
Tạm dừng
Kim Ấn Quận Chúa
31
Chương
0
Lượt xem
317356
Đề cử
Giới Thiệu Kim Ấn Quận Chúa Truyện Chữ
Ngày ta thay trưởng tỷ nhập cung, ma ma nghiệm thân vừa vén cổ áo ta lên, liền “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tất cả tú nữ trong điện.
Tiếng đầu gối bà va vào nền gạch vàng vang đến chói tai, khiến cả những cung nữ đang đứng hai bên, tay nâng danh thiếp, cũng sợ đến trắng bệch mặt mày.
“Chiêu Ninh quận chúa…”
Giọng lão ma ma run rẩy không thành tiếng, nước mắt gần như lập tức lăn xuống.
“Nô tỳ cuối cùng cũng tìm thấy người rồi.”
Khoảnh khắc ấy, cả điện nghiệm thân lặng ngắt.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên người ta, tựa từng cây kim nhỏ đâm vào khiến hơi thở ta cũng trở nên căng cứng.
Ta vẫn đang mặc bộ váy áo tuyển tú màu xanh tuyết của Thẩm Minh Thù, cổ tay áo thêu đôi hoa sen liền cành mà nàng ta yêu thích nhất, bên hông đeo thẻ tên của nàng ta, trên tóc cài cây trâm ngọc sáng nay Kiều thị đích thân cắm cho ta. Nhưng những thứ ấy vốn đều thuộc về nàng ta, giờ khoác lên người ta lại giống như một lớp da giả có thể nứt toác bất cứ lúc nào.
Nửa canh giờ trước, khi đẩy ta lên xe ngựa, Kiều thị còn bóp cằm ta mà cười.
“Tri Vi, con cũng đừng trách ta nhẫn tâm.”
“Minh Thù đêm qua phát sốt, cả mặt đỏ bừng, không thể mang bộ dạng bệnh tật ấy vào cung làm mất thể diện Thẩm gia được.”
Tiếng đầu gối bà va vào nền gạch vàng vang đến chói tai, khiến cả những cung nữ đang đứng hai bên, tay nâng danh thiếp, cũng sợ đến trắng bệch mặt mày.
“Chiêu Ninh quận chúa…”
Giọng lão ma ma run rẩy không thành tiếng, nước mắt gần như lập tức lăn xuống.
“Nô tỳ cuối cùng cũng tìm thấy người rồi.”
Khoảnh khắc ấy, cả điện nghiệm thân lặng ngắt.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên người ta, tựa từng cây kim nhỏ đâm vào khiến hơi thở ta cũng trở nên căng cứng.
Ta vẫn đang mặc bộ váy áo tuyển tú màu xanh tuyết của Thẩm Minh Thù, cổ tay áo thêu đôi hoa sen liền cành mà nàng ta yêu thích nhất, bên hông đeo thẻ tên của nàng ta, trên tóc cài cây trâm ngọc sáng nay Kiều thị đích thân cắm cho ta. Nhưng những thứ ấy vốn đều thuộc về nàng ta, giờ khoác lên người ta lại giống như một lớp da giả có thể nứt toác bất cứ lúc nào.
Nửa canh giờ trước, khi đẩy ta lên xe ngựa, Kiều thị còn bóp cằm ta mà cười.
“Tri Vi, con cũng đừng trách ta nhẫn tâm.”
“Minh Thù đêm qua phát sốt, cả mặt đỏ bừng, không thể mang bộ dạng bệnh tật ấy vào cung làm mất thể diện Thẩm gia được.”
Danh Sách Chương Kim Ấn Quận Chúa TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21: Hết
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31