
Còn tiếp
Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống
117
Chương
0
Lượt xem
278139
Đề cử
Giới Thiệu Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Vườn trường, Thanh mai trúc mã, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chậm nhiệt, Quần tượng văn
Giới thiệu:
Các trận bóng của Trì Liệt Tự chưa bao giờ thiếu người xem.
Trận này cũng vậy, người vẫn đông như kiến như thường lệ và chắc chắn cậu vẫn là tiêu điểm trong đám đông. Các cô gái thì thầm bàn tán về ngoại hình của cậu: Tuy đẹp trai đến mức kinh ngạc, nhưng lại mang một đôi mắt bạc tình, chắc chắn sẽ không bao giờ động lòng thật.
Giờ nghỉ giữa hiệp, Trì Liệt Tự xách chai nước khoáng, ung dung đi đến trước mặt bạn thân từ nhỏ — Hứa Triêu Lộ.
“Trận này chắc thắng rồi. Có phải cậu đang giữ khăn của tớ không?”
Cậu vừa nói xong đã phát hiện ra đối phương hoàn toàn không nghe.
Ánh mắt Hứa Triêu Lộ vượt qua cậu, dõi theo bóng dáng tuấn tú đang đạp xe lướt qua cách đó không xa.
Một lúc sau mới hoàn hồn, vẻ dịu dàng trên mặt tan biến, cô cười rạng rỡ với Trì Liệt Tự: “Cậu vừa nói gì thế?”
Trì Liệt Tự tiện tay nhận chiếc khăn người khác đưa tới, lạnh nhạt nói: “Không có gì.”
Hứa Triêu Lộ có đôi mắt đầy tình cảm, nhìn ai cũng mang vẻ si mê đắm đuối. Chỉ riêng Trì Liệt Tự cảm thấy đôi mắt đó của cô bạc tình nhất thế gian.
..........…
Hứa Triêu Lộ thề rằng, lần này cô thật sự rất thích một người.
Hớn hở chạy đi xem cậu thi đấu, nhưng cậu lại lạnh nhạt như không quen.
Mãi đến khoảnh khắc cơn mưa lớn chợt trút xuống, Hứa Triêu Lộ đứng trú dưới gốc cây, có một chiếc ô bất ngờ nghiêng qua đầu cô.
Hai người đã chiến tranh lạnh nhiều ngày, dù Trì Liệt Tự cầm ô che cho cô, nhưng gương mặt đẹp trai vẫn rất lạnh lùng, không nói một lời.
Sau khi im lặng một lúc lâu, Hứa Triêu Lộ chỉ vào vai bên kia của cậu: “Vai bên đó của cậu ướt rồi kìa.”
Trì Liệt Tự: “Vai tớ rộng.”
Cô gái nghe vậy thì nghiêng người về phía cậu, khẽ chạm vào tay cậu: “Thảo nào chỗ này chật vậy.”
Ngay giây sau, Trì Liệt Tự thẳng tay ném ô cho cô, mặt lạnh bước vào mưa, để lại Hứa Triêu Lộ tức đến mức giậm chân: “Cái người gì mà khó theo đuổi thế không biết!”
Trì Liệt Tự dầm mưa suốt quãng đường, cuối cùng lửa trong lòng cũng dịu bớt. Cậu nghi ngờ trong lòng Hứa Triêu Lộ có người khác, nhưng lại vẫn cứ quyến luyến cơ thể cậu.
…..........
Hình như, cũng không phải là không được.
Khỉ thật.
Cậu cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
⸻
#Trai lạnh lùng lãnh đạm x Cô nàng ngọt ngào lãng mạn
#Thanh mai trúc mã #Quần tượng #Ban nhạc
Tên truyện lấy cảm hứng từ bài hát “Ngày Mưa” - Tôn Yến Tư
Giới thiệu:
Các trận bóng của Trì Liệt Tự chưa bao giờ thiếu người xem.
Trận này cũng vậy, người vẫn đông như kiến như thường lệ và chắc chắn cậu vẫn là tiêu điểm trong đám đông. Các cô gái thì thầm bàn tán về ngoại hình của cậu: Tuy đẹp trai đến mức kinh ngạc, nhưng lại mang một đôi mắt bạc tình, chắc chắn sẽ không bao giờ động lòng thật.
Giờ nghỉ giữa hiệp, Trì Liệt Tự xách chai nước khoáng, ung dung đi đến trước mặt bạn thân từ nhỏ — Hứa Triêu Lộ.
“Trận này chắc thắng rồi. Có phải cậu đang giữ khăn của tớ không?”
Cậu vừa nói xong đã phát hiện ra đối phương hoàn toàn không nghe.
Ánh mắt Hứa Triêu Lộ vượt qua cậu, dõi theo bóng dáng tuấn tú đang đạp xe lướt qua cách đó không xa.
Một lúc sau mới hoàn hồn, vẻ dịu dàng trên mặt tan biến, cô cười rạng rỡ với Trì Liệt Tự: “Cậu vừa nói gì thế?”
Trì Liệt Tự tiện tay nhận chiếc khăn người khác đưa tới, lạnh nhạt nói: “Không có gì.”
Hứa Triêu Lộ có đôi mắt đầy tình cảm, nhìn ai cũng mang vẻ si mê đắm đuối. Chỉ riêng Trì Liệt Tự cảm thấy đôi mắt đó của cô bạc tình nhất thế gian.
..........…
Hứa Triêu Lộ thề rằng, lần này cô thật sự rất thích một người.
Hớn hở chạy đi xem cậu thi đấu, nhưng cậu lại lạnh nhạt như không quen.
Mãi đến khoảnh khắc cơn mưa lớn chợt trút xuống, Hứa Triêu Lộ đứng trú dưới gốc cây, có một chiếc ô bất ngờ nghiêng qua đầu cô.
Hai người đã chiến tranh lạnh nhiều ngày, dù Trì Liệt Tự cầm ô che cho cô, nhưng gương mặt đẹp trai vẫn rất lạnh lùng, không nói một lời.
Sau khi im lặng một lúc lâu, Hứa Triêu Lộ chỉ vào vai bên kia của cậu: “Vai bên đó của cậu ướt rồi kìa.”
Trì Liệt Tự: “Vai tớ rộng.”
Cô gái nghe vậy thì nghiêng người về phía cậu, khẽ chạm vào tay cậu: “Thảo nào chỗ này chật vậy.”
Ngay giây sau, Trì Liệt Tự thẳng tay ném ô cho cô, mặt lạnh bước vào mưa, để lại Hứa Triêu Lộ tức đến mức giậm chân: “Cái người gì mà khó theo đuổi thế không biết!”
Trì Liệt Tự dầm mưa suốt quãng đường, cuối cùng lửa trong lòng cũng dịu bớt. Cậu nghi ngờ trong lòng Hứa Triêu Lộ có người khác, nhưng lại vẫn cứ quyến luyến cơ thể cậu.
…..........
Hình như, cũng không phải là không được.
Khỉ thật.
Cậu cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
⸻
#Trai lạnh lùng lãnh đạm x Cô nàng ngọt ngào lãng mạn
#Thanh mai trúc mã #Quần tượng #Ban nhạc
Tên truyện lấy cảm hứng từ bài hát “Ngày Mưa” - Tôn Yến Tư
Danh Sách Chương Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50