
Còn tiếp
Không Lối Thoát - Xuân Sắt
130
Chương
0
Lượt xem
278424
Đề cử
Giới Thiệu Không Lối Thoát - Xuân Sắt Truyện Chữ
Suốt hai năm, Tống Thanh Thư vẫn cho rằng Nặc Nặc sớm đã cam chịu số mệnh.Mãi đến ngày ấy, nàng nhu hòa khoác áo cho hắn, vấn tóc mang quan, mỉm cười khuyên nhủ: “Trung thu cung yến, nếu ngươi không đi, Thái hậu ắt sẽ chẳng vui lòng.”Khoảnh khắc đó, nàng tựa hồ một thê tử hiền huệ, dịu dàng nhu thuận, khiến hắn cứng rắn cũng hóa mềm. Hắn đáp: “Được, ở nhà chờ ta.”Nhưng đến khi hắn trở về, Nặc Nặc lại nuốt lời.Đuổi đến bờ sông, y phục đỏ rực, dung nhan tái nhợt. Tay hắn run rẩy muốn bắt lấy nàng, lại thấy nàng ngẩng tay, dẫu lệ ứa đầy mi, vẫn cười như trút gánh nặng: “Tiện nam nhân, trời chu đất diệt ngươi đi!”——Tư Nam mất tích hai năm. Đến tuổi mười tám mới có thể trở về nhà, lại phải mất thêm hai năm nữa mới dần thoát khỏi bóng ma năm ấy.Hai mươi tuổi mới đính hôn, trong thiên hạ đã là gái lỡ thì. Ngay lúc hôn thư sắp trao đổi, Tư gia liền có người đến cửa:“Nếu tiểu thư dám xuất giá, Tư gia tất sẽ không còn ai sống sót.”Gia tộc rơi vào tuyệt cảnh, nàng vạn phần giãy giụa, lại một lần nữa bị ép làm chim trong lồng son, chỉ đợi cơ hội thoát thân.Khi men say chế ngự, hắn lại cúi sát bên tai nàng, thì thầm như tình nhân âu yếm: “Năm đó ngươi đào tẩu, bổn vương liền thề, chờ ngày bắt lại được ngươi, tất khiến ngươi sống không bằng chết.”Ps: Nam chủ không phải người tốt. Nữ chủ không hề yêu nam chủ. Ngược cổ đại hạng nặng, kẻ ác tuyệt đối không có kết cục tốt.Tag: Tình yêu cừu hận, Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Xuyên không.Vai chính: Tư Nam, Tống Thanh Thư ┃ Vai phụ: đông đảo.Một câu tóm tắt: Nàng trốn, hắn đuổi – trời cao đất rộng cũng chẳng thoát.Lập ý: Bất luận khi nào, đều phải dũng cảm đấu tranh, sống hết mình vì hạnh phúc.
Danh Sách Chương Không Lối Thoát - Xuân Sắt TruyenChu
- #1Chương 1: Chu toàn ngày đầu tiên
- #2Chương 2: Chu toàn ngày thứ hai
- #3Chương 3: Chu toàn ngày thứ ba
- #4Chương 4: Chu toàn ngày thứ tư
- #5Chương 5: Chu toàn ngày thứ năm
- #6Chương 6: Chu toàn ngày thứ sáu
- #7Chương 7: Chu toàn ngày thứ bảy
- #8Chương 8: Chu toàn ngày thứ tám
- #9Chương 9: Chu toàn ngày thứ chín
- #10Chương 10: Chu toàn ngày thứ mười
- #11Chương 11: Chu toàn ngày thứ 11
- #12Chương 12: Chu toàn ngày 12
- #13Chương 13: Chu toàn ngày 13
- #14Chương 14: Chu toàn ngày 14
- #15Chương 15: Chu toàn ngày thứ 15
- #16Chương 16: Chu toàn ngày thứ 16
- #17Chương 17: Chu toàn ngày thứ 17
- #18Chương 18: Chu toàn ngày thứ 18
- #19Chương 19: Chu toàn ngày thứ 19
- #20Chương 20: Chu toàn ngày thứ 20
- #21Chương 21: Chu toàn ngày thứ 21
- #22Chương 22: Chu toàn ngày thứ 22
- #23Chương 23: Chu toàn ngày thứ 23
- #24Chương 24: Chu toàn ngày thứ 24
- #25Chương 25: Nàng rất muốn đắc ý (1)
- #26Chương 26: Nàng không khỏi đắc ý (2)
- #27Chương 27: Nàng vô cùng đắc ý
- #28Chương 28: Sau khi chạy thoát mới là quan trọng nhất
- #29Chương 29
- #30Chương 30: Sống chết muốn gặp người
- #31Chương 31
- #32Chương 32: Nếu nàng không chết
- #33Chương 33
- #34Chương 34: Giết người tru tâm (1)
- #35Chương 35: Giết người tru tâm (2)
- #36Chương 36: Đã qua lâu vậy rồi
- #37Chương 37
- #38Chương 38: Hắn vừa mừng vì nàng quá thông tuệ…
- #39Chương 39
- #40Chương 40: Tống Thanh Thư, ngươi giết ta đi…!!!
- #41Chương 41: Hắn vẫn luôn chán ghét nàng
- #42Chương 42: Vũng bùn náo nhiệt
- #43Chương 43: Ở trong mắt hắn có thể
- #44Chương 44: Có thể chạy là được, có thể…
- #45Chương 45: Bất quá trên đời này cũng…
- #46Chương 46: Nàng chán ghét Tống Thanh Thư
- #47Chương 47: Nặc Nặc còn biết…
- #48Chương 48: Trước nay ngươi có phải hay không…
- #49Chương 49: Thời điểm ta không ở đó
- #50Chương 50: Chọc hắn