
Còn tiếp
Hôn Nhân Mạnh Mẽ: Sếp Tha Cho Tôi Đi
164
Chương
0
Lượt xem
305407
Đề cử
Giới Thiệu Hôn Nhân Mạnh Mẽ: Sếp Tha Cho Tôi Đi Truyện Chữ
Thể loại: Quân nhân, hài, đô thị
Converter: ngocquynh520
Editor: rosely, Băng Châu, Gothickat, minhminh0607, Diễm Diễm
Giới thiệu:
Trên thế giới điều xui xẻo nhất là cái gì?
Làm tú bà, lại bị bạn trai cho đội mũ xanh? NO!
Khốn kiếp, lúc mới gặp bà đây, sao hắn không chê đi?
Đi uống rượu, bị người ta bỏ thuốc, ngớ ngẩn qua đêm với đàn ông? NO!
Đó là anh chàng đẹp trai lại còn thật dũng mãnh nữa chứ, không thiệt thòi, thế mà con mẹ nó lại quá đau? Cầm thú!
Nhưng là ———
Ai có thể nói cho cô, hai trăm đồng trên đầu giường là sao hả? Cho dù đó có là chủ tịch Mao đẹp trai đi nữa thì Mạnh Phục Linh vẫn không thể nhịn mà xổ ra một câu chửi tục.
“Con mẹ nó!"
————
Nếu sớm biết rằng anh là quân khu trưởng quyền cao chức trọng, quân hàm trung tướng, là đại gia quyền thế nhất thủ đô, cô làm sao dám ở văn phòng trong quân khu cho anh một đấm chứ. Nếu sớm biết rằng là như thế này, cho dù bị làm nhục, bị chửi, bị đánh thì vẫn nhịn là chính.
Nhưng ai biết được.
Đường đường là quân khu trưởng, ngủ một đêm trả có hai trăm là sao?
—————
Anh cũng là người giàu có ba đời, có tiếng cũng có miếng
Một mặt, anh dựa vào năng lực của chính bản thân trở thành nhân vật số một trong quân khu, là bộ đội đặc chủng trong thần thoại.
Một mặt, anh là người điều hành phía sau của tập đoàn xuyên quốc gia, một tay làm mưa làm gió trên thương trường.
Nhưng, gặp phải cô hũ nữ từng trải vô lương tâm mà mình dùng hai trăm đồng để qua đêm, anh cũng là bó tay không biện pháp.
“Anh có thể cho tôi biết, đường đường là quân khu trưởng của nước Trung Hoa, là sĩ quan cao cấp, tại sao ngủ với bản tiểu thư một đêm lại trả có hai trăm đồng hả?”
Người đàn ông có gương mặt anh tuấn tối sầm: “Lúc đó tiền mặt mang theo trên người chỉ có bấy nhiêu”.
“Vậy sao không để séc lại?”
“Không mang theo”
“…”
“Sao mà hỏi nhiều thế? Sớm biết vậy cả hai trăm cũng không cho, đánh cho ngất đi, ai cũng không biết là ai.”
Đồng Trác Khiêm, anh có biết xấu hổ không, thật tiếc cho anh có một cái tên văn nhã như vậy”
“Em không phải là tiểu thư sao?”
“Là má mì”
“Làm má mì á?”
“Cứ cho là vậy đi”
“Đường đường là con gái của trưởng ban hậu cần, lại đi làm má mì, trưởng phòng Mạnh không cho em cơm ăn à ?”
“Đó là kiêm nhiệm”
‘’…..”
Một buổi sáng ngoài ý muốn, người lớn hai nhà bức hôn, một vài lời làm sao có thể giải thích rõ ràng.
Nói tóm lại, đây là câu chuyện về một người đàn ông anh tuấn cao ngạo, tính tình khó chịu cùng một người phụ nữ không có bút mực nào tả được.
Converter: ngocquynh520
Editor: rosely, Băng Châu, Gothickat, minhminh0607, Diễm Diễm
Giới thiệu:
Trên thế giới điều xui xẻo nhất là cái gì?
Làm tú bà, lại bị bạn trai cho đội mũ xanh? NO!
Khốn kiếp, lúc mới gặp bà đây, sao hắn không chê đi?
Đi uống rượu, bị người ta bỏ thuốc, ngớ ngẩn qua đêm với đàn ông? NO!
Đó là anh chàng đẹp trai lại còn thật dũng mãnh nữa chứ, không thiệt thòi, thế mà con mẹ nó lại quá đau? Cầm thú!
Nhưng là ———
Ai có thể nói cho cô, hai trăm đồng trên đầu giường là sao hả? Cho dù đó có là chủ tịch Mao đẹp trai đi nữa thì Mạnh Phục Linh vẫn không thể nhịn mà xổ ra một câu chửi tục.
“Con mẹ nó!"
————
Nếu sớm biết rằng anh là quân khu trưởng quyền cao chức trọng, quân hàm trung tướng, là đại gia quyền thế nhất thủ đô, cô làm sao dám ở văn phòng trong quân khu cho anh một đấm chứ. Nếu sớm biết rằng là như thế này, cho dù bị làm nhục, bị chửi, bị đánh thì vẫn nhịn là chính.
Nhưng ai biết được.
Đường đường là quân khu trưởng, ngủ một đêm trả có hai trăm là sao?
