
Còn tiếp
Kết Cục Khi Nhận Nhầm Phản Diện Điên Chấp!
209
Chương
0
Lượt xem
277847
Đề cử
Giới Thiệu Kết Cục Khi Nhận Nhầm Phản Diện Điên Chấp! Truyện Chữ
Tác giả: Mộc Lậu Nhật
Thể loại: Công chiếm hữu x Thụ mỹ nhân ngốc nghếch nhát gan.
Tình trạng: Hoàn thành 72 chương + 3 phiên ngoại
LƯU Ý (Cảnh báo của tác giả):
1. Thiết lập: Thụ mít ướt, mềm mại, hay làm nũng x Công nhìn qua ôn nhu nhưng thực chất biến thái, cố chấp. Công mạnh Thụ yếu, có tình tiết sinh tử văn.
2. Thụ nhát gan, trí thông minh không cao, đề nghị không đặt kỳ vọng vào IQ của thụ. Truyện kết thúc HE.
3. Cẩu huyết, có tình tiết ngược công và mang bầu bỏ chạy.
4. Công là phản diện điên phê, thủ đoạn tàn độc. Thụ là đóa hoa trong nhà kính, không làm nên trò trống gì nhưng rất đáng yêu.
5. Thế giới giả tưởng: Nam nam có thể kết hôn. Phụ nữ có thể ra trận, nam nhân có thể trang điểm soi gương.
Văn án
1.
Tiểu thế tử trong hầu phủ được nuông chiều từ bé, thân thể mềm mại quý giá. Khi từ trên trời rơi xuống, nhào thẳng vào lòng Lâm Tịch, tất cả mọi người đều hâm mộ tên thường dân nghèo rớt mồng tơi này, nói hắn đã gặp vận may lớn.
Lúc ấy, Lâm Tịch lặng lẽ thu hồi con dao đang định ám sát cha của thế tử, đổ đi liều thuốc định độc sát hoàng hậu cô mẫu của thế tử, và giấu nhẹm bản đồ phòng thủ biên cương vừa mới tới tay.
Hắn bế tiểu thế tử lên.
Ngày thành hôn, tiểu thế tử vốn kiêu kỳ và sợ đau lại cắn răng phối hợp, khiến Lâm Tịch xót xa không thôi.
Tiểu thế tử thâm tình bày tỏ:
"Năm tám tuổi ta đã nói rồi, đời này phi quân bất gả (không phải anh thì không gả). Cuối cùng ta cũng cầu được ước thấy."
Lâm Tịch bừng tỉnh giữa mộng mị, lòng bàn chân phát lạnh.
Tiểu thế tử nhận nhầm người rồi.
2.
Dư Lạc xuyên thư thành tiểu thế tử, dùng toàn bộ tích phân để đổi lấy một "Bàn tay vàng" cấp Thần: Có thể tùy ý sửa đổi ký ức 7 năm trước của nam chính, nhằm giảm độ khó cho việc công lược.
"Đưa bút đây, để ta viết!"
Nhưng mọi chuyện không đơn giản như thế.
Dư Lạc đã vận dụng hết tế bào văn nghệ lãng mạn của mình để không ngừng bồi đắp ký ức, vất vả lắm mới lừa được nam chính thành thân. Nào ngờ kết hôn xong một cái là "hết yêu" ngay, mọi thứ quay về vạch xuất phát.
Dư Lạc cần mẫn tiếp tục công lược, ân cần bưng lên một bát mì dương xuân:
"Trước đây không phải anh thích nhất là ăn mì em nấu sao?"
Nam chính: Lạnh lùng.jpg
"Hành lá em đều nhặt ra hết rồi, em nhớ anh không ăn hành."
Nam chính: Càng lạnh lùng hơn.jpg
Dư Lạc: Chắc chắn là bàn tay vàng bị lỗi rồi.
3.
Sau đó Dư Lạc mới phát hiện ra mình nhận nhầm người.
Nhưng bụng thì ngày một lớn dần.
"Anh buông tôi ra, tôi... tôi phải đi tìm..."
Lâm Tịch bàn tay đầy máu, ôm lấy tiểu thế tử đang run rẩy vào sâu trong cung điện của hoàng hậu, giam cầm gắt gao.
"Không được đi tìm bất cứ ai hết."
Thể loại: Công chiếm hữu x Thụ mỹ nhân ngốc nghếch nhát gan.
Tình trạng: Hoàn thành 72 chương + 3 phiên ngoại
LƯU Ý (Cảnh báo của tác giả):
1. Thiết lập: Thụ mít ướt, mềm mại, hay làm nũng x Công nhìn qua ôn nhu nhưng thực chất biến thái, cố chấp. Công mạnh Thụ yếu, có tình tiết sinh tử văn.
2. Thụ nhát gan, trí thông minh không cao, đề nghị không đặt kỳ vọng vào IQ của thụ. Truyện kết thúc HE.
3. Cẩu huyết, có tình tiết ngược công và mang bầu bỏ chạy.
4. Công là phản diện điên phê, thủ đoạn tàn độc. Thụ là đóa hoa trong nhà kính, không làm nên trò trống gì nhưng rất đáng yêu.
5. Thế giới giả tưởng: Nam nam có thể kết hôn. Phụ nữ có thể ra trận, nam nhân có thể trang điểm soi gương.
Văn án
1.
Tiểu thế tử trong hầu phủ được nuông chiều từ bé, thân thể mềm mại quý giá. Khi từ trên trời rơi xuống, nhào thẳng vào lòng Lâm Tịch, tất cả mọi người đều hâm mộ tên thường dân nghèo rớt mồng tơi này, nói hắn đã gặp vận may lớn.
