
Tạm dừng
Kiêu Thần
976
Chương
0
Lượt xem
129305
Đề cử
Giới Thiệu Kiêu Thần Truyện Chữ
Bạn đang đọc truyện Kiêu Thần của tác giả Cảnh Tục trên trang đọc truyện online.Thành phố xxx ở một nước nào đó, nổi tiếng là vùng tập trung nhiều người Hoa, 99% cư dân thành phố đều là người Hoa.
Đèn đường trên đường Bách Du phía ngoài Thiên Ninh tự chuyển màu xám trắng, còn có không ít các cô gái đứng đường đang lảng vảng gần con hẻm, họ đứng dưới bóng râm của cây ngô đồng mà nhìn về phía đầu con hẻm, trông đợi những gã đàn ông cô đơn kia sẽ không để thời tiết quái quỷ này làm mất hứng thú. Những người đàn ông có tiền đều đã tới quán rượu hoặc cũng tới câu lạc bộ tìm hoa vấn liễu, hoặc là đến bãi tắm tìm niềm sảng khoái rồi. Cho dù không phải là đường Thiên Ninh tự bị mười chiếc xe cảnh sát phong tỏa thì trong thời tiết u ám thế này việc kinh doanh của con hẻm cũng giảm đi rất nhiều.
Hai người phụ nữ đứng theo chiều gió dưới tán cây hút thuốc, người phụ nữ có thân hình mảnh mai dập đầu thuốc xuống bóng râm, lờ mờ phản chiếu lại là hai gương mặt trẻ tuổi với phấn son đậm rực, họ khoác trên mình chiếc áo lông dài màu đỏ, phơi bày ra cái cổ đầy đặn trắng ngần. Hai người đứng dưới tán cây thì thầm nói chuyện:
- Xã hội này thật không có cách nào sống nổi, đúng là tre già măng mọc, hai tháng trước cũng đứng dưới tán cây ở chỗ cậu đang đứng là một ả xấu xí lẳng lơ, chẳng biết gặp phải vận may thế nào mà vào hoàng cung Mạn Cốc làm tiểu thư nữa. Lần trước gặp cô ta trên đường, cô ta nói ở hoàng cung Mạn Cốc đã moi đươc sáu trăm tám của đám đàn ông. Nhìn bộ dạng đắc ý của ả ta cứ như là tới hoàng cung Mạn Cốc rồi thì sau này sẽ luôn được gần tiền vậy. Xem ả ta tối nay có thoát khỏi kiếp này không.
- Cô nói gã lính kia sẽ không tìm đến làm tiểu thư phiền toái chứ?- Giết người à, ai mà quản được nhiều như vậy. Lúc hoàng hôn khi phố này còn chưa bị phong tỏa, đúng lúc tôi đi qua đó thì trông thấy náo nhiệt, ánh mắt của người đó lộ ra mấy giây từ phía sau màn cửa, cô thấy qua rồi chắc chắn cả đời cũng không quên nổi. Chắc chắn là ánh mắt của kẻ dám giết người. Cô nói xem hắn ta muốn giết người còn cần biết cô có phải là tiểu thư hay không sao?
- Tôi vẫn không tin hắn ta là người lạm sát kẻ vô tội, nghe nói hắn ta chẳng qua chỉ là muốn ở hoàng cung Mạn Cốc uy hiếp đám người của cục cảnh sát, muốn cục cảnh sát cho anh ta một câu trả lời rõ ràng.
Đèn đường trên đường Bách Du phía ngoài Thiên Ninh tự chuyển màu xám trắng, còn có không ít các cô gái đứng đường đang lảng vảng gần con hẻm, họ đứng dưới bóng râm của cây ngô đồng mà nhìn về phía đầu con hẻm, trông đợi những gã đàn ông cô đơn kia sẽ không để thời tiết quái quỷ này làm mất hứng thú. Những người đàn ông có tiền đều đã tới quán rượu hoặc cũng tới câu lạc bộ tìm hoa vấn liễu, hoặc là đến bãi tắm tìm niềm sảng khoái rồi. Cho dù không phải là đường Thiên Ninh tự bị mười chiếc xe cảnh sát phong tỏa thì trong thời tiết u ám thế này việc kinh doanh của con hẻm cũng giảm đi rất nhiều.
