
Còn tiếp
Hoàng Cung Kỳ Ngộ
103
Chương
0
Lượt xem
304476
Đề cử
Giới Thiệu Hoàng Cung Kỳ Ngộ Truyện Chữ
Thể loại: Lãng mạn, vượt thời gian, hài hước
*Chống chỉ định những ai thích nữ chính ngây thơ, mang hình tượng nữ thần cứu thế.*
*Chống chỉ định những ai thích nữ chính có trái tim bao dung, cao cả, giàu đức hy sinh.*
*Chống chỉ định những ai thích nữ chính xuyên không tạo bom, phá mìn, có trí nhớ siêu việt để đạo văn tiền nhân và trở thành tài nữ tiếng tăm lừng lẫy.*
*Chống chỉ định những ai ghét cảm giác đọc 1/3 truyện vẫn không chắc cuối cùng nữ chính sẽ thành đôi với anh nào hay sẽ ế cả đời.*
*Chống chỉ định những ai thích ngược- suốt toàn truyện nam hành hạ nữ, nữ hành hạ nam đau khổ liên miên.*
*Đây là một câu chuyện hoàn toàn hư cấu, không có bất kỳ liên quan nào đến lịch sử.*
Chuyện xưa kể rằng…
Một ngày nọ, có một con chim sẻ bảy màu bị cơn gió to hất xuống vùng đất xa xôi, nơi có ba chàng trai đẹp đang huýt sáo để giải toả nỗi sầu đời. Vừa thấy loài chim lạ lăn lóc nằm trên bãi cỏ, cả ba liền nảy sinh một cảm xúc dào dạt khó nói nên lời, nhào tới tranh nhau mang về tiêu khiển.
Lê Ứng Thiên thích thú đeo cho con chim sẻ ấy đủ loại trang sức, khiến cái cổ nó bị trẹo một bên. Hắn lại còn âm mưu cho nó ăn nhiều để nó béo phì không cất nổi cánh mà bay. Đi đâu hắn cũng bỏ nó vào tay áo. Tối tối, hắn thường ôm chặt nó vào lòng, thỏ thẻ: “Chim nhỏ, ta rất yêu ngươi, ngươi không được phép rời khỏi ta.”
Lê Nguyên Phong bứt một sợi lông chim ngắm nghía một hồi, sau đó bỏ đi như chưa từng nhìn thấy. Con chim sẻ hớn hở tung cánh bay cao. Nào ngờ, càng bay cao, nó lại càng thấy mình… đang lao dần xuống đất. Thật là quái lạ! Đến khi cảnh vật dưới đất thu vào tầm mắt, con chim nhỏ mới chợt nhận ra chân mình từ sớm đã bị buộc vào một sợi chỉ dài. Cái tên vừa bỏ đi bên dưới đang giật giật đầu kia sợi chỉ, thích thú chơi thả diều, và nó chính là con diều xấu số.
Lý Thiệu Minh dành ra nhiều ngày để băng bó và chăm sóc cho con chim nhỏ. Cử chỉ ân cần dịu dàng của hắn khiến nó vô cùng cảm động. Thế nhưng, nó lại khao khát trời xanh và tỏ ý muốn rời đi. Hắn vuốt nhẹ vòm lông trên cổ nó, âu yếm nói: “Ta yêu ngươi, nhưng ta tôn trọng ước nguyện của ngươi.” Chim nhỏ rơi nước mắt vì xúc động, không hề biết rằng phía sau câu nói ngọt ngào ấy còn ẩn chứa một lời cảnh báo đầy chết chóc: “Miễn là ngươi tránh được hàng rào lưới điện của ta.”
Số phận con chim sẻ đáng thương và ham hố ấy rồi sẽ ra sao?Chuyện xưa kể rằng…
Một ngày nọ, có một con chim sẻ bảy màu bị cơn gió to hất xuống vùng đất xa xôi, nơi có ba chàng trai đẹp đang huýt sáo để giải toả nỗi sầu đời. Vừa thấy loài chim lạ lăn lóc nằm trên bãi cỏ, cả ba liền nảy sinh một cảm xúc dào dạt khó nói nên lời, nhào tới tranh nhau mang về tiêu khiển.
Lê Ứng Thiên thích thú đeo cho con chim sẻ ấy đủ loại trang sức, khiến cái cổ nó bị trẹo một bên. Hắn lại còn âm mưu cho nó ăn nhiều để nó béo phì không cất nổi cánh mà bay. Đi đâu hắn cũng bỏ nó vào tay áo. Tối tối, hắn thường ôm chặt nó vào lòng, thỏ thẻ: “Chim nhỏ, ta rất yêu ngươi, ngươi không được phép rời khỏi ta.”
