắm hoa đào."
Tiểu Vũ đón lấy cành đào, đồng thời hơi nhíu nhíu mày. "Muội có nói muội sẽ gả đến đây à?"
Mộ Trường Nguyên mặt không đổi sắc, tiếp tục nói. "Là gả đến Cẩn Ngọc Cung, mà Cẩn Ngọc Cung tới đây cũng không xa lắm."
Tiểu Vũ vẫn không hiểu, nghiêng nghiêng đầu: "Cẩn Ngọc Cung?"
Hắn khoanh tay: "Ừ, dễ hiểu một chút thì là..."
Tiểu Vũ nghi ngờ nheo nheo đôi mắt to tròn: "Là?"
"Gả cho ta."
Tiểu Vũ ngây ngốc: "..."
...
"Trường Nguyên, nếu muội làm chuyện có lỗi với huynh, huynh có giận muội không?"
Trường Nguyên gối đầu lên đùi ta được một lúc, dường như đã hơi buồn ngủ, khẽ ngáp một cái, lười nhác đáp: "Giận chứ, phải giận chứ."
Ta dút tay ra khỏi mái tóc chàng, chầm chậm vuốt nhẹ cho chúng nằm yên rồi đặt tay lên vai chàng, vỗ nhịp đều đều. Giọng nói ta lúc này dường như cũng mềm lại, có chút mơ hồ, chắc ta cũng buồn ngủ rồi: "Huynh ngủ một lát đi, một chút nữa muội gọi huynh dậy."
"Ừm." Chàng không nghịch tay ta nữa, ngoan ngoãn xoay người ôm lấy eo ta, như một con mèo lớn lười biếng rúc vào chỗ ấm áp mà ngủ một giấc ngon lành.
Cảm giác này thật yên bình, yên bình mà ấm áp.
Cả đời này ta chẳng cầu gì, chỉ hy vọng "Nhất thế quân an".
...
"Trường Nguyên, muội cho rằng ở bên huynh không phải lựa chọn đúng đắn."
Đôi mày kiếm có xu hướng cau chặt hơn, giọng nói chàng sặc mùi nguy hiểm: "Thứ nhất, muội đang đánh trống lảng. Thứ hai, muội nói không phải lựa chọn đúng đắn là có ý gì?"
Ta rất nghiêm túc dùng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt chàng: "Muội cảm thấy, ở bên cạnh huynh sớm muộn cũng sẽ bị sắc đẹp của huynh làm mù mắt!"
Trường Nguyên khóe môi giật giật: "..."
"Thật mà, huynh xem, huynh quá tỏa sáng rồi!"
Chàng im lặng từ chối cho ý kiến.
...
Hy vọng mọi người có thể tiếp tục ủng hộ và hãy tin vào sự trở lại sẽ tốt hơn, hoàn thiện hơn của Wyn sau một năm vừa qua.
---
Danh Sách Chương Hoa Tàn Rồi, Có Nở Lại Được Không? TruyenChu
- #1Chương 1: Trùng sinh?
- #2Chương 2: Đại phu nhân
- #3Chương 3: Trường Nguyên Vương phủ
- #4Chương 4: Trùng phùng
- #5Chương 5: Tam hoàng tử Trường Vũ
- #6Chương 6: Đào hoa tiếu đông phong
- #7Chương 7: Thủy dạ
- #8Chương 8: Người cùng ta ngắm hoa nở (1)
- #9Chương 9: Tâm sự đêm khuya
- #10Chương 10: Có ẩn tình
- #11Chương 11: Người cùng ta ngắm hoa nở (2)
- #12Chương 12: Hà Hinh
- #13Chương 13: Huyết thống?
- #14Chương 14: Tìm lại thứ đã mất
- #15Chương 15: Tặng y phục
- #16Chương 16: Dạy nhạc khúc
- #17Chương 17: Vòng tay phỉ thúy
- #18Chương 18: Thay ngươi gả đến
- #19Chương 19: Tùy Phong
- #20Chương 20: Phấn độc
- #21Chương 21: Cách nhìn
- #22Chương 22: Tin tưởng
- #23Chương 23: Gặp lại
- #24Chương 24: Bên hồ Sen
- #25Chương 25: Phụ thân
- #26Chương 26: Hèn mọn một lần chỉ cầu chàng quay đầu(1)
- #27Chương 27: Hèn mọn một lần chỉ cầu chàng quay đầu(2)
- #28Chương 28: Mục đích của tiệc mừng sinh thần
- #29Chương 29: Chuyện y phục bị hỏng (1)
- #30Chương 30: Chuyện y phục bị hỏng (2)
- #31Chương 31: Đến Đại vương phủ
- #32Chương 32: Gặp người lạ mặt
- #33Chương 33: Biểu tỷ quả là ngự tỷ!
- #34Chương 34: Mẫu người lý tưởng
- #35Chương 35: Mỹ nhân
- #36Chương 36: Tấu một khúc thắng thiên hạ
- #37Chương 37: Cá tính hơn người!
- #38Chương 38: Là không ép buộc hay ép buộc?
- #39Chương 39: Dưới màn hoa lê
- #40Chương 40: Thi thể trên nền đất
- #41Chương 41: Hung thủ?
- #42Chương 42: Hai ngày tìm ra chứng cứ
- #43Chương 43: Binh phù
- #44Chương 44: Hắc hội
- #45Chương 45: Hối hận
- #46Chương 46: Ta đưa muội trở về
- #47Chương 47: Kẻ bỏ trốn
- #48Chương 48: Biến cố
- #49Chương 49: Chia tay, lên đường, cái bẫy
- #50Chương 50: Không đủ kiên nhẫn