Lúc ấy, Lâm Tịch lặng lẽ thu hồi con dao đang định ám sát cha của thế tử, đổ đi liều thuốc định độc sát hoàng hậu cô mẫu của thế tử, và giấu nhẹm bản đồ phòng thủ biên cương vừa mới tới tay.
Hắn bế tiểu thế tử lên.
Ngày thành hôn, tiểu thế tử vốn kiêu kỳ và sợ đau lại cắn răng phối hợp, khiến Lâm Tịch xót xa không thôi.
Tiểu thế tử thâm tình bày tỏ:
"Năm tám tuổi ta đã nói rồi, đời này phi quân bất gả (không phải anh thì không gả). Cuối cùng ta cũng cầu được ước thấy."
Lâm Tịch bừng tỉnh giữa mộng mị, lòng bàn chân phát lạnh.
Tiểu thế tử nhận nhầm người rồi.
2.
Dư Lạc xuyên thư thành tiểu thế tử, dùng toàn bộ tích phân để đổi lấy một "Bàn tay vàng" cấp Thần: Có thể tùy ý sửa đổi ký ức 7 năm trước của nam chính, nhằm giảm độ khó cho việc công lược.
"Đưa bút đây, để ta viết!"
Nhưng mọi chuyện không đơn giản như thế.
Dư Lạc đã vận dụng hết tế bào văn nghệ lãng mạn của mình để không ngừng bồi đắp ký ức, vất vả lắm mới lừa được nam chính thành thân. Nào ngờ kết hôn xong một cái là "hết yêu" ngay, mọi thứ quay về vạch xuất phát.
Dư Lạc cần mẫn tiếp tục công lược, ân cần bưng lên một bát mì dương xuân:
"Trước đây không phải anh thích nhất là ăn mì em nấu sao?"
Nam chính: Lạnh lùng.jpg
"Hành lá em đều nhặt ra hết rồi, em nhớ anh không ăn hành."
Nam chính: Càng lạnh lùng hơn.jpg
Dư Lạc: Chắc chắn là bàn tay vàng bị lỗi rồi.
3.
Sau đó Dư Lạc mới phát hiện ra mình nhận nhầm người.
Nhưng bụng thì ngày một lớn dần.
"Anh buông tôi ra, tôi... tôi phải đi tìm..."
Lâm Tịch bàn tay đầy máu, ôm lấy tiểu thế tử đang run rẩy vào sâu trong cung điện của hoàng hậu, giam cầm gắt gao.
"Không được đi tìm bất cứ ai hết."
Danh Sách Chương Kết Cục Khi Nhận Nhầm Phản Diện Điên Chấp! TruyenChu
- #101Chương 101: Chương 37 (2): Ăn giấm
- #102Chương 102: Chương 38: Sinh tử đan
- #103Chương 103: Chương 38 (2): Sinh tử đan
- #104Chương 104: Chương 38 (3): Sinh tử đan
- #105Chương 105: Chương 39: Đại hôn
- #106Chương 106: Chương 39 (2): Đại hôn
- #107Chương 107: Chương 39 (3): Đại hôn
- #108Chương 108: Chương 39 (4): Đại hôn
- #109Chương 109: Chương 40: Nhận nhầm
- #110Chương 110: Chương 40 (2): Nhận nhầm
- #111Chương 111: Chương 41: Thanh mai trúc mã
- #112Chương 112: Chương 41 (2): Thanh mai trúc mã
- #113Chương 113: Chương 42: Vận đỏ
- #114Chương 114: Chương 42 (2): Vận đỏ
- #115Chương 115: Chương 42 (3): Vận đỏ
- #116Chương 116: Chương 42 (4): Vận đỏ
- #117Chương 117: Chương 43: Nguyên tác
- #118Chương 118: Chương 43 (2): Nguyên tác
- #119Chương 119: Chương 44: Nấu mì
- #120Chương 120: Chương 44 (2): Nấu mì
- #121Chương 121: Chương 44 (3): Nấu mì
- #122Chương 122: Chương 45: Trạng nguyên
- #123Chương 123: Chương 45 (2): Trạng nguyên
- #124Chương 124: Chương 45 (3): Trạng nguyên
- #125Chương 125: Chương 46: Lừa dối
- #126Chương 126: Chương 47: Mùi tanh
- #127Chương 127: Chương 47 (2): Mùi tanh
- #128Chương 128: Chương 47 (3): Mùi tanh
- #129Chương 129: Chương 47 (4): Mùi tanh
- #130Chương 130: Chương 48: Quyết tâm
- #131Chương 131: Chương 48 (2): Quyết tâm
- #132Chương 132: Chương 49: Sự thật
- #133Chương 133: Chương 49 (2): Sự thật
- #134Chương 134: Chương 49 (3): Sự thật
- #135Chương 135: Chương 49 (4): Sự thật
- #136Chương 136: Chương 50: Chạy trốn
- #137Chương 137: Chương 50 (2): Chạy trốn
- #138Chương 138: Chương 50 (3): Chạy trốn
- #139Chương 139: Chương 50 (4): Chạy trốn
- #140Chương 140: Chương 51: Giải cứu
- #141Chương 141: Chương 51 (2): Giải cứu
- #142Chương 142: Chương 52: Tiểu thúc
- #143Chương 143: Chương 52 (2): Tiểu thúc
- #144Chương 144: Chương 53: Thuốc viên
- #145Chương 145: Chương 53 (2): Thuốc viên
- #146Chương 146: Chương 53 (3): Thuốc viên
- #147Chương 147: Chương 54: Thế tử có thai
- #148Chương 148: Chương 54: (2) Thế tử có thai
- #149Chương 149: Chương 55: Nam cảnh
- #150Chương 150: Chương 55 (2): Nam cảnh