
Tạm dừng
Huyền Vũ Khuynh Tài
62
Chương
0
Lượt xem
299691
Đề cử
Giới Thiệu Huyền Vũ Khuynh Tài Truyện Chữ
Thể loại: xuyên không,np,dị giới,nữ cường
Cũng như bao nhiêu bộ tiểu thuyết xuyên không khác.
Phù La nàng chính là nữ sát thủ số một của tổ chức Tu La.
Vốn đang sống một cuộc sống an nhàn nàng không ngờ có ngày bản thân lại bị dồn vào chỗ chết do chính người "bạn thân" và "người thương" của mình gây nên.
Nàng thề là mình chỉ lỡ nhảy xuống vách núi thôi mà, nhưng lúc này hối hận thì muộn quá rồi.
Nhưng không ngờ ông trời lại để một nam nhân mang linh hồn nàng nhập vào một nữ hài 10 tuổi.
Kiếp này nàng tam tiểu thư phế vật của Mộ Dung gia - Mộ Dung Như Ly.
Nàng từ một nữ nhân xấu xí xoay người liền trở thành mỹ nhân nổi tiếng khắp đại lục, từ một phế vật không biết tu luyện trở thành cường giả vang danh.
Vốn không nghĩ tới việc yêu đương song không biết từ đâu xuất hiện mấy cái đuôi bám nàng không dứt. A! Thật ức chết ta! Biến hết đi!
Trích đoạn 1:
Ọc...ọc...ọc~
Căn phòng vốn đang an tĩnh đột nhiên vang lên một đạo thanh âm rất chi là "nhỏ nhẹ" và "lịch sự".
Mộ Dung Như Ly hai mắt trợn tròn, này là...từ bụng nàng? Mạc Hàn Phong khóe miệng giật giật, vội vàng quay mặt nhìn về hướng khác làm như không nghe thấy gì, mà căn bản là hắn đang cố gắng nhịn cười. Ngại quá hóa giận nàng liền không lưu tình véo một phát đau đớn vào eo khiến hắn vẻ mặt trở nên vặn vẹo.
"Ngươi thử cười xem, có tin hay không ta làm cho ngươi thành—"
Ọc...ọc...ọc~
Im lặng trong vài giây...
Phốc—
"Ha ha ha! Ly Nhi, bụng ngươi đang biểu tình dữ dội kìa! Ha ha ha!"
Mạc Hàn Phong ôm bụng đập bàn đập ghế cười lăn lộn, còn đâu hình tượng nam nhân lãnh khốc cao cao tại thượng khi nãy nữa.
Trích đoạn 2:
Mỗ nam tử nào đó nhìn hai ma thú ôm đầu ấm ức liền ôm bụng cười đến nội thương:
"Ha ha ha! Nhìn các ngươi kìa! Ăn một phát như vậy hẳn là rất "ngon" đi!— "
Chưa để Hoa Dật Vũ bung lụa thêm thì lập tức đã nghe thấy tiếng hắn kêu lên đau đớn. Đỉnh đầu hắn lúc này đã hoa hoa lệ lệ xuất hiện ba cục u. Hắn ôm đầu ủy khuất nhìn Mộ Dung Như Ly, Tiểu Hồ cùng Tiểu Diễm, ấm ức nói:
"Sao lại đánh ta?! Ta đâu có làm gì! "
Cũng chính vì lí do này mà từ đó về sau hắn liền bị gọi là Tiểu u đầu.
Trích đoạn 3:
Nhìn nam tử yêu nghiệt trước mặt, Mộ Dung Như Ly trong lòng thầm mắng: Kiếp trước ngươi là con bò sữa hay sao mà đeo chuông?
Lạc Cẩn Hiên mà biết được suy nghĩ của nàng lúc này chỉ sợ sẽ nhảy dựng lên la ầm ĩ: Ngươi thì biết cái gì?! Đeo chuông đang là mốt thịnh hành đấy! (Ổng chém đấy!)
