
Còn tiếp
Khom Lưng
181
Chương
0
Lượt xem
279207
Đề cử
Giới Thiệu Khom Lưng Truyện Chữ
TRUYỆN GỐC CỦA PHIM KHOM LƯNG (TỐNG TỔ NHI, LƯU VŨ NINH ĐÓNG CHÍNH)
Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " “Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? ”
[1]Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.
Sau đó… Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại.
“Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi…” Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai.
“Rốt cuộc, còn… bao lâu nữa?”
Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở.
“Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi”.
Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh.
…
Có một câu nói rằng:
Ngụy Thiệu: “Trẫm là một cầm thú, biết không?
Tiểu Kiều: “Hừ, súc sinh mới đúng!”
…
Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.
Nội dung: trọng sinh xuyên không, tình yêu chiến tranh
Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " “Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? ”
[1]Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.
Sau đó… Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại.
“Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi…” Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai.
“Rốt cuộc, còn… bao lâu nữa?”
Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở.
“Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi”.
Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh.
…
Có một câu nói rằng:
Ngụy Thiệu: “Trẫm là một cầm thú, biết không?
Tiểu Kiều: “Hừ, súc sinh mới đúng!”
…
Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.
Nội dung: trọng sinh xuyên không, tình yêu chiến tranh
Danh Sách Chương Khom Lưng TruyenChu
- #1Chương 1: Man Man
- #2Chương 2: Giấc mộng kiếp trước
- #3Chương 3: Bỉ trệ
- #4Chương 4: Tiều phu hát
- #5Chương 5: Cưỡi hổ
- #6Chương 6: Xuất giá
- #7Chương 7: Quân hầu về
- #8Chương 8: Hôn lễ
- #9Chương 9: Sát khí
- #10Chương 10: Ánh mắt không tốt của quân chủ
- #11Chương 11: Mỹ nhân
- #12Chương 12: Lưu lang
- #13Chương 13: Thạch Ấp
- #14Chương 14: Chặt cây
- #15Chương 15: Ngụy Hầu nổi giận
- #16Chương 16: Cơn giận của Ngụy Hầu (trung)
- #17Chương 17: Cơn giận của Ngụy hầu (hạ)
- #18Chương 18: Nước mắt mỹ nhân
- #19Chương 19: Về phương bắc
- #20Chương 20: Ở chung
- #21Chương 21: Đêm trăng
- #22Chương 22: Không có tiêu đề
- #23Chương 23: Từ phu nhân
- #24Chương 24: Thay đổi
- #25Chương 25: Buổi sáng bình yên
- #26Chương 26: Thọ đường
- #27Chương 27: Trò chuyện trong đêm
- #28Chương 28: Câu chuyện thay đổi
- #29Chương 29
- #30Chương 30: Chuẩn bị đồ ăn
- #31Chương 31: Tiên dược vương mẫu
- #32Chương 32
- #33Chương 33: Trừng trị
- #34Chương 34: Thay thế
- #35Chương 35: Canh hai
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50: Tỷ phu tiểu cữu