
Còn tiếp
Không Phải Chứ, Hái Thuốc Nhặt Được Nữ Kiếm Tiên
218
Chương
0
Lượt xem
412620
Đề cử
Giới Thiệu Không Phải Chứ, Hái Thuốc Nhặt Được Nữ Kiếm Tiên Truyện Chữ
Nàng bị moi tim, phế bỏ công lực, lưu đày đến Bắc Cảnh, ngã gục trong miếu hoang chờ chết.
Một tên mù đã nhặt nàng về nhà. Nàng muốn chết, hắn lại nắm lấy lưỡi kiếm của nàng. Máu chảy ròng ròng, hắn vẫn không buông tay.
Về sau——
"Ngươi luyện là đan dược sao?"
"Sao lại không phải?"
"Người mù cũng có thể luyện đan?"
"Mặc kệ ta."
"Quên mất trước kia ngươi là trận pháp sư."
"Ngươi đúng là cái đồ chuyên chọc vào chỗ đau của người khác, uống thuốc đi!"
Khương Từ lầm bầm lầu bầu nuốt viên đan dược đắng ngắt vào bụng. "Chứng chỉ Luyện Đan Sư nhị phẩm của ngươi chắc chắn là mua bằng tiền rồi."
Lục Yến đen mặt. Dược hiệu cần có chẳng thiếu chút nào, sao lại bảo là mua bằng tiền chứ. Thôi bỏ đi, dù sao cũng là do mình nhặt về, chịu đựng vậy.
"Lần sau nhớ thêm chút mật ong nhé..."
Khương Từ cười tươi như hoa: "Ngươi là tốt nhất."
Lục Yến đưa tay day trán: "Nữ kiếm tiên thanh lãnh của ta rốt cuộc đi đâu mất rồi."
Một tên mù đã nhặt nàng về nhà. Nàng muốn chết, hắn lại nắm lấy lưỡi kiếm của nàng. Máu chảy ròng ròng, hắn vẫn không buông tay.
Về sau——
"Ngươi luyện là đan dược sao?"
"Sao lại không phải?"
"Người mù cũng có thể luyện đan?"
"Mặc kệ ta."
"Quên mất trước kia ngươi là trận pháp sư."
"Ngươi đúng là cái đồ chuyên chọc vào chỗ đau của người khác, uống thuốc đi!"
Khương Từ lầm bầm lầu bầu nuốt viên đan dược đắng ngắt vào bụng. "Chứng chỉ Luyện Đan Sư nhị phẩm của ngươi chắc chắn là mua bằng tiền rồi."
Lục Yến đen mặt. Dược hiệu cần có chẳng thiếu chút nào, sao lại bảo là mua bằng tiền chứ. Thôi bỏ đi, dù sao cũng là do mình nhặt về, chịu đựng vậy.
"Lần sau nhớ thêm chút mật ong nhé..."
Khương Từ cười tươi như hoa: "Ngươi là tốt nhất."
Lục Yến đưa tay day trán: "Nữ kiếm tiên thanh lãnh của ta rốt cuộc đi đâu mất rồi."
Danh Sách Chương Không Phải Chứ, Hái Thuốc Nhặt Được Nữ Kiếm Tiên TruyenChu
- #101Chương 101: Người hướng nội
- #102Chương 102: Nóng Tâm Tháp
- #103Chương 103: Môn học
- #104Chương 104: Màn kịch khôi hài
- #105Chương 105: Phản kích một ván
- #106Chương 106: Đùa quá trớn rồi
- #107Chương 107: Lưu Ly Kiếm Đan
- #108Chương 108: Nội chiến
- #109Chương 109: Giai đoạn hai
- #110Chương 110: Áp đảo
- #111Chương 111: Viện binh
- #112Chương 112: Xa cách
- #113Chương 113: Thế này là sao?
- #114Chương 114: Dược Ngũ cũng chưa ngủ
- #115Chương 115: Đang diễn ra
- #116Chương 116: Sóc Nguyệt
- #117Chương 117: Cái gọi là tiên đồ
- #118Chương 118: Đăng Tiên Lộ
- #119Chương 119: Tửu phẩm
- #120Chương 120: Đùa gì vậy
- #121Chương 121: Rượu say nói lời thật
- #122Chương 122: Làm gì có kẻ bạc tình nào thua mãi
- #123Chương 123: Vừa khóc vừa náo
- #124Chương 124: Tổng kết
- #125Chương 125: Xoa đầu
- #126Chương 126: Cuộc đấu trí giữa cha và con
- #127Chương 127: Chuyện cũ Trung Châu
- #128Chương 128: Tô tông chủ, ngươi cũng không muốn...
- #129Chương 129: Tẩu tử
- #130Chương 130: Ngươi là nhà tiên tri sao?
- #131Chương 131: Ăn cơm trước đã
- #132Chương 132: Khai công
- #133Chương 133: Địa chấn
- #134Chương 134: Biên quan
- #135Chương 135: Tiểu linh triều
- #136Chương 136: Tiên thiên khiếm khuyết
- #137Chương 137: Vô tâm
- #138Chương 138: Pháo hoa
- #139Chương 139: Ba chiêu đánh tan hồn kiêu ngạo, ca ca ta là người một nhà
- #140Chương 140: Đầu hàng
- #141Chương 141: Ngượng ngùng
- #142Chương 142: Dư thọ
- #143Chương 143: Lời hứa
- #144Chương 144: Tiền đồ mịt mù
- #145Chương 145: Cầu người làm việc
- #146Chương 146: Tiến triển
- #147Chương 147: Tác dụng phụ
- #148Chương 148: Phương hướng
- #149Chương 149: Dặn dò
- #150Chương 150: Kẻ đến từ thiên thượng