
Tạm dừng
Khi Tình Yêu Phai Mờ - Trường Bội
83
Chương
0
Lượt xem
278191
Đề cử
Giới Thiệu Khi Tình Yêu Phai Mờ - Trường Bội Truyện Chữ
Tên gốc: 爱意阑珊
Nguồn: Trường bội
Số chương: 73 chương
Tình trạng: Đang edit
Thể loại: Gương vỡ lại lành, 1vs1, HE
Thiên tài mắc chứng sợ xã hội công × Ôn hòa, mềm mại thụ
Chu Yến Lễ × Lục Trì
Tóm tắt
Vào năm thứ mười lăm bên nhau, tôi cảm thấy như mình không còn yêu người ấy nữa.
Văn án
Mười bảy tuổi, Chu Yến Lễ trầm lặng, ít nói, sống khép kín và u tối, là một thiếu niên thiên tài có tính cách khác thường
Mười bảy tuổi, Lục Trì cởi mở, khỏe khoắn, tràn đầy sức sống, là một thiếu niên phóng khoáng, không sợ hãi
Khi ấy, họ khác biệt hoàn toàn nhưng lại như sinh ra để dành cho nhau. Yêu cuồng nhiệt, yêu đến long trời lở đất, giống như trên đời này không có điều gì có thể khiến chân tình chùn bước.
Nhưng rồi cuộc đời rẽ sang hướng khác. Vị bác sĩ thiên tài vì tình yêu mà cánh tay phải không cầm được dao mổ, còn thiếu niên từng sống phóng túng cũng từ đó thu lại tính cách của mình.
Ba mươi hai tuổi, Chu Yến Lễ bò ra khỏi đáy vực cuộc đời, danh tiếng lẫy lừng, phong quang vô hạn
Ba mươi hai tuổi, Lục Trì rơi xuống vực sâu của sinh tồn, tầm thường vô danh, chìm lẫn giữa biển người mênh mông
Gặp nhau từ khi còn non nớt cũng không tránh khỏi việc tình cảm phai nhạt, cùng nhau trải qua những năm tháng khó khăn cũng không tránh khỏi cảm giác mệt mỏi sau bảy năm. Từ chỗ hiểu nhau không cần nói, đến lúc chẳng còn gì để nói với nhau, thực ra cũng chỉ mất hơn mười năm. Khi tình cảm đã nhạt đi, không ai có thể giữ mãi những yêu thương cũ để sống hết đời.
Trong một đêm đông lạnh lẽo, Lục Trì ngồi rất lâu trong xe, trên tay kẹp một điếu thuốc chưa châm. Bỗng có người gõ vào cửa kính. Khi anh hạ cửa sổ xuống, anh nhìn thấy người yêu của mình trong bộ vest chỉnh tề. Trong sự im lặng giữa hai người, Lục Trì nghe Chu Yến Lễ nói bằng giọng kiềm chế:
"Chúng ta chia tay đi."
"Anh không thể chịu đựng thêm được nữa rồi."
Cuộc đời trớ trêu ở chỗ, đến tận lúc này, Lục Trì mới nhận ra mình vẫn còn yêu Chu Yến Lễ.
Review của editor: Nói thật cả bộ truyện giống một cuộc hôn nhân dài đang được mổ xẻ từ bên trong, là câu chuyện về hai người yêu nhau quá lâu, suýt nữa đánh mất nhau, rồi học lại cách yêu từ đầu. Cái t thích nhất là cảm giác trưởng thành của hai người.
Chu Yến Lễ là kiểu thiên tài, giỏi nhưng luôn mang trong mình cảm giác không xứng đáng, sợ bị bỏ rơi vì quá khứ của ảnh. Lục Trì thì kiểu dịu dàng, vì yêu mà dốc cạn bản thân cho Chu Yến Lễ. Tình yêu của cả hai không còn là cảm xúc bùng nổ của tuổi mười bảy, mà là lựa chọn ở lại sau mười mấy năm, là học cách cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa yêu người và yêu mình. Cả câu chuyện là quá trình cả hai cùng thay đổi, cùng đối diện với nỗi sợ của mình rồi học lại cách ở bên nhau. Tóm gọn lại "Sau tất cả, vẫn là anh."
