
Tạm dừng
Kiếm Hiệp Tình
197
Chương
0
Lượt xem
297518
Đề cử
Giới Thiệu Kiếm Hiệp Tình Truyện Chữ
Con đường lữ hành đôi khi cô độc.
Có lúc là cái giường thoải mái nghỉ ngơi, có lúc cũng phải tạm thời ngoài trời chắp vá.
Đồng ruộng mênh mông dần lùi về sau, cuối cùng ta cũng vào thành.
Nhìn người qua lại tấp nập, hàng hoá tứ phương di động, ta chậm rãi tiến vào, hỏi thăm quán trọ.
Tiếc thay, không còn phòng trống.
Thôi thì trước hết đến một bình rượu, sau đó lại đi tìm yêu ma.
Rượu nóng vào bụng, ta nhìn sang chủ quán, hỏi nhẹ:
“Gần đây phải chăng có việc gì kỳ lạ? Lá xuân héo tàn, hoặc có chuyện giết người cướp của gì không?”
“Ban đêm mười hai giờ luôn có một cô gái thướt tha xách đèn từ đường xa đi vào ngõ cuối.
Lại có trai tráng đa tình bỏ thân trên núi.
Sợ rằng cô gái thướt tha kia đã dụ khách vào rừng sâu không về.”
…
Trời đổ mưa, sương mù dần che phủ xung quanh ngọn núi.
Người lữ khách đến nghỉ ngơi bên cạnh miếu thờ.
Trong ánh nến u ám, lữ khách tựa ghế ngồi xuống.
Bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi lên, quỷ dị đột nhiên xuất hiện.
Trong phút chốc, mặt tường trở nên loang lổ, cũ kỹ.
Lữ khách giờ mới hay hắn đang đứng dưới mái nhà lụp xụp muốn đổ.
Lữ khách thờ ơ quát mắng: “Các ngươi là yêu ma phương nào? Dám can đảm đến đây thách thức ta, muốn chết!”
Nội lực lữ khách lưu chuyển toàn thân, khắp thân thể ánh lên ánh lửa vàng bất diệt.
Nội lực như bão táp lao về bàn tay phải, tụ thành một dấu ấn lửa.
“Chấn Kinh Bách Lý.” – Lữ khách đẩy tới một chưởng, dấu ấn lửa tỏa ra, một luồng lửa đỏ đánh tan bầu trời u ám, chiếu sáng khu vực có bán kính năm dặm.
…
Từng dùng khinh công bay qua trăm dặm, xuyên thẳng qua trăm nghìn quân địch.
Một tiếng thét chấn động núi sông, một chưởng ra đánh tan quần hùng.
Lữ khách vừa xuất Chấn Kinh Bách Lý, quỷ quái, tà mị, kỳ dị... cùng nhau tan thành bọt nước.
Có lúc là cái giường thoải mái nghỉ ngơi, có lúc cũng phải tạm thời ngoài trời chắp vá.
Đồng ruộng mênh mông dần lùi về sau, cuối cùng ta cũng vào thành.
Nhìn người qua lại tấp nập, hàng hoá tứ phương di động, ta chậm rãi tiến vào, hỏi thăm quán trọ.
Tiếc thay, không còn phòng trống.
Thôi thì trước hết đến một bình rượu, sau đó lại đi tìm yêu ma.
Rượu nóng vào bụng, ta nhìn sang chủ quán, hỏi nhẹ:
“Gần đây phải chăng có việc gì kỳ lạ? Lá xuân héo tàn, hoặc có chuyện giết người cướp của gì không?”
“Ban đêm mười hai giờ luôn có một cô gái thướt tha xách đèn từ đường xa đi vào ngõ cuối.
Lại có trai tráng đa tình bỏ thân trên núi.
Sợ rằng cô gái thướt tha kia đã dụ khách vào rừng sâu không về.”
…
Trời đổ mưa, sương mù dần che phủ xung quanh ngọn núi.
Người lữ khách đến nghỉ ngơi bên cạnh miếu thờ.
Trong ánh nến u ám, lữ khách tựa ghế ngồi xuống.
Bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi lên, quỷ dị đột nhiên xuất hiện.
Trong phút chốc, mặt tường trở nên loang lổ, cũ kỹ.
Lữ khách giờ mới hay hắn đang đứng dưới mái nhà lụp xụp muốn đổ.
Lữ khách thờ ơ quát mắng: “Các ngươi là yêu ma phương nào? Dám can đảm đến đây thách thức ta, muốn chết!”
Nội lực lữ khách lưu chuyển toàn thân, khắp thân thể ánh lên ánh lửa vàng bất diệt.
Nội lực như bão táp lao về bàn tay phải, tụ thành một dấu ấn lửa.
“Chấn Kinh Bách Lý.” – Lữ khách đẩy tới một chưởng, dấu ấn lửa tỏa ra, một luồng lửa đỏ đánh tan bầu trời u ám, chiếu sáng khu vực có bán kính năm dặm.
…
Từng dùng khinh công bay qua trăm dặm, xuyên thẳng qua trăm nghìn quân địch.
Một tiếng thét chấn động núi sông, một chưởng ra đánh tan quần hùng.
Lữ khách vừa xuất Chấn Kinh Bách Lý, quỷ quái, tà mị, kỳ dị... cùng nhau tan thành bọt nước.
Danh Sách Chương Kiếm Hiệp Tình TruyenChu
- #101Chương 101: Người từ xa tới
- #102Chương 102: Đâu có phải siêu nhân
- #103Chương 103: Đã bao giờ làm tình?
- #104Chương 104: Ma Tử Đen
- #105Chương 105: Chuyện hung khí
- #106Chương 106: Sức Mạnh Đen chống lại Sức Mạnh Đen
- #107Chương 107: Tuân thủ đúng mọi quy định
- #108Chương 108: Những vệt ố màu nâu đỏ
- #109Chương 109: Hai nét mặt hầm hầm
- #110Chương 110: Xóa dấu vết
- #111Chương 111: Đâm tới
- #112Chương 112: Liên hệ với thần linh
- #113Chương 113: Sẽ nộp thân
- #114Chương 114: Cớm hả?
- #115Chương 115: Đừng để phí quá nhiều thời gian
- #116Chương 116: Vô La Na
- #117Chương 117: Nhiều câu hỏi đang bỏ ngỏ
- #118Chương 118: Hắc Xích Giáo
- #119Chương 119: Chớ quá nôn nóng
- #120Chương 120: Vương Hỏa Quang
- #121Chương 121: Chỉ muốn so tài cao thấp
- #122Chương 122: Nương nương
- #123Chương 123: Hẻm núi âm u
- #124Chương 124: Ngày biến cố
- #125Chương 125: Tha hồ Vùi dập
- #126Chương 126: Buông thân rơi xuống
- #127Chương 127: Trận thủy chiến
- #128Chương 128: Người da đỏ
- #129Chương 129: Nắm tay thành quyền
- #130Chương 130: Dễ dàng đổi chủ
- #131Chương 131: Quá ngượng ngùng
- #132Chương 132: Tiểu Chu và Hoa Cúc
- #133Chương 132-2: Tiểu Chu và Hoa Cúc
- #134Chương 133: Mong công tử nhẹ tay
- #135Chương 134: Chỉ có mỗi một cách
- #136Chương 135: Hết sạch rồi
- #137Chương 136: Trương Hổ Triệu Long
- #138Chương 137: Ca tụng quá đáng
- #139Chương 138: Ra mau!
- #140Chương 139: To và thô ráp
- #141Chương 140: Chưa hẳn đều đúng
- #142Chương 141: Nhất thời hoảng loạn
- #143Chương 142: Nào dám không nghe?
- #144Chương 143: Ngươi cũng đã tự cung?
- #145Chương 144: Trương tỷ tỷ
- #146Chương 145: Rơi ào xuống
- #147Chương 146: Chờ bọn ta đến gần
- #148Chương 147: Làm sao có thể trả lời?
- #149Chương 148: Giả vờ thì sao nào?
- #150Chương 149: Mở con đường sống