
Còn tiếp
Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ
62
Chương
0
Lượt xem
278184
Đề cử
Giới Thiệu Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ Truyện Chữ
Tác giả: Thỉ Thanh Độ
Thể loại: ngôn tình, đô thị, ngọt văn, con cưng của trời, trưởng thành, chữa lành cứu rỗi nhau.
Quốc lộ văn(*)/ Nam9 yêu thầm/ Cứu rỗi lẫn nhau/ ngọt ngào nhẹ nhàng/ Namnu9 đều sạch/ HE.
(*) là một thể loại lấy bối cảnh trên đường cao tốc, với các nhân vật chính thường là những người lữ hành gặp gỡ và nảy sinh tình cảm với nhau trong hành trình của họ.
Chủ homestay dịu dàng và chu đáo x vị khách nhạy cảm, trầm lặng.
—–
Giới Thiệu:
Từ Dạng Thời gặp Trần Trắc vào một ngày đầu xuân.
Ngày hôm ấy, cô bỏ nhà, một thân một mình đi đến Đạo Thành.
Tuyết rơi lả tả, cô đứng ở đầu gió chờ người đến đón nhưng người đó mãi không tới.
Xa xa, một người đàn ông cưỡi ngựa lao đến, băng qua dãy núi hùng vĩ, tự do như gió.
Anh ghìm ngựa trước mặt cô và hỏi: “Cô là Từ Dạng Thời phải không?”
Từ Dạng Thời ngỡ ngàng trước cách xuất hiện này, chỉ biết gật đầu ngu ngơ.
Trần Trắc dắt ngựa đi trong gió tuyết, lướt qua trái tim cô.
Sau này, tại Lenggacuo.
Dãy núi tuyết được nhuộm hồng bởi ánh hoàng hôn cùng với người trên xích đu, in bóng xuống mặt hồ xanh thẳm.
Trần Trắc đột nhiên hỏi cô, khi nào sẽ rời khỏi đây?
Từ Dạng Thời nhìn mặt nước trên hồ, không trả lời. Cô né tránh câu hỏi này.
Tối hôm đó khi trở về nhà nghỉ, Trần Trắc nhét vào phòng cô một mảnh giấy, trên đó viết:
“Tiếc thay chỉ gặp nhau trong chốc lát, không biết bao giờ sẽ gặp lại.”
Khi đó Từ Dạng Thời mới nhận ra, Trần Trắc đã sớm quen biết cô.
Cô truy hỏi Trần Trắc nhưng anh chỉ đưa cho cô một chiếc lá.
Từ Dạng Thời nhớ lại, sau kỳ thi đại học, cô từng nhận được một album ảnh không tên, bên trong kẹp đầy lá rụng.
Trên trang bìa, ai đó đã viết: “Mỗi khi nghĩ về em là một lần lá rụng trong tim.”
[Trên đỉnh gió vui buồn ta nhặt cỏ, chờ con ngựa trắng bước qua hận xuân. Anh và em xoay núi xoay sông kịp gặp gỡ, đợi gió đợi mưa đến yêu người.]
Bối Cảnh: Tứ Xuyên
Nam chính yêu thầm thành thật, nữ chính yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Một câu giới thiệu đơn giản: Em muốn anh vì em, dừng bước nơi mùa xuân hạ.
Lập Ý: Dù cho tháng ngày chưa từng gặp gỡ, cả hai chúng ta đều sẽ hạnh phúc.
Thể loại: ngôn tình, đô thị, ngọt văn, con cưng của trời, trưởng thành, chữa lành cứu rỗi nhau.
Quốc lộ văn(*)/ Nam9 yêu thầm/ Cứu rỗi lẫn nhau/ ngọt ngào nhẹ nhàng/ Namnu9 đều sạch/ HE.
(*) là một thể loại lấy bối cảnh trên đường cao tốc, với các nhân vật chính thường là những người lữ hành gặp gỡ và nảy sinh tình cảm với nhau trong hành trình của họ.
Chủ homestay dịu dàng và chu đáo x vị khách nhạy cảm, trầm lặng.
—–
Giới Thiệu:
Từ Dạng Thời gặp Trần Trắc vào một ngày đầu xuân.
Ngày hôm ấy, cô bỏ nhà, một thân một mình đi đến Đạo Thành.
