
Còn tiếp
Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê
87
Chương
0
Lượt xem
280932
Đề cử
Giới Thiệu Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê Truyện Chữ
Nhân vật chính: Lâm Viễn Chi x Lộ Nghiêu.
Một câu tóm tắt: Tuân thủ nghiêm ngặt nam đức giáo thảo công x Vô tư không tim không phổi kiêu ngạo thụ.
Thể loại: nguyên tác, hiện đại, đô thị tình duyên, vườn trường, chủ thụ.
Văn án:
Lộ Nghiêu xuyên thành pháo hôi* thụ của một quyển tiểu thuyết trai thẳng cẩu huyết, việc thường ngày của cậu là bám mãi không buông công chính, khiến hắn sinh ra bóng ma tâm lý kỳ thị đồng tính, sau cùng bởi vì lòng ghen ghét đố kị đi hãm hại thụ chính mà rơi vào cảnh chết thảm vì tai nạn xe.
*炮灰: pháo hôi: nhân vật hi sinh.
Lộ—từ nhỏ lớn lên trong sự bao bọc yêu thương—Nghiêu: ? Trở thành con chó la liếm* người khác, mình bị điên à?
*gốc là 舔狗: là một thuật ngữ trong tiếng Trung, được dùng để chỉ những người yêu mến hoặc theo đuổi ai đó một cách mù quáng, không được đáp lại tình cảm, và luôn cố gắng làm hài lòng người mình thích mà không nhận được sự đáp lại. Từ này mang nghĩa hơi tiêu cực, ám chỉ những người làm quá nhiều cho người khác mà không nhận lại gì, giống như một "con chó liếm" mà không có được tình cảm tương xứng.
Lộ Nghiêu nhìn thư tình trong tay, lại nhìn về hướng trên sân bóng rổ—gương mặt không có tí nhẫn nại nào của công và mấy người bạn thân đang chờ xem kịch hay của hắn.
Lộ Nghiêu quyết đoán chuyển hướng, đem thư tình đưa cho bạn cùng phòng đang đứng bên cạnh công—nam thần thanh lãnh, trầm mặc ít lời, gia cảnh bần hàn của đại học T.
Lũ bạn thân và công kiểu: ???
Lâm Viễn Chi nhíu mày nhận lấy thư tình mở ra, đập vào mắt anh là dòng chữ mở đầu viết tên bạn cùng phòng của anh.
Lâm Viễn Chi:...
Anh nhìn thiếu niên lóa mắt mà mình đã mơ ước hai đời, mặt không biểu cảm nhét thư tình vào túi áo: "Tôi đồng ý."
Lộ Nghiêu: ??? Cứu mạng!
***
Sau khi Lộ Nghiêu và Lâm Viễn Chi ở bên nhau, toàn bộ đại học T đều nghĩ rằng Lâm Viễn Chi chẳng chịu được vị tiểu thiếu gia gắt gỏng ương ngạnh này bao lâu. Cố Bách cũng nghĩ như thế, thẳng tới hôm hắn là người đầu tiên trở lại ký túc xá, vừa mới đẩy cửa ra, liền nhìn thấy tiểu thiếu gia đuôi mắt ửng đỏ, vạt áo thun to rộng để lộ ra một đoạn eo thon, bị bạn cùng phòng xưa nay lạnh lùng kia đặt trên đầu giường, tay nắm chặt mắt cá chân.
"Nghiêu Nghiêu, cho anh thơm thơm thêm một chút, có được không?"
Lộ Nghiêu trông cực kỳ tủi thân: "Chỉ một chút, không được hôn thêm nữa."
Cố Bách:...eo của thằng nhóc kia đẹp thật đấy.
Sau đó...
Cứu mạng, sao hệ thảo* và giáo thảo lại đánh nhau vì tên thiếu gia chảnh chọe kia rồi?
P/s: Lộ Nghiêu chính là nguyên chủ, cụ thể nguyên nhân về sau trong truyện sẽ giải thích.
*Hệ thảo: đẹp trai nhất khoa.
Giáo thảo: đẹp trai nhất trường.
Một câu tóm tắt: Tuân thủ nghiêm ngặt nam đức giáo thảo công x Vô tư không tim không phổi kiêu ngạo thụ.
Thể loại: nguyên tác, hiện đại, đô thị tình duyên, vườn trường, chủ thụ.
Văn án:
Lộ Nghiêu xuyên thành pháo hôi* thụ của một quyển tiểu thuyết trai thẳng cẩu huyết, việc thường ngày của cậu là bám mãi không buông công chính, khiến hắn sinh ra bóng ma tâm lý kỳ thị đồng tính, sau cùng bởi vì lòng ghen ghét đố kị đi hãm hại thụ chính mà rơi vào cảnh chết thảm vì tai nạn xe.