Hai người phụ nữ đứng theo chiều gió dưới tán cây hút thuốc, người phụ nữ có thân hình mảnh mai dập đầu thuốc xuống bóng râm, lờ mờ phản chiếu lại là hai gương mặt trẻ tuổi với phấn son đậm rực, họ khoác trên mình chiếc áo lông dài màu đỏ, phơi bày ra cái cổ đầy đặn trắng ngần. Hai người đứng dưới tán cây thì thầm nói chuyện:
- Xã hội này thật không có cách nào sống nổi, đúng là tre già măng mọc, hai tháng trước cũng đứng dưới tán cây ở chỗ cậu đang đứng là một ả xấu xí lẳng lơ, chẳng biết gặp phải vận may thế nào mà vào hoàng cung Mạn Cốc làm tiểu thư nữa. Lần trước gặp cô ta trên đường, cô ta nói ở hoàng cung Mạn Cốc đã moi đươc sáu trăm tám của đám đàn ông. Nhìn bộ dạng đắc ý của ả ta cứ như là tới hoàng cung Mạn Cốc rồi thì sau này sẽ luôn được gần tiền vậy. Xem ả ta tối nay có thoát khỏi kiếp này không.
- Cô nói gã lính kia sẽ không tìm đến làm tiểu thư phiền toái chứ?- Giết người à, ai mà quản được nhiều như vậy. Lúc hoàng hôn khi phố này còn chưa bị phong tỏa, đúng lúc tôi đi qua đó thì trông thấy náo nhiệt, ánh mắt của người đó lộ ra mấy giây từ phía sau màn cửa, cô thấy qua rồi chắc chắn cả đời cũng không quên nổi. Chắc chắn là ánh mắt của kẻ dám giết người. Cô nói xem hắn ta muốn giết người còn cần biết cô có phải là tiểu thư hay không sao?
- Tôi vẫn không tin hắn ta là người lạm sát kẻ vô tội, nghe nói hắn ta chẳng qua chỉ là muốn ở hoàng cung Mạn Cốc uy hiếp đám người của cục cảnh sát, muốn cục cảnh sát cho anh ta một câu trả lời rõ ràng.
Danh Sách Chương Kiêu Thần TruyenChu
- #201Chương 151: Rối loạn
- #202Chương 152: Cỏ rác thù khấu
- #203Chương 153: Lòng người ủng hộ hay phản đối
- #204Chương 154: Quy tâm
- #205Chương 155: Dũng tướng
- #206Chương 156: Thâu đêm mật mưu
- #207Chương 157: Dẫn xà xuất động
- #208Chương 158: Thư thỏ mê ly
- #209Chương 159: Ám độ trần thương
- #210Chương 160: Hư thực khó phân biệt
- #211Chương 161: Ai là con mồi
- #212Chương 162: Kiêu dũng mà chiến
- #213Chương 163: Đánh tan
- #214Chương 164: Giặc cùng đường nghi truy
- #215Chương 165: Giọt nước không lọt
- #216Chương 166: Sát thân diệt tộc
- #217Chương 167: Rút củi dưới đáy nồi
- #218Chương 168: Thái Hồ trộm
- #219Chương 169: Nhà ai Điêu Thuyền nữ
- #220Chương 170: Giới tiển chi hoạn
- #221Chương 171: Đi xa
- #222Chương 1: Mưa gió tương viện
- #223Chương 2: Nhận nhau
- #224Chương 3: Nạn bão
- #225Chương 4: Đầu nhập
- #226Chương 5: Cẩu quan
- #227Chương 6: Cầu tai chi lợi và hại
- #228Chương 7 Tiên cơ bố cục
- #229Chương 8: Phục binh
- #230Chương 9 Đông Hải khấu nhập tập
- #231Chương 10 Vào cuộc
- #232Chương 11: Nạn trộm cướp
- #233Chương 12 : Ninh Tắc Thần
- #234Chương 13: Tây Sa đảo bị tập kích
- #235Chương 14: Hạc bãi
- #236Chương 15: Vết rách
- #237Chương 16 Bàn cờ lạc tử
- #238Chương 17: Câu cá tác chiến
- #239Chương 18: Trường Đình đón lấy
- #240Chương 19: Giương đông kích tây
- #241Chương 20: Quân lính tản mạn
- #242Chương 21: Địch chiến kỳ mưu
- #243Chương 22: Kỵ Dương cất giấu
- #244Chương 23: Kỵ Dương bàn thạch
- #245Chương 24: Chiến hậu rượu gạo hương
- #246Chương 25: Đạo khác biệt
- #247Chương 26: Về Giang Ninh
- #248Chương 27: Biến hóa
- #249Chương 28: Am ni cô trải qua âm thanh
- #250Chương 29: Bay tới một thành