
Còn tiếp
Khi Tỉnh Lại, Ta Đá Vai Chính Thụ/Đổi Bà Xã Mới Thì Có Gì Sai
115
Chương
0
Lượt xem
278042
Đề cử
Giới Thiệu Khi Tỉnh Lại, Ta Đá Vai Chính Thụ/Đổi Bà Xã Mới Thì Có Gì Sai Truyện Chữ
Tác giả: Mộ Vũ Vũ
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Chủ công, Vườn trường, 1v1, Đổi thụ, Cứu rỗi
Tag: Yêu sâu sắc, Trọng sinh, Hiện đại hư cấu, Vườn trường, Cứu rỗi
Tóm tắt nội dung:
Ở giây phút cuối cùng của sinh mệnh, Cố Tích – kẻ ngốc nghếch cả đời mù quáng chạy theo tình yêu – cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Hắn bừng tỉnh, nhận ra thế giới mình sống chỉ là một quyển tiểu thuyết mà bản thân là "vai chính công" trong đó.
Đây là một thế giới theo công thức "Vạn nhân mê chủ thụ văn", nơi mà duy nhất một quy luật không thể phá vỡ chính là:
"Vai chính công có thể vì vai chính thụ trả giá tất cả, bao gồm cả sinh mệnh."
Nói dễ nghe thì là trung khuyển công, còn nói khó nghe chính là... chó liếm.
Vì thế, Cố Tích trẻ tuổi đã vì cứu vai chính thụ khỏi một trận hỏa hoạn mà hủy dung nhan mình từng tự hào, còn chặt đứt một chân. Từ một thiên chi kiêu tử ngạo nghễ rơi xuống thành kẻ tàn tật đáng thương, im lặng nhìn vai chính thụ cùng những người khác thân mật ân ái...
Mà tất cả những điều này, chỉ cần vai chính thụ rơi nước mắt nói một câu "Xin lỗi" là có thể xóa nhòa hết thảy.
Không thể nghi ngờ, đây là một thế giới chỉ xoay quanh vai chính thụ.
Khoảnh khắc sinh mệnh trôi đi, Cố Tích nở một nụ cười tái nhợt, may mắn thay... hắn cuối cùng cũng đã tỉnh ngộ, ít nhất không phải chết một cách mù quáng vô tri.
Nhưng sau khi mở mắt ra lần nữa, hắn phát hiện mình quay lại năm hai mươi tuổi.
Mọi chuyện kiếp trước ùa về như ảo ảnh cưỡi ngựa xem hoa.
Mọi thứ... còn kịp.
Cái loại công oan nghiệt gì thích thì cứ yêu đương, đừng có bám lấy hắn là được.
---
Tiểu kịch trường:
Trong góc ghế lô quán bar xa hoa lộng lẫy, ánh đèn chiếu xuống chiếc sofa, một thiếu gia nhà giàu dè dặt hôn lên khuôn mặt của vai chính thụ, nâng niu như bảo vật.
Trên mặt vai chính thụ là vẻ tự tin, thành thạo, giống như được người người yêu thích vốn là chuyện đương nhiên.
Mà ở ngoài góc tối, ánh mắt Cố Tích lười biếng thu hết mọi thứ vào đáy mắt, thầm nghĩ:
Đời trước ta đúng là mù, còn ngu ngốc.
Khi hắn xoay người định rời đi, phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Có người nhẹ nhàng đặt tay lên bờ vai hắn, mang theo mùi trầm hương dịu dàng đánh tan mùi rượu hỗn tạp.
Thanh âm lười biếng trầm thấp vang bên tai:
"Không tính chia tay sao?"
Couple:
Chủ công đổi thụ văn
Ngẫu nhiên ngốc nghếch cứng rắn công × Si tình yêu mù quáng thụ
Hai người ở chung giống như hai con gà ngu ngốc học tiểu học
Một câu tóm tắt:
Ngẫu nhiên ngốc nghếch công × Luyến ái não si tình thụ
Lập ý:
Trên thế giới này có rất nhiều người xuất sắc, không cần phải tự trói buộc bản thân tại chỗ.