Note nhỏ cho nhưng ai sợ ngược
Đây là một câu chuyện mang tính chữa lành(nhưng vẫn có một chút nhói), từ đầu đến cuối, cả công lẫn thụ đều yêu nhau sâu đậm, và chỉ yêu mỗi nhau.
-------------------------------------------------
- Bộ này hình như chưa có nhà nào dịch nếu mk k nhầm nên thui mk dịch luôn
- Bản dịch chỉ đảm bảo 70-80% so với nội dung chuyện, lịch ra chương mới không cố định
- Nếu có lỗi chính tả hay ngữ nghĩa câu chưa hợp lý hãy cmt cho mk biết nhé
Nguồn: Trường bội
Số chương: 73 chương
Tình trạng: Đang edit
Thể loại: Gương vỡ lại lành, 1vs1, HE
Thiên tài mắc chứng sợ xã hội công × Ôn hòa, mềm mại thụ
Chu Yến Lễ × Lục Trì
Tóm tắt
Vào năm thứ mười lăm bên nhau, tôi cảm thấy như mình không còn yêu người ấy nữa.
Văn án
Mười bảy tuổi, Chu Yến Lễ trầm lặng, ít nói, sống khép kín và u tối, là một thiếu niên thiên tài có tính cách khác thường
Mười bảy tuổi, Lục Trì cởi mở, khỏe khoắn, tràn đầy sức sống, là một thiếu niên phóng khoáng, không sợ hãi
Khi ấy, họ khác biệt hoàn toàn nhưng lại như sinh ra để dành cho nhau. Yêu cuồng nhiệt, yêu đến long trời lở đất, giống như trên đời này không có điều gì có thể khiến chân tình chùn bước.
Nhưng rồi cuộc đời rẽ sang hướng khác. Vị bác sĩ thiên tài vì tình yêu mà cánh tay phải không cầm được dao mổ, còn thiếu niên từng sống phóng túng cũng từ đó thu lại tính cách của mình.
Ba mươi hai tuổi, Chu Yến Lễ bò ra khỏi đáy vực cuộc đời, danh tiếng lẫy lừng, phong quang vô hạn
Ba mươi hai tuổi, Lục Trì rơi xuống vực sâu của sinh tồn, tầm thường vô danh, chìm lẫn giữa biển người mênh mông
Gặp nhau từ khi còn non nớt cũng không tránh khỏi việc tình cảm phai nhạt, cùng nhau trải qua những năm tháng khó khăn cũng không tránh khỏi cảm giác mệt mỏi sau bảy năm. Từ chỗ hiểu nhau không cần nói, đến lúc chẳng còn gì để nói với nhau, thực ra cũng chỉ mất hơn mười năm. Khi tình cảm đã nhạt đi, không ai có thể giữ mãi những yêu thương cũ để sống hết đời.
Trong một đêm đông lạnh lẽo, Lục Trì ngồi rất lâu trong xe, trên tay kẹp một điếu thuốc chưa châm. Bỗng có người gõ vào cửa kính. Khi anh hạ cửa sổ xuống, anh nhìn thấy người yêu của mình trong bộ vest chỉnh tề. Trong sự im lặng giữa hai người, Lục Trì nghe Chu Yến Lễ nói bằng giọng kiềm chế:
"Chúng ta chia tay đi."
"Anh không thể chịu đựng thêm được nữa rồi."
Cuộc đời trớ trêu ở chỗ, đến tận lúc này, Lục Trì mới nhận ra mình vẫn còn yêu Chu Yến Lễ.
Review của editor: Nói thật cả bộ truyện giống một cuộc hôn nhân dài đang được mổ xẻ từ bên trong, là câu chuyện về hai người yêu nhau quá lâu, suýt nữa đánh mất nhau, rồi học lại cách yêu từ đầu. Cái t thích nhất là cảm giác trưởng thành của hai người.
Chu Yến Lễ là kiểu thiên tài, giỏi nhưng luôn mang trong mình cảm giác không xứng đáng, sợ bị bỏ rơi vì quá khứ của ảnh. Lục Trì thì kiểu dịu dàng, vì yêu mà dốc cạn bản thân cho Chu Yến Lễ. Tình yêu của cả hai không còn là cảm xúc bùng nổ của tuổi mười bảy, mà là lựa chọn ở lại sau mười mấy năm, là học cách cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa yêu người và yêu mình. Cả câu chuyện là quá trình cả hai cùng thay đổi, cùng đối diện với nỗi sợ của mình rồi học lại cách ở bên nhau. Tóm gọn lại "Sau tất cả, vẫn là anh."
