
Còn tiếp
Kế Hoạch Du Lịch Ngày Xuân
78
Chương
0
Lượt xem
279250
Đề cử
Giới Thiệu Kế Hoạch Du Lịch Ngày Xuân Truyện Chữ
Giới thiệu
Trịnh Hảo làm ma nữ trong nhà ma.
Một ngày nọ, có một khách hàng nam đến, Trịnh Hảo nhảy xổ ra từ phía sau anh ta với mái tóc rối bù, khuôn mặt dữ tợn và cái miệng đầy máu…
Người đàn ông quay lại, cả hai chạm mắt nhau.
Hai giây sau, “Phụt——”
Cười à?
Trịnh Hảo: ? ? ?
Thế rồi cô lặng thinh chuồn đi.
Ngày hôm sau, người đàn ông đó lại đến.
Trịnh Hảo đã dùng hết vốn liếng, nôn ra máu, nhai nhãn cầu, bẻ cánh tay… Những người khác sợ hãi bỏ chạy, còn anh vẫn thờ ơ, thậm chí còn nhịn cười.
Vào ngày thứ ba, người đàn ông lại đến. Trịnh Hảo hết cách, dứt khoát nằm trên mặt đất giả chết.
Hủy diệt đi, nhanh lên, tôi mệt rồi.
Kết quả là cô bị trừ một ngày lương.
Lúc tan làm, cô gặp người đàn ông ở lối vào trung tâm mua sắm, Trịnh Hảo tức giận ngăn anh lại và hét lên: “Anh bị điên à?”
Người đàn ông nhận ra cô, bình tĩnh đáp: “Tôi điên rồi.”
Trịnh Hảo: ???
“Vì thế tôi muốn nhờ cô một việc.” Người đàn ông chìa ra tấm danh thiếp của mình: “Cô đưa tôi đi chơi, phí tổn tôi bao, tiền lương cô tính.”
Chơi? Ý gì đây?
Thật khó để Trịnh Hảo không hiểu sai.
“Tại sao anh lại tìm tôi?”
“Bởi vì trong nửa năm qua, cô là người duy nhất khiến tôi cười.”
Hàn Triệt bị bệnh. Anh dần mất đi mọi cảm giác, dù đó là những thay đổi về mặt tâm lý (cảm xúc) hay thể xác (khứu giác, vị giác, cảm giác đau đớn).
Ban đầu anh hơi hoang mang. Cho đến một ngày, Hàn Triệt bất chợt phát hiện những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay, hóa ra bệnh tình của anh đã nghiêm trọng đến mức mất kiểm soát.
Anh xin nghỉ dài hạn, đi du lịch khắp nơi chỉ để lấy lại chút cảm giác.
Cho đến ngày hôm đó, Hàn Triệt bước vào một ngôi nhà ma.
Tóm tắt bằng một câu: Chúa tể ngoại giao chuyên trị nỗi buồn.
Mục đích: Tiếng cười là liều thuốc giải cho cuộc sống.
Trịnh Hảo làm ma nữ trong nhà ma.
Một ngày nọ, có một khách hàng nam đến, Trịnh Hảo nhảy xổ ra từ phía sau anh ta với mái tóc rối bù, khuôn mặt dữ tợn và cái miệng đầy máu…
Người đàn ông quay lại, cả hai chạm mắt nhau.
Hai giây sau, “Phụt——”
Cười à?
Trịnh Hảo: ? ? ?
Thế rồi cô lặng thinh chuồn đi.
Ngày hôm sau, người đàn ông đó lại đến.
Trịnh Hảo đã dùng hết vốn liếng, nôn ra máu, nhai nhãn cầu, bẻ cánh tay… Những người khác sợ hãi bỏ chạy, còn anh vẫn thờ ơ, thậm chí còn nhịn cười.
Vào ngày thứ ba, người đàn ông lại đến. Trịnh Hảo hết cách, dứt khoát nằm trên mặt đất giả chết.
Hủy diệt đi, nhanh lên, tôi mệt rồi.
Kết quả là cô bị trừ một ngày lương.
Lúc tan làm, cô gặp người đàn ông ở lối vào trung tâm mua sắm, Trịnh Hảo tức giận ngăn anh lại và hét lên: “Anh bị điên à?”
