
Còn tiếp
Kiếm Tu Xuyên Thành Cậu Ấm Đáng Thương Nhà Hào Môn
111
Chương
0
Lượt xem
328724
Đề cử
Giới Thiệu Kiếm Tu Xuyên Thành Cậu Ấm Đáng Thương Nhà Hào Môn Truyện Chữ
Quý Khanh xuyên không từ giới tu chân trở về hiện đại.
Giây trước, cậu là Tiên Tôn lạnh lùng trong một cuốn truyện 1-8, mang vẻ ngoài xinh đẹp lạnh lùng, vung kiếm đánh bại lũ đệ tử, sư huynh và Ma Tôn chỉ biết làm chuyện sắc dục.
Giây sau, Quý Khanh quay về thế giới hiện đại mà cậu đã rời xa hai năm.
Cha không yêu thương, em trai hãm hại, người từng được cậu cứu lại đề phòng và ghét bỏ cậu, lạnh lùng nhìn cậu khi cậu bị mọi người lên án.
Họ lạnh nhạt nói: "Biết sai chưa?"
Mọi người chờ đợi cậu ta sẽ hét ầm lên, nhưng lại thấy Quý Khanh, người vốn dĩ độc ác và ngu xuẩn ngày thường, không nhanh không chậm nhặt cây gậy chống ở huyền quan lên, múa một đường kiếm.
Cậu tùy ý cười một cái, họ dường như nghe thấy tiếng hoa nở, khiến người ta mê mẩn.
*
Trương Túc nhận được một nhiệm vụ, là chăm sóc đứa cháu trai đáng thương bị mọi người ghét bỏ và khiến ai cũng đau đầu - Quý Khanh.
Ban đầu anh không thèm để ý, một thằng nhóc hai mươi tuổi thì có thể gây ra sóng gió gì. Cho đến khi anh bắt gặp trước mặt cháu trai mình mỗi ngày lại quỳ xuống một người khác nhau.
Đại lão mặt lạnh nổi tiếng khắp Kinh Thị đắm chìm vùi đầu vào hõm vai Quý Khanh, mí mắt rủ xuống, che đi sự âm u và điên cuồng dưới đáy mắt.
Anh ta nhẹ nhàng vuốt ve cổ Quý Khanh, đáng thương nói: "Em muốn rời xa tôi sao?"
Tam Kim Ảnh đế ôn nhu thanh tú có nụ cười còn rực rỡ hơn cả ngàn vì tinh tú, khóa chặt cổ họng người kia, giọng điệu nhẹ nhàng: "Tôi thích cưỡng chế yêu, không làm bảo mẫu."
Đại lão giới thương mại từng được cứu giúp lại thấp hèn và tuyệt vọng, kiềm chế cổ tay Quý Khanh, giọng khàn khàn: "Nhìn anh, em còn yêu anh không?"
Trương Túc: "Alo! 110 à! Ở đây có đám người hạn chế tự do cá nhân của cháu trai tôi! Mau bắt bọn họ lại!"
Quý Khanh im lặng đối diện với họ, nhận ra đó là đệ tử, sư huynh và Ma Tôn đã đuổi theo cậu từ tu chân giới.
Cậu rút trường kiếm ra, bình tĩnh hỏi: "Từng người một, hay là cùng lên?"
Trương Túc: !!!
Cháu trai lớn, đây là sân bay, cấm mang theo dao kiếm bị kiểm soát đấy!
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull
Giây trước, cậu là Tiên Tôn lạnh lùng trong một cuốn truyện 1-8, mang vẻ ngoài xinh đẹp lạnh lùng, vung kiếm đánh bại lũ đệ tử, sư huynh và Ma Tôn chỉ biết làm chuyện sắc dục.
Giây sau, Quý Khanh quay về thế giới hiện đại mà cậu đã rời xa hai năm.
Cha không yêu thương, em trai hãm hại, người từng được cậu cứu lại đề phòng và ghét bỏ cậu, lạnh lùng nhìn cậu khi cậu bị mọi người lên án.
Họ lạnh nhạt nói: "Biết sai chưa?"
Mọi người chờ đợi cậu ta sẽ hét ầm lên, nhưng lại thấy Quý Khanh, người vốn dĩ độc ác và ngu xuẩn ngày thường, không nhanh không chậm nhặt cây gậy chống ở huyền quan lên, múa một đường kiếm.
Cậu tùy ý cười một cái, họ dường như nghe thấy tiếng hoa nở, khiến người ta mê mẩn.
*
Trương Túc nhận được một nhiệm vụ, là chăm sóc đứa cháu trai đáng thương bị mọi người ghét bỏ và khiến ai cũng đau đầu - Quý Khanh.
Ban đầu anh không thèm để ý, một thằng nhóc hai mươi tuổi thì có thể gây ra sóng gió gì. Cho đến khi anh bắt gặp trước mặt cháu trai mình mỗi ngày lại quỳ xuống một người khác nhau.
Đại lão mặt lạnh nổi tiếng khắp Kinh Thị đắm chìm vùi đầu vào hõm vai Quý Khanh, mí mắt rủ xuống, che đi sự âm u và điên cuồng dưới đáy mắt.