Note nhỏ cho nhưng ai sợ ngược
Đây là một câu chuyện mang tính chữa lành(nhưng vẫn có một chút nhói), từ đầu đến cuối, cả công lẫn thụ đều yêu nhau sâu đậm, và chỉ yêu mỗi nhau.
-------------------------------------------------
- Bộ này hình như chưa có nhà nào dịch nếu mk k nhầm nên thui mk dịch luôn
- Bản dịch chỉ đảm bảo 70-80% so với nội dung chuyện, lịch ra chương mới không cố định
- Nếu có lỗi chính tả hay ngữ nghĩa câu chưa hợp lý hãy cmt cho mk biết nhé
Danh Sách Chương Khi Tình Yêu Phai Mờ - Trường Bội TruyenChu
- #1Chương 1: Em không vui
- #2Chương 2: Anh chỉ có thể bao dung
- #3Chương 3: Anh đúng là rất may mắn
- #4Chương 4: Sốt nhẹ
- #5Chương 5: Em nói xấu gì anh đó
- #6Chương 6: Lục Trì, sau này cậu sẽ hối hận
- #7Chương 7: Lục Trì, đừng căng thẳng
- #8Chương 8: Nụ hôn
- #9Chương 9: Em quá mềm lòng
- #10Chương 10: Để anh lái nhé, được không?
- #11Chương 11: Dù là vì căn bệnh của anh ấy
- #12Chương 12: Có lẽ chia tay sẽ tốt hơn
- #13Chương 13: Anh đi cùng Vu Diệp là được rồi
- #14Chương 14: Lục Trì, ra ngoài uống một ly nhé
- #15Chương 15: Cậu có nghĩ tới việc gặp bác sĩ chưa?
- #16Chương 16: Lục Trì cũng rất thích ban nhạc Vân Mạn
- #17Chương 17: Hai người mới là một cặp, đúng không?
- #18Chương 18: Đĩa vinyl này tặng anh
- #19Chương 19: Thừa nhận mình bệnh, có phải là phủ nhận tình yêu không?
- #20Chương 20: Yêu đến bây giờ... thấy cũng chẳng còn ý nghĩa gì
- #21Chương 21: Anh bị tách khỏi một thế giới khác
- #22Chương 22: Anh thật sự... không thể tha thứ
- #23Chương 23: Chúng ta chia tay đi
- #24Chương 24: Hắn không biết mình còn có thể cho Lục Trì điều gì
- #25Chương 25: Tiếc là họ chưa từng đi du lịch cùng nhau
- #26Chương 26: Anh sẽ lao vút đi
- #27Chương 27: Kết bạn đồng hành
- #28Chương 28: Có hứng thú đổi một người bạn trai không?
- #29Chương 29: Mong anh không tai ương, không bệnh tật, thuận buồm xuôi gió
- #30Chương 30: Cuộc gọi đến
- #31Chương 31: "Yến Lễ, cậu ta muốn yêu đương với em"
- #32Chương 32: Những ngày qua, rốt cuộc anh có nhớ em không
- #33Chương 33: Anh còn nhà ở đâu nữa
- #34Chương 34: Đều ổn cả, chỉ là hơi nhớ anh
- #35Chương 35: Anh ngày càng không theo kịp Chu Yến Lễ
- #36Chương 36: Đó là Chu Yến Lễ
- #37Chương 37: Điều anh không muốn thấy nhất chính là em đau buồn
- #38Chương 38: Rõ ràng là em yêu anh đến thế
- #39Chương 39: Tất cả đều không giống trước nữa
- #40Chương 40: Ánh mắt của người phụ nữ xa lạ
- #41Chương 41: Tôi muốn gặp cậu một lần
- #42Chương 42: Nếu con thà không làm bác sĩ thì sao
- #43Chương 43: Quyết liệt
- #44Chương 44: Trong chớp mắt đã mười năm
- #45Chương 45: Không định nói chuyện với mẹ sao?
- #46Chương 46: Ở bên người tôi yêu
- #47Chương 47: Đang phẫu thuật
- #48Chương 48: Anh không phải là không thể lái xe
- #49Chương 49: Cãi vã
- #50Chương 50: Phẫu thuật