Lê Nguyên Phong bứt một sợi lông chim ngắm nghía một hồi, sau đó bỏ đi như chưa từng nhìn thấy. Con chim sẻ hớn hở tung cánh bay cao. Nào ngờ, càng bay cao, nó lại càng thấy mình… đang lao dần xuống đất. Thật là quái lạ! Đến khi cảnh vật dưới đất thu vào tầm mắt, con chim nhỏ mới chợt nhận ra chân mình từ sớm đã bị buộc vào một sợi chỉ dài. Cái tên vừa bỏ đi bên dưới đang giật giật đầu kia sợi chỉ, thích thú chơi thả diều, và nó chính là con diều xấu số.
Lý Thiệu Minh dành ra nhiều ngày để băng bó và chăm sóc cho con chim nhỏ. Cử chỉ ân cần dịu dàng của hắn khiến nó vô cùng cảm động. Thế nhưng, nó lại khao khát trời xanh và tỏ ý muốn rời đi. Hắn vuốt nhẹ vòm lông trên cổ nó, âu yếm nói: “Ta yêu ngươi, nhưng ta tôn trọng ước nguyện của ngươi.” Chim nhỏ rơi nước mắt vì xúc động, không hề biết rằng phía sau câu nói ngọt ngào ấy còn ẩn chứa một lời cảnh báo đầy chết chóc: “Miễn là ngươi tránh được hàng rào lưới điện của ta.”
Số phận con chim sẻ đáng thương và ham hố ấy rồi sẽ ra sao?
*Chống chỉ định những ai thích nữ chính ngây thơ, mang hình tượng nữ thần cứu thế.*
*Chống chỉ định những ai thích nữ chính có trái tim bao dung, cao cả, giàu đức hy sinh.*
*Chống chỉ định những ai thích nữ chính xuyên không tạo bom, phá mìn, có trí nhớ siêu việt để đạo văn tiền nhân và trở thành tài nữ tiếng tăm lừng lẫy.*
*Chống chỉ định những ai ghét cảm giác đọc 1/3 truyện vẫn không chắc cuối cùng nữ chính sẽ thành đôi với anh nào hay sẽ ế cả đời.*
*Chống chỉ định những ai thích ngược- suốt toàn truyện nam hành hạ nữ, nữ hành hạ nam đau khổ liên miên.*
*Đây là một câu chuyện hoàn toàn hư cấu, không có bất kỳ liên quan nào đến lịch sử.*
Chuyện xưa kể rằng…
Một ngày nọ, có một con chim sẻ bảy màu bị cơn gió to hất xuống vùng đất xa xôi, nơi có ba chàng trai đẹp đang huýt sáo để giải toả nỗi sầu đời. Vừa thấy loài chim lạ lăn lóc nằm trên bãi cỏ, cả ba liền nảy sinh một cảm xúc dào dạt khó nói nên lời, nhào tới tranh nhau mang về tiêu khiển.
Lê Ứng Thiên thích thú đeo cho con chim sẻ ấy đủ loại trang sức, khiến cái cổ nó bị trẹo một bên. Hắn lại còn âm mưu cho nó ăn nhiều để nó béo phì không cất nổi cánh mà bay. Đi đâu hắn cũng bỏ nó vào tay áo. Tối tối, hắn thường ôm chặt nó vào lòng, thỏ thẻ: “Chim nhỏ, ta rất yêu ngươi, ngươi không được phép rời khỏi ta.”
Lê Nguyên Phong bứt một sợi lông chim ngắm nghía một hồi, sau đó bỏ đi như chưa từng nhìn thấy. Con chim sẻ hớn hở tung cánh bay cao. Nào ngờ, càng bay cao, nó lại càng thấy mình… đang lao dần xuống đất. Thật là quái lạ! Đến khi cảnh vật dưới đất thu vào tầm mắt, con chim nhỏ mới chợt nhận ra chân mình từ sớm đã bị buộc vào một sợi chỉ dài. Cái tên vừa bỏ đi bên dưới đang giật giật đầu kia sợi chỉ, thích thú chơi thả diều, và nó chính là con diều xấu số.
Lý Thiệu Minh dành ra nhiều ngày để băng bó và chăm sóc cho con chim nhỏ. Cử chỉ ân cần dịu dàng của hắn khiến nó vô cùng cảm động. Thế nhưng, nó lại khao khát trời xanh và tỏ ý muốn rời đi. Hắn vuốt nhẹ vòm lông trên cổ nó, âu yếm nói: “Ta yêu ngươi, nhưng ta tôn trọng ước nguyện của ngươi.” Chim nhỏ rơi nước mắt vì xúc động, không hề biết rằng phía sau câu nói ngọt ngào ấy còn ẩn chứa một lời cảnh báo đầy chết chóc: “Miễn là ngươi tránh được hàng rào lưới điện của ta.”