Người đàn ông nhận ra cô, bình tĩnh đáp: “Tôi điên rồi.”
Trịnh Hảo: ???
“Vì thế tôi muốn nhờ cô một việc.” Người đàn ông chìa ra tấm danh thiếp của mình: “Cô đưa tôi đi chơi, phí tổn tôi bao, tiền lương cô tính.”
Chơi? Ý gì đây?
Thật khó để Trịnh Hảo không hiểu sai.
“Tại sao anh lại tìm tôi?”
“Bởi vì trong nửa năm qua, cô là người duy nhất khiến tôi cười.”
Hàn Triệt bị bệnh. Anh dần mất đi mọi cảm giác, dù đó là những thay đổi về mặt tâm lý (cảm xúc) hay thể xác (khứu giác, vị giác, cảm giác đau đớn).
Ban đầu anh hơi hoang mang. Cho đến một ngày, Hàn Triệt bất chợt phát hiện những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay, hóa ra bệnh tình của anh đã nghiêm trọng đến mức mất kiểm soát.
Anh xin nghỉ dài hạn, đi du lịch khắp nơi chỉ để lấy lại chút cảm giác.
Cho đến ngày hôm đó, Hàn Triệt bước vào một ngôi nhà ma.
Tóm tắt bằng một câu: Chúa tể ngoại giao chuyên trị nỗi buồn.
Mục đích: Tiếng cười là liều thuốc giải cho cuộc sống.
Danh Sách Chương Kế Hoạch Du Lịch Ngày Xuân TruyenChu
- #1Chương 1: MA NỮ
- #2Chương 2: HÀN TRIỆT
- #3Chương 3: RAU HẸ
- #4Chương 4: HỢP TÁC
- #5Chương 5: BÁN HÀNG
- #6Chương 6: ĂN SÁNG
- #7Chương 7: CÔNG VIÊN HOA ANH ĐÀO
- #8Chương 8: ĂN UỐNG ĐI DẠO
- #9Chương 9: BẼ MẶT
- #10Chương 10: GIAN THƯƠNG
- #11Chương 11: CÂU CÁ
- #12Chương 12: KHOE KHOANG
- #13Chương 13: CANH CÁ
- #14Chương 14: TRAI CƠ BẮP
- #15Chương 15: ANH HÙNG BÀN PHÍM
- #16Chương 16: TRỨNG GÀ
- #17Chương 17: CANH CÁ
- #18Chương 18: HOA CẢI DẦU
- #19Chương 19: ĐẠP THANH
- #20Chương 20: TRỊ LIỆU BẰNG LỜI NÓI
- #21Chương 21: NHẢY MÚA
- #22Chương 22: ĐẠI BÀNG
- #23Chương 23: TRÌNH DIỄN
- #24Chương 24: ĐÊM MƯA
- #25Chương 25: THĂM BỆNH
- #26Chương 26: CÂY XANH
- #27Chương 27: DẮT CHÓ ĐI DẠO
- #28Chương 28: GIAO HÀNG TẬN NƠI
- #29Chương 29: CANH GÀ
- #30Chương 30: LIÊN HOAN
- #31Chương 31: XUNG ĐỘT
- #32Chương 32: CÃI CỌ
- #33Chương 33: ĐI XEM MẮT
- #34Chương 34: ĐI DẠO LÚC NỬA ĐÊM
- #35Chương 35: ĂN KHUYA
- #36Chương 36: GIẢI QUYẾT HẬU QUẢ
- #37Chương 37: HÓNG DRAMA
- #38Chương 38: THIỆP MỜI
- #39Chương 39: ĐÁM CƯỚI
- #40Chương 40: CHÚC RƯỢU
- #41Chương 41: CÃI NHAU
- #42Chương 42: ĐIỆN THOẠI
- #43Chương 43: CỔ VŨ
- #44Chương 44: NHÂN VIÊN CHĂM SÓC[59]
- #45Chương 45: MẸ HÀN
- #46Chương 46: HOA LAN
- #47Chương 47: TẶNG QUÀ
- #48Chương 48: LẶN XUỐNG NƯỚC
- #49Chương 49: BỌT NƯỚC
- #50Chương 50: ĐÊM KHUYA