
Còn tiếp
Không Ngọt Bằng Em
90
Chương
0
Lượt xem
297708
Đề cử
Giới Thiệu Không Ngọt Bằng Em Truyện Chữ
Thể loại: Lưu manh công X ôn nhu thụ, ngọt, hiện đại, vườn trường, thầm mến.
Editor: Hướng Nhật Quỳ
CP chính: Hoắc Hành Chu X Lạc Hành
CP: flag cuồng ma công X thẹn thùng nhuyễn manh thụ
Cứ ngỡ chỉ là yêu thầm, không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể thầm lặng chôn giấu tâm tình này, cẩn thận dõi theo đối phương.
Mười năm yêu thầm, Lạc Hành muốn tiến gần hơn, được gần gũi hơn với Hoắc Hành Chu, vì vậy tìm mọi cách để trở thành bạn học.
Thế nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu lại không thể bình tĩnh nói chuyện với người ấy, chỉ có thể dùng kiêu ngạo giấu đi suy nghĩ thật của mình.
Một ngày nọ, Hoắc Hành Chu chặn cậu ở cửa thang gác, không nói lời nào mà hôn lên, kìm nén bực tức hỏi cậu: “Cố ý hả! Có phải muốn tớ cho cậu cái mạng mới có thể khiến cái miệng này của cậu thành thật không?”
Lạc Hành sững sờ nhìn hắn.
Hoắc Hành Chu thở phào, khẽ liếm lên khóe miệng cậu: “Hay là… Hôn một cái cậu sẽ ngoan?”
Đánh giá tác phẩm
Lạc Hành bởi vì thời thiếu niên ngọt ngào đấy mà 10 năm sau đó vẫn nhớ tới Hoắc Hành Chu, sau này vì có chương trình trao đổi học sinh giữa hai trường mà được chuyển sang Nhị Trung học, trở thành bạn học của cậu. Bởi vì gần như mất liên lạc, mà Hoắc Hành Chu tưởng nhầm cậu không còn chú ý đến mình nữa. Mãi sau này, hắn mới phát hiện ra Lạc Hành không muốn người khác nhắc tới quá khứ và mất liên lạc thật sự nên bỗng cảm thấy đau lòng, đứng đằng sau mà âm thầm chăm sóc cậu, dùng hết khả năng bù đắp lại sự thiếu thốn tình cảm khi cậu còn nhỏ. Câu chuyện được viết dưới ngòi bút thuần thục, kể lại một thời thanh xuân tươi đẹp được bắt đầu từ khu vườn nơi trường học, mới đầu là sự thầm mến rồi đến lúc yêu đương thật sự. Ngoại trừ việc ban đầu thụ còn chưa biết rõ tình cảm của mình thì phần còn lại của câu chuyện đều là yêu thương, ngọt cực! Mặc dù thụ có tuổi thơ bất hạnh nên nội tâm cứng rắn, kiên cường nhưng lại có chút mềm yếu. Công thì có vẻ cao ngạo, thích nói lời trào phúng, nhưng lại là người dịu dàng, nâng niu, cưng chiều thụ từng chút một. Dưới ngòi bút tinh tế của mình, tác giả đã giúp đọc giả thấy rõ được nội tâm của thụ và công không hề như vẻ ngoài của mình.
Editor: Hướng Nhật Quỳ
CP chính: Hoắc Hành Chu X Lạc Hành
CP: flag cuồng ma công X thẹn thùng nhuyễn manh thụ
Cứ ngỡ chỉ là yêu thầm, không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể thầm lặng chôn giấu tâm tình này, cẩn thận dõi theo đối phương.
Mười năm yêu thầm, Lạc Hành muốn tiến gần hơn, được gần gũi hơn với Hoắc Hành Chu, vì vậy tìm mọi cách để trở thành bạn học.
Thế nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu lại không thể bình tĩnh nói chuyện với người ấy, chỉ có thể dùng kiêu ngạo giấu đi suy nghĩ thật của mình.
Một ngày nọ, Hoắc Hành Chu chặn cậu ở cửa thang gác, không nói lời nào mà hôn lên, kìm nén bực tức hỏi cậu: “Cố ý hả! Có phải muốn tớ cho cậu cái mạng mới có thể khiến cái miệng này của cậu thành thật không?”
Lạc Hành sững sờ nhìn hắn.
Hoắc Hành Chu thở phào, khẽ liếm lên khóe miệng cậu: “Hay là… Hôn một cái cậu sẽ ngoan?”
