
Tạm dừng
Khế Ước Hào Môn
566
Chương
0
Lượt xem
296821
Đề cử
Giới Thiệu Khế Ước Hào Môn Truyện Chữ
Thể loại: Hiện đại, ngôn tình, ngược, tổng tài, báo thù
Độ dài: 400 chương +1 phiên ngoại
Edit: Dương Quỳnh
"Tần Mộc Ngữ, trên đời này ngoài Cẩn Lan ra thì chẳng còn ai xứng đáng làm mẹ của con ta"
Đêm khuya thanh vắng, nàng đã rời bỏ hắn trốn đi.
Tại sao lại trốn? Vì sao yêu mà nàng lại phải làm việc đấy...tất cả vì sự tàn nhẫn của anh.
"Đừng động đến đứa bé, xin người, nó là con của ngươi" Tần Mộc Ngữ nhìn bóng đêm thăm thẳm tuyệt vọng kêu lên.
Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai nàng, đầu gối mãnh lực đá vào bụng nàng vốn đã hơi lớn lên.
Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm…
Môi hắn chậm rãi tiến gần tai nàng thủ thỉ: “Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không có gì quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết…”
Độ dài: 400 chương +1 phiên ngoại
Edit: Dương Quỳnh
"Tần Mộc Ngữ, trên đời này ngoài Cẩn Lan ra thì chẳng còn ai xứng đáng làm mẹ của con ta"
Đêm khuya thanh vắng, nàng đã rời bỏ hắn trốn đi.
Tại sao lại trốn? Vì sao yêu mà nàng lại phải làm việc đấy...tất cả vì sự tàn nhẫn của anh.
"Đừng động đến đứa bé, xin người, nó là con của ngươi" Tần Mộc Ngữ nhìn bóng đêm thăm thẳm tuyệt vọng kêu lên.
Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai nàng, đầu gối mãnh lực đá vào bụng nàng vốn đã hơi lớn lên.
Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm…
Môi hắn chậm rãi tiến gần tai nàng thủ thỉ: “Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không có gì quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết…”
Danh Sách Chương Khế Ước Hào Môn TruyenChu
- #151Chương 151: Ai tới cứu tôi
- #152Chương 152: Đều là một đám cầm thú
- #153Chương 153: Tội ác bị che giấu
- #154Chương 154: Dù cho tội ác bị che giấu
- #155Chương 155: Tôi hiện tại để lại tự do cho cô!
- #156Chương 156: Tần mộc ngữ, chúng ta dừng ở đây
- #157Chương 157: Em nghĩ rằng tôi là chúa cứu thế sao?
- #158Chương 158: Chúa thì biết cái gì?
- #159Chương 159: Ghét nhất cái kiểu cô bị người khi dễ
- #160Chương 160: Hoá ra thứ anh muốn là tín viễn
- #161Chương 161: Tôi cũng muốn đi tìm cô ấy
- #162Chương 162: Anh biết cô ấy sao?
- #163Chương 163: Khiến người ta không thể không muốn ức hiếp em
- #164Chương 164: Là vô tình hay là cố ý?
- #165Chương 165: Xin lỗi, tôi vào nhầm chỗ
- #166Chương 166: Chú biết mẹ cháu sao?
- #167Chương 167: Thiếu nợ của em, không phải là lam tử kỳ tôi
- #168Chương 168: Bị người khác chiều hư cũng là tội
- #169Chương 169: Có hay không một chút động tâm
- #170Chương 170: Rốt cuộc cái gì mới tính là một mạng người?
- #171Chương 171: Tất cả đều không còn khả năng
- #172Chương 172: Tốt nhất nên giữ khoảng cách với cô ấy
- #173Chương 173: Tôi không phải cảm thấy kích thích, mà là ghê tởm
- #174Chương 174: Anh thật sự thấy sợ
- #175Chương 175-1: Tốt nhất vĩnh viễn đều hận như vậy
- #176Chương 175-2: Tốt nhất vĩnh viễn đều hận như vậy (2)
- #177Chương 176: Tần mộc ngữ, em hãy nghe anh giải thích
- #178Chương 177: Không gì không thể đối phó
- #179Chương 178: Vì sao lại phải cố chấp như vậy?
- #180Chương 179: Trả lời thành thật một chút không nên trả lời sai
- #181Chương 180: Chúng ta sẽ ra ngoài ngay lập tức
- #182Chương 181-1: Thượng quan hạo anh là ma quỷ, từ lâu đã không thể bị trừng trị (1)
- #183Chương 181-2: Thượng quan hạo anh là ma quỷ, đã không thể bị trừng phạt (2)
- #184Chương 182-1: Chỉ là tôi không thương cô mà thôi!
- #185Chương 182-2: Chỉ là tôi không thương cô mà thôi! (2)
- #186Chương 183: Vì sao không thể ở trước mặt anh?
- #187Chương 184-1: Một chút tôi cũng chưa quên
- #188Chương 184-2: Một chút tôi cũng chưa quên (2)
- #189Chương 184-3: Một chút tôi cũng chưa quên (3)
- #190Chương 184-4: Một chút tôi cũng chưa quên (4)
- #191Chương 185-1: Không thể từ bỏ Tiểu Mặc (1)
- #192Chương 185-2: Không thể từ bỏ Tiểu Mặc (2)
- #193Chương 186: Em không cần rời đi, tôi đi
- #194Chương 187: Quan hệ hiện tại là gì? Là người yêu?
- #195Chương 188-1
- #196Chương 188-2
- #197Chương 189
- #198Chương 190: Xem ra cô ta không muốn sống nữa
- #199Chương 191: Vì sao luôn có người giúp anh giải thích
- #200Chương 192