—————
Anh cũng là người giàu có ba đời, có tiếng cũng có miếng
Một mặt, anh dựa vào năng lực của chính bản thân trở thành nhân vật số một trong quân khu, là bộ đội đặc chủng trong thần thoại.
Một mặt, anh là người điều hành phía sau của tập đoàn xuyên quốc gia, một tay làm mưa làm gió trên thương trường.
Nhưng, gặp phải cô hũ nữ từng trải vô lương tâm mà mình dùng hai trăm đồng để qua đêm, anh cũng là bó tay không biện pháp.
“Anh có thể cho tôi biết, đường đường là quân khu trưởng của nước Trung Hoa, là sĩ quan cao cấp, tại sao ngủ với bản tiểu thư một đêm lại trả có hai trăm đồng hả?”
Người đàn ông có gương mặt anh tuấn tối sầm: “Lúc đó tiền mặt mang theo trên người chỉ có bấy nhiêu”.
“Vậy sao không để séc lại?”
“Không mang theo”
“…”
“Sao mà hỏi nhiều thế? Sớm biết vậy cả hai trăm cũng không cho, đánh cho ngất đi, ai cũng không biết là ai.”
Đồng Trác Khiêm, anh có biết xấu hổ không, thật tiếc cho anh có một cái tên văn nhã như vậy”
“Em không phải là tiểu thư sao?”
“Là má mì”
“Làm má mì á?”
“Cứ cho là vậy đi”
“Đường đường là con gái của trưởng ban hậu cần, lại đi làm má mì, trưởng phòng Mạnh không cho em cơm ăn à ?”
“Đó là kiêm nhiệm”
‘’…..”
Một buổi sáng ngoài ý muốn, người lớn hai nhà bức hôn, một vài lời làm sao có thể giải thích rõ ràng.
Nói tóm lại, đây là câu chuyện về một người đàn ông anh tuấn cao ngạo, tính tình khó chịu cùng một người phụ nữ không có bút mực nào tả được.
Danh Sách Chương Hôn Nhân Mạnh Mẽ: Sếp Tha Cho Tôi Đi TruyenChu
- #1Chương 1: Chỉ chơi đùa một tí mà thôi
- #2Chương 2: Bỏ rơi?
- #3Chương 3: Bị bỏ thuốc
- #4Chương 4: Hai trăm đồng này là sao?
- #5Chương 5: Chuẩn bị vào doanh trại
- #6Chương 6: Làm cho bão táp tới mãnh liệt hơn nữa đi
- #7Chương 7: Mạnh phục linh, con mẹ nó cô thật muốn ăn đòn
- #8Chương 8: Chờ bổn đại gia buổi tối trở về chơi đùa với cô
- #9Chương 9: Mẹ nó, thật đúng là chờ được
- #10Chương 10: Mày là cái thá gì
- #11Chương 11: Hét, hét nữa đi, bổn đại gia thích nghe mày hét
- #12Chương 12: Hai con khổng tước kiêu ngạo
- #13Chương 13: Thật lòng cảm ơn tôi, lấy thân đền đáp đi
- #14Chương 14: Vận động kịch liệt trong xe
- #15Chương 15: Giẫm phải ổ kiến lửa
- #16Chương 16: Có người thì làm thư ký, không có người thì làm?
- #17Chương 17: Không phải là tôi thích anh chứ?
- #18Chương 18: Báo cáo, em gái trại tân binh
- #19Chương 19: Đã không ai cứu giúp, đành phải chấp nhận
- #20Chương 20: Ngài khỏe, đây là bộ phận pr của quán bar
- #21Chương 21: Đây không phải nhất chi hoa tiểu thư sao?
- #22Chương 22: Tập kích
- #23Chương 23: Mạnh tiểu thư mất tích
- #24Chương 24: Đứa bé canh điện quan âm
- #25Chương 25: Sao các người không sử dụng biện pháp an toàn?
- #26Chương 26: Cho nên tôi bỏ đói người phụ nữ của hắn
- #27Chương 27: Cô chờ hưởng thụ cơn giận dữ của hắn đi
- #28Chương 28: Mẹ ơi, trở thành quốc bảo?
- #29Chương 29: Đồng trác khiêm, anh có thích em không?
- #30Chương 30: Còn nữa, anh có tiền không?
- #31Chương 31: Oan gia ngõ hẹp
- #32Chương 32: Sao không để séc lại?
- #33Chương 33: La lão gia đến thăm
- #34Chương 34: Thủ trưởng, đoan trang một tí
- #35Chương 35: Cô là muốn khiêu chiến với tôi sao?
- #36Chương 36: Trường an bị sa thải
- #37Chương 37: Hắn quả nhiên đã tới
- #38Chương 38: Trác khiêm, phải chờ vợ anh đến đó!
- #39Chương 39: Bộ tộc coyah
- #40Chương 40: Người đàn ông cả người đẫm máu
- #41Chương 41: Chúc mừng cô trở thành tế phẩm
- #42Chương 42: Mạnh phục linh, em là đồ khốn
- #43Chương 43: Phi cơ trực thăng dỏm
- #44Chương 44: Chọn đói chết hay là độc chết
- #45Chương 45: Em thích nude
- #46Chương 46: Một cái quần lót dẫn đến án mạng
- #47Chương 47: Không thể để cho ai biết
- #48Chương 48: Chỉ sợ cô bất tỉnh
- #49Chương 49: Anh tự giết anh đi
- #50Chương 50: Anh không có nhân cách