Đánh giá tác phẩm
Lạc Hành bởi vì thời thiếu niên ngọt ngào đấy mà 10 năm sau đó vẫn nhớ tới Hoắc Hành Chu, sau này vì có chương trình trao đổi học sinh giữa hai trường mà được chuyển sang Nhị Trung học, trở thành bạn học của cậu. Bởi vì gần như mất liên lạc, mà Hoắc Hành Chu tưởng nhầm cậu không còn chú ý đến mình nữa. Mãi sau này, hắn mới phát hiện ra Lạc Hành không muốn người khác nhắc tới quá khứ và mất liên lạc thật sự nên bỗng cảm thấy đau lòng, đứng đằng sau mà âm thầm chăm sóc cậu, dùng hết khả năng bù đắp lại sự thiếu thốn tình cảm khi cậu còn nhỏ. Câu chuyện được viết dưới ngòi bút thuần thục, kể lại một thời thanh xuân tươi đẹp được bắt đầu từ khu vườn nơi trường học, mới đầu là sự thầm mến rồi đến lúc yêu đương thật sự. Ngoại trừ việc ban đầu thụ còn chưa biết rõ tình cảm của mình thì phần còn lại của câu chuyện đều là yêu thương, ngọt cực! Mặc dù thụ có tuổi thơ bất hạnh nên nội tâm cứng rắn, kiên cường nhưng lại có chút mềm yếu. Công thì có vẻ cao ngạo, thích nói lời trào phúng, nhưng lại là người dịu dàng, nâng niu, cưng chiều thụ từng chút một. Dưới ngòi bút tinh tế của mình, tác giả đã giúp đọc giả thấy rõ được nội tâm của thụ và công không hề như vẻ ngoài của mình.
Danh Sách Chương Không Ngọt Bằng Em TruyenChu
- #1Chương 1: Nghịch Thủy Hành Châu [1]
- #2Chương 2: Nghịch Thủy Hành Châu 2
- #3Chương 3: Nghịch Thủy Hành Châu 3
- #4Chương 4: Nghịch Thủy Hành Châu 4
- #5Chương 5: Nghịch Thủy Hành Châu 5
- #6Chương 6: Người qua đường 1
- #7Chương 7: Người qua đường 2
- #8Chương 8: Người qua đường 3
- #9Chương 9: Người qua đường 4
- #10Chương 10: Người qua đường 5
- #11Chương 11: Không ngừng không được 1
- #12Chương 12: Không ngừng không được 2
- #13Chương 13: Không ngừng không được 3
- #14Chương 14: Không ngừng không được 4
- #15Chương 15: Không ngừng không được 5
- #16Chương 16: Chọn một mà đi 1
- #17Chương 17: Chọn một mà đi 2
- #18Chương 18: Chọn một mà đi 3
- #19Chương 19: Chọn một mà đi 4
- #20Chương 20: Chọn một mà đi 5
- #21Chương 21: Đi Xa Tự Nhĩ[1]
- #22Chương 22: Đi Xa Tự Nhĩ 2
- #23Chương 23: Đi Xa Tự Nhĩ 3
- #24Chương 24: Đi Xa Tự Nhĩ 4
- #25Chương 25: Đi Xa Tự Nhĩ 4c
- #26Chương 26: Đi Xa Từ Nhĩ 6
- #27Chương 27: Tận Hưởng Lạc Thú Trước Mắt 1
- #28Chương 28: Tận hưởng lạc thú trước mắt 2
- #29Chương 29: Tận hưởng lạc thú trước mắt 3
- #30Chương 30: Tận hưởng lạc thú trước mắt 4
- #31Chương 31: Tận hưởng lạc thú trước mắt 5
- #32Chương 32: Hoành hành bá đạo
- #33Chương 33: Hoành hành bá đạo 2
- #34Chương 34: Hoành hành bá đạo 3
- #35Chương 35: Hoành hành bá đạo 4
- #36Chương 36: Hoành hành bá đạo 5
- #37Chương 37: Vừa đi vừa hát 1
- #38Chương 38: Vừa đi vừa hát 2
- #39Chương 39: Vừa đi vừa hát 3
- #40Chương 40: Vừa Đi Vừa Hát 4
- #41Chương 41: Vừa đi vừa hát 5
- #42Chương 42: Chuyên quyền độc đoán 1
- #43Chương 43: Chuyên quyền độc đoán 2
- #44Chương 44: Chuyên quyền độc đoán 3
- #45Chương 45: Chuyên quyền độc đoán 4
- #46Chương 46: Chuyên quyền độc đoán 5
- #47Chương 47: Lời nói đi đôi việc làm 1
- #48Chương 48: Lời nói đi đôi việc làm 2
- #49Chương 49: Lời nói đi đôi việc làm 3
- #50Chương 50: Lời nói đi đôi việc làm 4