Tuyết rơi lả tả, cô đứng ở đầu gió chờ người đến đón nhưng người đó mãi không tới.
Xa xa, một người đàn ông cưỡi ngựa lao đến, băng qua dãy núi hùng vĩ, tự do như gió.
Anh ghìm ngựa trước mặt cô và hỏi: “Cô là Từ Dạng Thời phải không?”
Từ Dạng Thời ngỡ ngàng trước cách xuất hiện này, chỉ biết gật đầu ngu ngơ.
Trần Trắc dắt ngựa đi trong gió tuyết, lướt qua trái tim cô.
Sau này, tại Lenggacuo.
Dãy núi tuyết được nhuộm hồng bởi ánh hoàng hôn cùng với người trên xích đu, in bóng xuống mặt hồ xanh thẳm.
Trần Trắc đột nhiên hỏi cô, khi nào sẽ rời khỏi đây?
Từ Dạng Thời nhìn mặt nước trên hồ, không trả lời. Cô né tránh câu hỏi này.
Tối hôm đó khi trở về nhà nghỉ, Trần Trắc nhét vào phòng cô một mảnh giấy, trên đó viết:
“Tiếc thay chỉ gặp nhau trong chốc lát, không biết bao giờ sẽ gặp lại.”
Khi đó Từ Dạng Thời mới nhận ra, Trần Trắc đã sớm quen biết cô.
Cô truy hỏi Trần Trắc nhưng anh chỉ đưa cho cô một chiếc lá.
Từ Dạng Thời nhớ lại, sau kỳ thi đại học, cô từng nhận được một album ảnh không tên, bên trong kẹp đầy lá rụng.
Trên trang bìa, ai đó đã viết: “Mỗi khi nghĩ về em là một lần lá rụng trong tim.”
[Trên đỉnh gió vui buồn ta nhặt cỏ, chờ con ngựa trắng bước qua hận xuân. Anh và em xoay núi xoay sông kịp gặp gỡ, đợi gió đợi mưa đến yêu người.]
Bối Cảnh: Tứ Xuyên
Nam chính yêu thầm thành thật, nữ chính yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Một câu giới thiệu đơn giản: Em muốn anh vì em, dừng bước nơi mùa xuân hạ.
Lập Ý: Dù cho tháng ngày chưa từng gặp gỡ, cả hai chúng ta đều sẽ hạnh phúc.
Danh Sách Chương Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ TruyenChu
- #1Chương 1: Có một bông tuyết lướt qua trái tim cô
- #2Chương 2: Anh nói anh sẽ dẫn cô đi ngắm hoa.
- #3Chương 3: Trên đỉnh gió vui buồn ta nhặt cỏ, chờ con ngựa trắng bước qua hận xuân.
- #4Chương 4: Anh sẽ giống như những đám mây nhỉ?
- #5Chương 5: “Chỉ cần anh đứng ở đó cũng đủ khiến cho người ta vui rồi.”
- #6Chương 6: Giữa cõi hồng trần tấp nập này, cô chỉ nhìn thấy những vị thần đang trú ngụ giữa trần gian.
- #7Chương 7: Em muốn giỗ tôi ư?
- #8Chương 8: Hóa ra anh thích được khen ngợi
- #9Chương 9: Hôm nay có hai chiếc lá rụng
- #10Chương 10: Hôm nay anh lại nhớ em thêm một lần
- #11Chương 11: Vào ngày em đến, mùa xuân của anh đã đến.
- #12Chương 12: Cô muốn biết mọi thứ về anh.
- #13Chương 13: Anh nhất định phải sống, sống trên ngọn núi xuân muôn màu.
- #14Chương 14: Bây giờ em tự do chưa?
- #15Chương 15: Trần Trắc, anh thực sự đã buông bỏ chưa?
- #16Chương 16: Anh thà chết đuối trong gió xuân
- #17Chương 17: Anh muốn nhìn cô nhiều hơn
- #18Chương 18: Ước nguyện của chúng ta nhất định sẽ thành hiện thực.
- #19Chương 19: Tôi rất dễ dỗ
- #20Chương 20: Trong mắt anh chứa đựng một ánh hoàng hôn rực rỡ và ánh hoàng hôn sẽ không bao giờ buông xuống.
- #21Chương 21: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI MỐT – CHẠM VÀO CÓ DỄ CHỊU KHÔNG?