Trích đoạn 4:
Nam Cung Vô Y chạy tới trước mặt nàng, hậm hực kể:
"Cái học viện cũng không giống như ta nghĩ, vật dụng khảo hạch lại không tốt. Ta chỉ vừa mới đặt tay lên quả cầu đã nổ tung, báo hại ta tiêu tốn quá nhiều thời gian để chờ lão sư đổi cái khác! "
Khóe miệng Mộ Dung Như Ly co giật liên tục. Nuốt nước miếng "ực" một tiếng, nàng mở miệng:
"Ba người các ngươi...rốt cục đã phá hỏng bao nhiêu cái? "
Minh Tịnh lạnh nhạt nói:
"5 cái"
Hoa Dật Vũ vẫn hậm hực nhìn chằm chằm vào Lạc Cẩn Hiên, tùy tiện đáp:
"3 cái"
Nam Cung Vô Y thản nhiên nhún vai: "8 cái"
Suýt chút nữa thì nàng đã xông lên cho mỗi tên một phát đập. Ta nói này, mặc dù là đồ hạ phẩm nhưng bán đi cũng kiếm được kha khá tiền đấy! Các ngươi phá nhiều như vậy, lỡ như người ta bắt đền thì sao?!
Cũng may họ không có ý định bắt bọn hắn đền.
Cũng như bao nhiêu bộ tiểu thuyết xuyên không khác.
Phù La nàng chính là nữ sát thủ số một của tổ chức Tu La.
Vốn đang sống một cuộc sống an nhàn nàng không ngờ có ngày bản thân lại bị dồn vào chỗ chết do chính người "bạn thân" và "người thương" của mình gây nên.
Nàng thề là mình chỉ lỡ nhảy xuống vách núi thôi mà, nhưng lúc này hối hận thì muộn quá rồi.
Nhưng không ngờ ông trời lại để một nam nhân mang linh hồn nàng nhập vào một nữ hài 10 tuổi.
Kiếp này nàng tam tiểu thư phế vật của Mộ Dung gia - Mộ Dung Như Ly.
Nàng từ một nữ nhân xấu xí xoay người liền trở thành mỹ nhân nổi tiếng khắp đại lục, từ một phế vật không biết tu luyện trở thành cường giả vang danh.
Vốn không nghĩ tới việc yêu đương song không biết từ đâu xuất hiện mấy cái đuôi bám nàng không dứt. A! Thật ức chết ta! Biến hết đi!
Trích đoạn 1:
Ọc...ọc...ọc~
Căn phòng vốn đang an tĩnh đột nhiên vang lên một đạo thanh âm rất chi là "nhỏ nhẹ" và "lịch sự".
Mộ Dung Như Ly hai mắt trợn tròn, này là...từ bụng nàng? Mạc Hàn Phong khóe miệng giật giật, vội vàng quay mặt nhìn về hướng khác làm như không nghe thấy gì, mà căn bản là hắn đang cố gắng nhịn cười. Ngại quá hóa giận nàng liền không lưu tình véo một phát đau đớn vào eo khiến hắn vẻ mặt trở nên vặn vẹo.
"Ngươi thử cười xem, có tin hay không ta làm cho ngươi thành—"
Ọc...ọc...ọc~
Im lặng trong vài giây...
Phốc—
"Ha ha ha! Ly Nhi, bụng ngươi đang biểu tình dữ dội kìa! Ha ha ha!"
Mạc Hàn Phong ôm bụng đập bàn đập ghế cười lăn lộn, còn đâu hình tượng nam nhân lãnh khốc cao cao tại thượng khi nãy nữa.
Trích đoạn 2:
Mỗ nam tử nào đó nhìn hai ma thú ôm đầu ấm ức liền ôm bụng cười đến nội thương:
"Ha ha ha! Nhìn các ngươi kìa! Ăn một phát như vậy hẳn là rất "ngon" đi!— "
Chưa để Hoa Dật Vũ bung lụa thêm thì lập tức đã nghe thấy tiếng hắn kêu lên đau đớn. Đỉnh đầu hắn lúc này đã hoa hoa lệ lệ xuất hiện ba cục u. Hắn ôm đầu ủy khuất nhìn Mộ Dung Như Ly, Tiểu Hồ cùng Tiểu Diễm, ấm ức nói:
"Sao lại đánh ta?! Ta đâu có làm gì! "
Cũng chính vì lí do này mà từ đó về sau hắn liền bị gọi là Tiểu u đầu.
Trích đoạn 3:
Nhìn nam tử yêu nghiệt trước mặt, Mộ Dung Như Ly trong lòng thầm mắng: Kiếp trước ngươi là con bò sữa hay sao mà đeo chuông?
