
Còn tiếp
Khoáng Dã Như Phong
33
Chương
0
Lượt xem
292850
Đề cử
Giới Thiệu Khoáng Dã Như Phong Truyện Chữ
Văn án:
Hứa Kiều vĩnh viễn không bao giờ quên giọng điệu vừa tùy tiện lại nghiêm túc của anh khi lần đầu giới thiệu bản thân:
"Trần Khoáng, Khoáng trong ( Khoáng Dã) cánh đồng bát ngát."
Cũng sẽ không quên, tiệc sinh nhật 18 tuổi ngày đó của anh, trong trò chơi thật hay thách cô xui xẻo bị thua, mà anh - người có quyền đặt câu hỏi, chỉ thuận miệng hỏi: "Cậu có ăn ớt xanh không?"
Tiệc tàn, mọi người cũng giải tán.
Trên đường đưa Hứa Kiều về nhà, Trần Khoáng lần đầu đi cạnh cô, dường như chỉ là vô tình, anh quay mặt lại hỏi: "Cậu thích tôi à?"
Thoáng chốc bước chân Hứa Kiều dừng lại, sắc mặt đầy sự căng thẳng.
"Đùa thôi. Đừng thích tôi, không đáng đâu." Trần Khoáng khẽ cười phá vỡ cục diện bế tắc. Trước khi rời đi, anh quay lại nói thêm: "Hứa Kiều, cố lên."
Hứa Kiều gắng sức kìm nén sự chua xót, vẫy tay với anh: "Cậu cũng vậy nhé."
Lúc đó, cô không biết rằng thật ra anh đang nói bóng gió với cô lời tạm biệt.
Nhiều năm sau, hai người gặp lại nhau.
Đêm đó, trên cánh đồng bát ngát trăng sáng sao thưa, Trần Khoáng lấy hết dũng khí định tỏ tình với Hứa Kiều, nhưng lại bị cô đoạt lấy quyền chủ động.
Cô hỏi: "Cậu thích tôi à?"
Từng câu từng chữ quen thuộc, Trần Khoáng không khỏi cảm thấy mất mát, hóa ra báo ứng của anh rốt cuộc cũng tới rồi.
Hứa Kiều nói xong liền nhắm mắt lại, đưa một tay lên không trung cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua đầu ngón tay.
Một lúc lâu sau, cô đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi.
Cô nói: "Trần Khoáng, em bắt được anh rồi."
Hứa Kiều vĩnh viễn không bao giờ quên giọng điệu vừa tùy tiện lại nghiêm túc của anh khi lần đầu giới thiệu bản thân:
"Trần Khoáng, Khoáng trong ( Khoáng Dã) cánh đồng bát ngát."
Cũng sẽ không quên, tiệc sinh nhật 18 tuổi ngày đó của anh, trong trò chơi thật hay thách cô xui xẻo bị thua, mà anh - người có quyền đặt câu hỏi, chỉ thuận miệng hỏi: "Cậu có ăn ớt xanh không?"
Tiệc tàn, mọi người cũng giải tán.
Trên đường đưa Hứa Kiều về nhà, Trần Khoáng lần đầu đi cạnh cô, dường như chỉ là vô tình, anh quay mặt lại hỏi: "Cậu thích tôi à?"
Thoáng chốc bước chân Hứa Kiều dừng lại, sắc mặt đầy sự căng thẳng.
"Đùa thôi. Đừng thích tôi, không đáng đâu." Trần Khoáng khẽ cười phá vỡ cục diện bế tắc. Trước khi rời đi, anh quay lại nói thêm: "Hứa Kiều, cố lên."
Hứa Kiều gắng sức kìm nén sự chua xót, vẫy tay với anh: "Cậu cũng vậy nhé."
Lúc đó, cô không biết rằng thật ra anh đang nói bóng gió với cô lời tạm biệt.
Nhiều năm sau, hai người gặp lại nhau.
Đêm đó, trên cánh đồng bát ngát trăng sáng sao thưa, Trần Khoáng lấy hết dũng khí định tỏ tình với Hứa Kiều, nhưng lại bị cô đoạt lấy quyền chủ động.
Cô hỏi: "Cậu thích tôi à?"
Từng câu từng chữ quen thuộc, Trần Khoáng không khỏi cảm thấy mất mát, hóa ra báo ứng của anh rốt cuộc cũng tới rồi.
Hứa Kiều nói xong liền nhắm mắt lại, đưa một tay lên không trung cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua đầu ngón tay.
Một lúc lâu sau, cô đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi.
Cô nói: "Trần Khoáng, em bắt được anh rồi."
Danh Sách Chương Khoáng Dã Như Phong TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23: Phiên Ngoại
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33