- #22Chương 22: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI HAI – EM THẬT SỰ UỐNG ĐƯỢC MÀ
- #23Chương 23: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI BA – MỘT NỤ HÔN DỊU DÀNG ĐẬU XUỐNG DƯỚI MẮT TRẦN TRẮC
- #24Chương 24: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI TƯ – NỤ HÔN ĐẦU TIÊN
- #25Chương 25: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI LĂM – CÔ TUYỆT ĐỐI ĐỪNG THÍCH ANH TA
- #26Chương 26: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI BẢY – ĐỪNG VÌ ANH MÀ RƠI LỆ
- #27Chương 27: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI BẢY – ĐỪNG VÌ ANH MÀ RƠI LỆ
- #28Chương 28: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI TÁM – NGHI VẤN TÊN ĐÔI
- #29Chương 29: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI CHÍN – CÔ ĐỘT NHIÊN MUỐN ĐUỔI THEO MÙA XUÂN
- #30Chương 30: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI – ANH PHẢI LUÔN SÔI TRÀO
- #31Chương 31: TỪ DẠNG THỜI, EM ĐANG NGHĨ GÌ?
- #32Chương 32: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI HAI – EM VẪN CHƯA MUỐN ĐI
- #33Chương 33: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI BA – TRONG LÒNG ANH CỜ XÍ TREO CAO, ĐÃ SỚM ĐẦU HÀNG KHÔNG ĐÁNH MÀ TAN
- #34Chương 34: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI TƯ – CƠN MÊ MUỘI TỪNG MƯỢN RƯỢU CHUỐC SAY ANH
- #35Chương 35: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI LĂM – CÔ Ở ĐÂU, TÌNH YÊU Ở ĐÓ
- #36Chương 36: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI SÁU – GIỮA NGƯỜI VỚI NGƯỜI CÁCH NHAU MỘT NGỌN NÚI
- #37Chương 37: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI BẢY – DƯ THANH ĐẾN RỒI ĐÂY!
- #38Chương 38: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI TÁM – CHỈ ĐỂ CHẠM VÀO ĐẦU NGÓN TAY EM
- #39Chương 39: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI CHÍN – ANH VẪN MUỐN NHÌN EM THÊM MỘT CHÚT
- #40Chương 40: CHIẾC LÁ THỨ BỐN MƯƠI – HÔN THÌ KHÔNG CÓ, NHƯNG ÔM THÌ CÓ! BẾ CAO CŨNG CÓ LUÔN!
- #41Chương 41: CHIẾC LÁ THỨ BỐN MƯƠI MỐT – NỖI ĐAU CỦA MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ BỊ COI LÀ HẠNH PHÚC, THẬT LÀ BI KỊCH
- #42Chương 42: CHIẾC LÁ THỨ BỐN MƯƠI HAI – VÌ EM, ĐÊM TỐI TRONG ANH TAN BIẾN
- #43Chương 43: CHIẾC LÁ THỨ BỐN MƯƠI BA – HỌ CŨNG TỪNG TRAO NHAU NHỮNG HƠI THỞ KÍN ĐÁO
- #44Chương 44: CHIẾC LÁ THỨ BỐN MƯƠI BỐN – CÔ KHÔNG CÁCH NÀO NGỪNG YÊU MỘT NGƯỜI NHƯ ANH
- #45Chương 45: KHI NHỚ VỀ EM, THẢO NGUYÊN KHÔNG GIÓ CŨNG CHẲNG MƯA TUYẾT
- #46Chương 46: CHIẾC LÁ THỨ BỐN MƯƠI SÁU – NHƯNG ANH SẼ XÓT ĐẤY
- #47Chương 47: CHIẾC LÁ THỨ BỐN MƯƠI BẢY – XEM RA LÀ EM ĐỀU THÍCH CẢ RỒI
- #48Chương 48: CHIẾC LÁ THỨ BỐN MƯƠI TÁM – EM NÓI CUỘC SỐNG LÀ DNA
- #49Chương 49: CHIẾC LÁ THỨ BỐN MƯƠI CHÍN – QUẢ NHIÊN ANH COI EM LÀ THẾ THÂN!
- #50Chương 50: CHIẾC LÁ THỨ NĂM MƯƠI – TỪ ĐẦU CHÍ CUỐI CHỈ CÓ EM