Lạc Cẩn Hiên mà biết được suy nghĩ của nàng lúc này chỉ sợ sẽ nhảy dựng lên la ầm ĩ: Ngươi thì biết cái gì?! Đeo chuông đang là mốt thịnh hành đấy! (Ổng chém đấy!)
Trích đoạn 4:
Nam Cung Vô Y chạy tới trước mặt nàng, hậm hực kể:
"Cái học viện cũng không giống như ta nghĩ, vật dụng khảo hạch lại không tốt. Ta chỉ vừa mới đặt tay lên quả cầu đã nổ tung, báo hại ta tiêu tốn quá nhiều thời gian để chờ lão sư đổi cái khác! "
Khóe miệng Mộ Dung Như Ly co giật liên tục. Nuốt nước miếng "ực" một tiếng, nàng mở miệng:
"Ba người các ngươi...rốt cục đã phá hỏng bao nhiêu cái? "
Minh Tịnh lạnh nhạt nói:
"5 cái"
Hoa Dật Vũ vẫn hậm hực nhìn chằm chằm vào Lạc Cẩn Hiên, tùy tiện đáp:
"3 cái"
Nam Cung Vô Y thản nhiên nhún vai: "8 cái"
Suýt chút nữa thì nàng đã xông lên cho mỗi tên một phát đập. Ta nói này, mặc dù là đồ hạ phẩm nhưng bán đi cũng kiếm được kha khá tiền đấy! Các ngươi phá nhiều như vậy, lỡ như người ta bắt đền thì sao?!
Cũng may họ không có ý định bắt bọn hắn đền.
Danh Sách Chương Huyền Vũ Khuynh Tài TruyenChu
- #1Chương 1: Xuyên không
- #2Chương 2: Mạc Hàn Phong
- #3Chương 3: Thay nguyên chủ hoàn thành nguyện vọng
- #4Chương 4: Mộ Dung Như Lâm
- #5Chương 5: Ca ca tốt !
- #6Chương 6: Không ngờ ngươi lại vô sỉ như vậy?!
- #7Chương 7: Thỉnh cầu và thân phận của Mạc Hàn Phong
- #8Chương 8: Quả nhiên! Thiên phú nghịch thiên!
- #9Chương 9: Bắt đầu tu luyện
- #10Chương 10: Không gian bí ẩn cùng nghi vấn của Mộ Dung Như Ly
- #11Chương 11: Tin tưởng?
- #12Chương 12: Bằng hữu
- #13Chương 13: Gây sự
- #14Chương 14: Gây sự (2)
- #15Chương 15: Lại gây sự!
- #16Chương 16: Dương Tiễn
- #17Chương 17: Nổi tiếng
- #18Chương 18: Đây là cảm giác gì?
- #19Chương 19: Trái tim thiếu nữ
- #20Chương 20: Tâm ý tương thông
- #21Chương 21: Tình ý dào dạt
- #22Chương 22: Luận bàn
- #23Chương 23: Luận bàn (2)
- #24Chương 24: Quan tâm lo lắng
- #25Chương 25: Siêu cấp biến thái!
- #26Chương 26: Tìm ma thú khế ước
- #27Chương 27: Tìm ma thú khế ước (2)
- #28Chương 28: Khế ước thành công Lục Vĩ Hồ
- #29Chương 29: Uy hiếp trắng trợn!
- #30Chương 30: Bức tranh "tình cảm"
- #31Chương 31: Khái niệm về tình yêu
- #32Chương 32: Nhớ "nhà"
- #33Chương 33: Súc sinh cắn loạn
- #34Chương 34: Ta mới chính là thiên tài!
- #35Chương 35: Gặp mặt đại ca thiên tài
- #36Chương 36: Người nghèo
- #37Chương 37: Tái ngộ Dương Tiễn
- #38Chương 38: Chính là cùng một người
- #39Chương 39: Quá khứ
- #40Chương 40: Thiếu niên lạ mặt
- #41Chương 41: Hoa Dật Vũ
- #42Chương 42: Đồng ý
- #43Chương 43: Đố kỵ
- #44Chương 44: Nữ cường nhân
- #45Chương 45: Tỉ thí
- #46Chương 46: Điều tối kỵ
- #47Chương 47: Chỉ là bình thủy tương phùng
- #48Chương 48: Luyện đan
- #49Chương 49: Bán đan dược
- #50Chương 50: Quyết chiến