
Tạm dừng
Kiêu Thần
976
Chương
0
Lượt xem
129305
Đề cử
Giới Thiệu Kiêu Thần Truyện Chữ
Bạn đang đọc truyện Kiêu Thần của tác giả Cảnh Tục trên trang đọc truyện online.Thành phố xxx ở một nước nào đó, nổi tiếng là vùng tập trung nhiều người Hoa, 99% cư dân thành phố đều là người Hoa.
Đèn đường trên đường Bách Du phía ngoài Thiên Ninh tự chuyển màu xám trắng, còn có không ít các cô gái đứng đường đang lảng vảng gần con hẻm, họ đứng dưới bóng râm của cây ngô đồng mà nhìn về phía đầu con hẻm, trông đợi những gã đàn ông cô đơn kia sẽ không để thời tiết quái quỷ này làm mất hứng thú. Những người đàn ông có tiền đều đã tới quán rượu hoặc cũng tới câu lạc bộ tìm hoa vấn liễu, hoặc là đến bãi tắm tìm niềm sảng khoái rồi. Cho dù không phải là đường Thiên Ninh tự bị mười chiếc xe cảnh sát phong tỏa thì trong thời tiết u ám thế này việc kinh doanh của con hẻm cũng giảm đi rất nhiều.
Hai người phụ nữ đứng theo chiều gió dưới tán cây hút thuốc, người phụ nữ có thân hình mảnh mai dập đầu thuốc xuống bóng râm, lờ mờ phản chiếu lại là hai gương mặt trẻ tuổi với phấn son đậm rực, họ khoác trên mình chiếc áo lông dài màu đỏ, phơi bày ra cái cổ đầy đặn trắng ngần. Hai người đứng dưới tán cây thì thầm nói chuyện:
- Xã hội này thật không có cách nào sống nổi, đúng là tre già măng mọc, hai tháng trước cũng đứng dưới tán cây ở chỗ cậu đang đứng là một ả xấu xí lẳng lơ, chẳng biết gặp phải vận may thế nào mà vào hoàng cung Mạn Cốc làm tiểu thư nữa. Lần trước gặp cô ta trên đường, cô ta nói ở hoàng cung Mạn Cốc đã moi đươc sáu trăm tám của đám đàn ông. Nhìn bộ dạng đắc ý của ả ta cứ như là tới hoàng cung Mạn Cốc rồi thì sau này sẽ luôn được gần tiền vậy. Xem ả ta tối nay có thoát khỏi kiếp này không.
- Cô nói gã lính kia sẽ không tìm đến làm tiểu thư phiền toái chứ?- Giết người à, ai mà quản được nhiều như vậy. Lúc hoàng hôn khi phố này còn chưa bị phong tỏa, đúng lúc tôi đi qua đó thì trông thấy náo nhiệt, ánh mắt của người đó lộ ra mấy giây từ phía sau màn cửa, cô thấy qua rồi chắc chắn cả đời cũng không quên nổi. Chắc chắn là ánh mắt của kẻ dám giết người. Cô nói xem hắn ta muốn giết người còn cần biết cô có phải là tiểu thư hay không sao?
- Tôi vẫn không tin hắn ta là người lạm sát kẻ vô tội, nghe nói hắn ta chẳng qua chỉ là muốn ở hoàng cung Mạn Cốc uy hiếp đám người của cục cảnh sát, muốn cục cảnh sát cho anh ta một câu trả lời rõ ràng.
Đèn đường trên đường Bách Du phía ngoài Thiên Ninh tự chuyển màu xám trắng, còn có không ít các cô gái đứng đường đang lảng vảng gần con hẻm, họ đứng dưới bóng râm của cây ngô đồng mà nhìn về phía đầu con hẻm, trông đợi những gã đàn ông cô đơn kia sẽ không để thời tiết quái quỷ này làm mất hứng thú. Những người đàn ông có tiền đều đã tới quán rượu hoặc cũng tới câu lạc bộ tìm hoa vấn liễu, hoặc là đến bãi tắm tìm niềm sảng khoái rồi. Cho dù không phải là đường Thiên Ninh tự bị mười chiếc xe cảnh sát phong tỏa thì trong thời tiết u ám thế này việc kinh doanh của con hẻm cũng giảm đi rất nhiều.