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Chủ công, Vườn trường, 1v1, Đổi thụ, Cứu rỗi
Tag: Yêu sâu sắc, Trọng sinh, Hiện đại hư cấu, Vườn trường, Cứu rỗi
Tóm tắt nội dung:
Ở giây phút cuối cùng của sinh mệnh, Cố Tích – kẻ ngốc nghếch cả đời mù quáng chạy theo tình yêu – cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Hắn bừng tỉnh, nhận ra thế giới mình sống chỉ là một quyển tiểu thuyết mà bản thân là "vai chính công" trong đó.
Đây là một thế giới theo công thức "Vạn nhân mê chủ thụ văn", nơi mà duy nhất một quy luật không thể phá vỡ chính là:
"Vai chính công có thể vì vai chính thụ trả giá tất cả, bao gồm cả sinh mệnh."
Nói dễ nghe thì là trung khuyển công, còn nói khó nghe chính là... chó liếm.
Vì thế, Cố Tích trẻ tuổi đã vì cứu vai chính thụ khỏi một trận hỏa hoạn mà hủy dung nhan mình từng tự hào, còn chặt đứt một chân. Từ một thiên chi kiêu tử ngạo nghễ rơi xuống thành kẻ tàn tật đáng thương, im lặng nhìn vai chính thụ cùng những người khác thân mật ân ái...
Mà tất cả những điều này, chỉ cần vai chính thụ rơi nước mắt nói một câu "Xin lỗi" là có thể xóa nhòa hết thảy.
Không thể nghi ngờ, đây là một thế giới chỉ xoay quanh vai chính thụ.
Khoảnh khắc sinh mệnh trôi đi, Cố Tích nở một nụ cười tái nhợt, may mắn thay... hắn cuối cùng cũng đã tỉnh ngộ, ít nhất không phải chết một cách mù quáng vô tri.
Nhưng sau khi mở mắt ra lần nữa, hắn phát hiện mình quay lại năm hai mươi tuổi.
Mọi chuyện kiếp trước ùa về như ảo ảnh cưỡi ngựa xem hoa.
Mọi thứ... còn kịp.
Cái loại công oan nghiệt gì thích thì cứ yêu đương, đừng có bám lấy hắn là được.
---
Tiểu kịch trường:
Trong góc ghế lô quán bar xa hoa lộng lẫy, ánh đèn chiếu xuống chiếc sofa, một thiếu gia nhà giàu dè dặt hôn lên khuôn mặt của vai chính thụ, nâng niu như bảo vật.
Trên mặt vai chính thụ là vẻ tự tin, thành thạo, giống như được người người yêu thích vốn là chuyện đương nhiên.
Mà ở ngoài góc tối, ánh mắt Cố Tích lười biếng thu hết mọi thứ vào đáy mắt, thầm nghĩ:
Đời trước ta đúng là mù, còn ngu ngốc.
Khi hắn xoay người định rời đi, phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Có người nhẹ nhàng đặt tay lên bờ vai hắn, mang theo mùi trầm hương dịu dàng đánh tan mùi rượu hỗn tạp.
Thanh âm lười biếng trầm thấp vang bên tai:
"Không tính chia tay sao?"
Couple:
Chủ công đổi thụ văn
Ngẫu nhiên ngốc nghếch cứng rắn công × Si tình yêu mù quáng thụ
Hai người ở chung giống như hai con gà ngu ngốc học tiểu học
Một câu tóm tắt:
Ngẫu nhiên ngốc nghếch công × Luyến ái não si tình thụ
Lập ý:
Trên thế giới này có rất nhiều người xuất sắc, không cần phải tự trói buộc bản thân tại chỗ.
Danh Sách Chương Khi Tỉnh Lại, Ta Đá Vai Chính Thụ/Đổi Bà Xã Mới Thì Có Gì Sai TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50