*炮灰: pháo hôi: nhân vật hi sinh.
Lộ—từ nhỏ lớn lên trong sự bao bọc yêu thương—Nghiêu: ? Trở thành con chó la liếm* người khác, mình bị điên à?
*gốc là 舔狗: là một thuật ngữ trong tiếng Trung, được dùng để chỉ những người yêu mến hoặc theo đuổi ai đó một cách mù quáng, không được đáp lại tình cảm, và luôn cố gắng làm hài lòng người mình thích mà không nhận được sự đáp lại. Từ này mang nghĩa hơi tiêu cực, ám chỉ những người làm quá nhiều cho người khác mà không nhận lại gì, giống như một "con chó liếm" mà không có được tình cảm tương xứng.
Lộ Nghiêu nhìn thư tình trong tay, lại nhìn về hướng trên sân bóng rổ—gương mặt không có tí nhẫn nại nào của công và mấy người bạn thân đang chờ xem kịch hay của hắn.
Lộ Nghiêu quyết đoán chuyển hướng, đem thư tình đưa cho bạn cùng phòng đang đứng bên cạnh công—nam thần thanh lãnh, trầm mặc ít lời, gia cảnh bần hàn của đại học T.
Lũ bạn thân và công kiểu: ???
Lâm Viễn Chi nhíu mày nhận lấy thư tình mở ra, đập vào mắt anh là dòng chữ mở đầu viết tên bạn cùng phòng của anh.
Lâm Viễn Chi:...
Anh nhìn thiếu niên lóa mắt mà mình đã mơ ước hai đời, mặt không biểu cảm nhét thư tình vào túi áo: "Tôi đồng ý."
Lộ Nghiêu: ??? Cứu mạng!
***
Sau khi Lộ Nghiêu và Lâm Viễn Chi ở bên nhau, toàn bộ đại học T đều nghĩ rằng Lâm Viễn Chi chẳng chịu được vị tiểu thiếu gia gắt gỏng ương ngạnh này bao lâu. Cố Bách cũng nghĩ như thế, thẳng tới hôm hắn là người đầu tiên trở lại ký túc xá, vừa mới đẩy cửa ra, liền nhìn thấy tiểu thiếu gia đuôi mắt ửng đỏ, vạt áo thun to rộng để lộ ra một đoạn eo thon, bị bạn cùng phòng xưa nay lạnh lùng kia đặt trên đầu giường, tay nắm chặt mắt cá chân.
"Nghiêu Nghiêu, cho anh thơm thơm thêm một chút, có được không?"
Lộ Nghiêu trông cực kỳ tủi thân: "Chỉ một chút, không được hôn thêm nữa."
Cố Bách:...eo của thằng nhóc kia đẹp thật đấy.
Sau đó...
Cứu mạng, sao hệ thảo* và giáo thảo lại đánh nhau vì tên thiếu gia chảnh chọe kia rồi?
P/s: Lộ Nghiêu chính là nguyên chủ, cụ thể nguyên nhân về sau trong truyện sẽ giải thích.
*Hệ thảo: đẹp trai nhất khoa.
Giáo thảo: đẹp trai nhất trường.
Danh Sách Chương Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê TruyenChu
- #51Chương 51: Sống chung
- #52Chương 52: Sinh nhật
- #53Chương 53: Được voi đòi tiên
- #54Chương 54: Dính dớp
- #55Chương 55: Dấu răng
- #56Chương 56: Sóng gió
- #57Chương 57: Tình cảnh khốn cùng
- #58Chương 58: Chân tướng
- #59Chương 59: Ở lại bên em
- #60Chương 60: Bị bệnh
- #61Chương 61: Ly hôn
- #62Chương 62: Gặp lại
- #63Chương 63: Bữa cơm
- #64Chương 64: Quan tâm
- #65Chương 65: Xin lỗi
- #66Chương 66: Làm hoà
- #67Chương 67: Hôn
- #68Chương 68: Không hôn đủ
- #69Chương 69: Khen thưởng
- #70Chương 70: Chị dâu
- #71Chương 71: Làm chuyện xấu
- #72Chương 72: Sống chung
- #73Chương 73: Gặp phụ huynh
- #74Chương 74: Tâm ý tương thông
- #75Chương 75: Rất thích anh
- #76Chương 76: Ngọt ngào
- #77Chương 77: Hoàn
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87