Số phận con chim sẻ đáng thương và ham hố ấy rồi sẽ ra sao?Chuyện xưa kể rằng…
Một ngày nọ, có một con chim sẻ bảy màu bị cơn gió to hất xuống vùng đất xa xôi, nơi có ba chàng trai đẹp đang huýt sáo để giải toả nỗi sầu đời. Vừa thấy loài chim lạ lăn lóc nằm trên bãi cỏ, cả ba liền nảy sinh một cảm xúc dào dạt khó nói nên lời, nhào tới tranh nhau mang về tiêu khiển.
Lê Ứng Thiên thích thú đeo cho con chim sẻ ấy đủ loại trang sức, khiến cái cổ nó bị trẹo một bên. Hắn lại còn âm mưu cho nó ăn nhiều để nó béo phì không cất nổi cánh mà bay. Đi đâu hắn cũng bỏ nó vào tay áo. Tối tối, hắn thường ôm chặt nó vào lòng, thỏ thẻ: “Chim nhỏ, ta rất yêu ngươi, ngươi không được phép rời khỏi ta.”
Lê Nguyên Phong bứt một sợi lông chim ngắm nghía một hồi, sau đó bỏ đi như chưa từng nhìn thấy. Con chim sẻ hớn hở tung cánh bay cao. Nào ngờ, càng bay cao, nó lại càng thấy mình… đang lao dần xuống đất. Thật là quái lạ! Đến khi cảnh vật dưới đất thu vào tầm mắt, con chim nhỏ mới chợt nhận ra chân mình từ sớm đã bị buộc vào một sợi chỉ dài. Cái tên vừa bỏ đi bên dưới đang giật giật đầu kia sợi chỉ, thích thú chơi thả diều, và nó chính là con diều xấu số.
Lý Thiệu Minh dành ra nhiều ngày để băng bó và chăm sóc cho con chim nhỏ. Cử chỉ ân cần dịu dàng của hắn khiến nó vô cùng cảm động. Thế nhưng, nó lại khao khát trời xanh và tỏ ý muốn rời đi. Hắn vuốt nhẹ vòm lông trên cổ nó, âu yếm nói: “Ta yêu ngươi, nhưng ta tôn trọng ước nguyện của ngươi.” Chim nhỏ rơi nước mắt vì xúc động, không hề biết rằng phía sau câu nói ngọt ngào ấy còn ẩn chứa một lời cảnh báo đầy chết chóc: “Miễn là ngươi tránh được hàng rào lưới điện của ta.”
Số phận con chim sẻ đáng thương và ham hố ấy rồi sẽ ra sao?
Danh Sách Chương Hoàng Cung Kỳ Ngộ TruyenChu
- #1Chương 1: Mỹ nam
- #2Chương 2: Đệ tử Hoạn Thư
- #3Chương 3: Kẻ hentai là kẻ nguy hiểm
- #4Chương 4: Vampire
- #5Chương 5: Hoa ngọc lan
- #6Chương 6: Gian phu
- #7Chương 7: Hẹn bằng lăng
- #8Chương 8: Tây khởi
- #9Chương 9: Bắt cóc
- #10Chương 10: Lá diêu bông
- #11Chương 11: Cung hưng long
- #12Chương 12: Thích khách
- #13Chương 13: Mật thám
- #14Chương 14: Tín vật
- #15Chương 15: Lạc Việt đệ nhất phú thương
- #16Chương 16: Đồng minh
- #17Chương 17: Đừng đắc tội với chim sẻ ngu ngơ
- #18Chương 18: The most wanted man
- #19Chương 19: Bị bóc lột
- #20Chương 20: Chuyện hậu cung
- #21Chương 21: Nguyệt thực
- #22Chương 22: Thích khách
- #23Chương 23: Ký ức
- #24Chương 24: Trung thu
- #25Chương 25: Ngự giá thân chinh
- #26Chương 26: Tiến vào hang địch
- #27Chương 27: Khai chiến
- #28Chương 28: Tá tra
- #29Chương 29: Trả đũa
- #30Chương 30: Đế vương và một chữ tình
- #31Chương 31: Tơ tình
- #32Chương 32: Trở lại hoàng cung
- #33Chương 33: Lưới tình
- #34Chương 34: Dê tộc
- #35Chương 35: Sát thủ
- #36Chương 36: Yến tiệc
- #37Chương 37: Chờ đợi
- #38Chương 38: Tiền trang
- #39Chương 39: Nàng có yêu ta không?
- #40Chương 40: Tri kỷ
- #41Chương 41: Lòng tin
- #42Chương 42: Mỗi người một con đường
- #43Chương 43: Sóng gió
- #44Chương 44: Thờ ơ?
- #45Chương 45: Lãnh cung
- #46Chương 46: Vĩnh biệt
- #47Chương 47: Giải oan
- #48Chương 48: Hồn ma báo oán
- #49Chương 49: Chân tướng
- #50Chương 50: Sơn nam