Hai người phụ nữ đứng theo chiều gió dưới tán cây hút thuốc, người phụ nữ có thân hình mảnh mai dập đầu thuốc xuống bóng râm, lờ mờ phản chiếu lại là hai gương mặt trẻ tuổi với phấn son đậm rực, họ khoác trên mình chiếc áo lông dài màu đỏ, phơi bày ra cái cổ đầy đặn trắng ngần. Hai người đứng dưới tán cây thì thầm nói chuyện:
- Xã hội này thật không có cách nào sống nổi, đúng là tre già măng mọc, hai tháng trước cũng đứng dưới tán cây ở chỗ cậu đang đứng là một ả xấu xí lẳng lơ, chẳng biết gặp phải vận may thế nào mà vào hoàng cung Mạn Cốc làm tiểu thư nữa. Lần trước gặp cô ta trên đường, cô ta nói ở hoàng cung Mạn Cốc đã moi đươc sáu trăm tám của đám đàn ông. Nhìn bộ dạng đắc ý của ả ta cứ như là tới hoàng cung Mạn Cốc rồi thì sau này sẽ luôn được gần tiền vậy. Xem ả ta tối nay có thoát khỏi kiếp này không.
- Cô nói gã lính kia sẽ không tìm đến làm tiểu thư phiền toái chứ?- Giết người à, ai mà quản được nhiều như vậy. Lúc hoàng hôn khi phố này còn chưa bị phong tỏa, đúng lúc tôi đi qua đó thì trông thấy náo nhiệt, ánh mắt của người đó lộ ra mấy giây từ phía sau màn cửa, cô thấy qua rồi chắc chắn cả đời cũng không quên nổi. Chắc chắn là ánh mắt của kẻ dám giết người. Cô nói xem hắn ta muốn giết người còn cần biết cô có phải là tiểu thư hay không sao?
- Tôi vẫn không tin hắn ta là người lạm sát kẻ vô tội, nghe nói hắn ta chẳng qua chỉ là muốn ở hoàng cung Mạn Cốc uy hiếp đám người của cục cảnh sát, muốn cục cảnh sát cho anh ta một câu trả lời rõ ràng.
Danh Sách Chương Kiêu Thần TruyenChu
- #301Chương 35 Dưới ánh trăng leo núi thạch
- #302Chương 36: Bắt Hồ Lỗ thưởng đao
- #303Chương 37: Phân công thù lao
- #304Chương 38: Tế Nam thất thủ
- #305Chương 39: Nhà dột còn gặp mưa
- #306Chương 40: Đánh bại cùng xuẩn cầm
- #307Chương 41: Thủ Dương Tín
- #308Chương 42: Ngũ hổ tàn lụi
- #309Chương 43: Vào thành nhấc quan tài
- #310Chương 44: Ai binh
- #311Chương 45: Phản tướng hàng binh
- #312Chương 46: Đốt đèn trời
- #313Chương 47 Công thành.
- #314Chương 48 Quân địch quá giảo hoạt
- #315Chương 49: Cửa Nam chi biến
- #316Chương 50: Cửa ngầm chi mưu
- #317Chương 51: Rút lui vẫn là không rút lui
- #318Chương 52 Râu ria thúc thúc
- #319Chương 53: Bêu đầu lấy cấp
- #320Chương 54: Thanh toán hàng phản
- #321Chương 55: Hoàng Hà vỡ đê
- #322Chương 56: Khôi phục Tế Nam
- #323Chương 57: Bắc tiến đánh thọc sườn
- #324Chương 58: Quân công giao dịch
- #325Chương 59: Hôn sự cùng chính trị
- #326Chương 60 Thiên sư kỳ tập
- #327Chương 61: Đặc chỉ nguy hiểm
- #328Chương 62: Lâm tộc lợi ích
- #329Chương 63: Mở hải tào
- #330Chương 64: Quân công thưởng tước
- #331Chương 65: Mở tào chư sách
- #332Chương 66: Hiến bình Lỗ sách
- #333Chương 67: Cò mồi khó làm
- #334Chương 68: Trên biển bảo hiểm
- #335Chương 1: Nát đào như tuyết
- #336Chương 02: Đêm xem quân doanh
- #337Chương 3: Đê biển nói sách
- #338Chương 4: Đê biển hỏi sách
- #339Chương 5: Hắc thủy dương
- #340Chương 6: Tư lương vào kinh thành
- #341Chương 7: Đại khấu tại thành
- #342Chương 8: Tư lương chi lợi
- #343Chương 9: Cũng coi như hứa hẹn
- #344Chương 10: Tây Hà kinh biến
- #345Chương 11: Thiết cận sinh biến
- #346Chương 12: Tân Hải hào
- #347Chương 13: Ủng binh tự trọng
- #348Chương 14: Lập trường
- #349Chương 15: Mượn tên thanh phỉ
- #350Chương 16: Ai có thể tri tâm