Anh ta nhẹ nhàng vuốt ve cổ Quý Khanh, đáng thương nói: "Em muốn rời xa tôi sao?"
Tam Kim Ảnh đế ôn nhu thanh tú có nụ cười còn rực rỡ hơn cả ngàn vì tinh tú, khóa chặt cổ họng người kia, giọng điệu nhẹ nhàng: "Tôi thích cưỡng chế yêu, không làm bảo mẫu."
Đại lão giới thương mại từng được cứu giúp lại thấp hèn và tuyệt vọng, kiềm chế cổ tay Quý Khanh, giọng khàn khàn: "Nhìn anh, em còn yêu anh không?"
Trương Túc: "Alo! 110 à! Ở đây có đám người hạn chế tự do cá nhân của cháu trai tôi! Mau bắt bọn họ lại!"
Quý Khanh im lặng đối diện với họ, nhận ra đó là đệ tử, sư huynh và Ma Tôn đã đuổi theo cậu từ tu chân giới.
Cậu rút trường kiếm ra, bình tĩnh hỏi: "Từng người một, hay là cùng lên?"
Trương Túc: !!!
Cháu trai lớn, đây là sân bay, cấm mang theo dao kiếm bị kiểm soát đấy!
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull
Danh Sách Chương Kiếm Tu Xuyên Thành Cậu Ấm Đáng Thương Nhà Hào Môn TruyenChu
- #1Chương 1: "Lẽ ra tôi nên trực tiếp đẩy nó xuống lầu"
- #2Chương 2: "Hồi trước không phải cậu chỉ toàn gọi anh Trầm Diễn hả...?"
- #3Chương 3: Kẹo bạc hà thật giả lẫn lộn
- #4Chương 4: "Không cần, Quý Mộc Tư đáng bị đánh..."
- #5Chương 5: "Quý Hồng Phong và Quý Mộc Tư hóa điên rồi..."
- #6Chương 6: "Em còn thích Tịch Trầm Diễn không?"
- #7Chương 7: "Tịch Trầm Diễn, tôi đói"
- #8Chương 8: "Vậy thì báo cảnh sát đi..."
- #9Chương 9: "Trốn cái gì?"
- #10Chương 10: "Anh đi nhà họ Tịch chơi, vừa ăn vừa mang về..."
- #11Chương 11: "Giọng anh khàn quá,......"
- #12Chương 12: "Đã kiểm tra, không đủ mức thương tích nhẹ..."
- #13Chương 13: "Quý Nghiêm Du, em lớn rồi"
- #14Chương 14: "Cứ tự nhiên ăn"
- #15Chương 15: "Vẫn là cháu trai nhỏ biết điều"
- #16Chương 16: "Có thưởng"
- #17Chương 17: "Tranh chữ của em bán được rồi..."
- #18Chương 18: "Sư đệ, cầu xin ta sao?"
- #19Chương 19: "Tối nay anh có thể tìm em không?"
- #20Chương 20: "Ưm-"
- #21Chương 21: "Trầm Diễn cũng đẻ được mà!"
- #22Chương 22: "Họ có đẻ được đâu"
- #23Chương 23: Gồm 3 phần: "Thắng tôi đi, thua tôi cút"
- #24Chương 24: "Đánh ngất tôi"
- #25Chương 25: "Đau quá, anh điên rồi"
- #26Chương 26: "Tôi rất muốn thấy cậu ta khóc"
- #27Chương 27: "Gia quy sao có thể lớn hơn pháp luật?"
- #28Chương 28: "Là người hay là quỷ, thở một hơi cho ta nghe..."
- #29Chương 29: "Bởi vì cậu ấy ưu tú"
- #30Chương 30: "Cậu đến đây ăn cơm sao?"
- #31Chương 31: "Xin lỗi, ngủ mơ màng rồi"
- #32Chương 32: "Ai cho phép cậu ăn mặc như thế này?"
- #33Chương 33: "Quý Nghiêm Du dạy cậu uống thuốc như vậy sao?..."
- #34Chương 34: "Ngoan một chút, nếu không sẽ rất khó nhịn..."
- #35Chương 35: "Xin lỗi, không kiềm chế được"
- #36Chương 36: "Khanh Khanh không thích anh nữa rồi"
- #37Chương 37: "Được chỗ nào, em thiếu cơm ăn hả?..."
- #38Chương 38: "Anh Diễn, tay đau"
- #39Chương 39: "Lại làm nũng"
- #40Chương 40: "Chết tiệt, Sở Khanh rồi"
- #41Chương 41: "Lại chạy lung tung"
- #42Chương 42: "Mối quan hệ của bọn họ chắc chắn không đơn giản..."
- #43Chương 43: "Anh Diễn, buồn ngủ, mở cửa xe..."
- #44Chương 44: "Tôi lại chọc giận anh rồi sao?"
- #45Chương 45: "Chạy gì, không tiếp tục nữa sao?..."
- #46Chương 46: "Được rồi, trúc mã trúc mã"
- #47Chương 47: "À~ Há miệng"
- #48Chương 48: "Tôi biến thái, cứ chửi thêm đi"
- #49Chương 49: "Hôm nay có hẹn với Tổng Giám đốc Quý"
- #50Chương 50: "Anh Diễn kiêm nhiệm huấn luyện viên sao?"