
Còn tiếp
Kinh Môn
983
Chương
0
Lượt xem
375831
Đề cử
Giới Thiệu Kinh Môn Truyện Chữ
Giữa lòng Tô Châu cổ kính, trên con phố Sơn Đường bảy dặm rêu phong, có một gã thanh niên tên Thành Thiên Nhạc. Cái tên mang ý nghĩa "vui vẻ cả ngày", và hắn sống đúng như vậy – một cuộc đời an nhiên tự tại, không lo không nghĩ, cứ thế lông bông qua ngày trong cơn say của sự hỗn độn mà không hề hay biết.
Nhưng bánh xe định mệnh đã lặng lẽ xoay chuyển.
Trong một lần dạo chơi, một cái chạm tay vô tình lên pho tượng Ly Miêu (mèo gấm) bằng đá ven đường đã vĩnh viễn thay đổi cuộc đời hắn. Một pho tượng tưởng chừng vô tri lại ẩn giấu cánh cửa kinh thiên động địa – "Kinh Môn".
Sau cánh cửa ấy là một thế giới bí ẩn nơi người và yêu cùng tồn tại. Một bí mật ngàn năm được hé mở: Bảy pho tượng Ly Miêu trên phố Sơn Đường chính là bảy phong ấn, cất giữ bảy đạo pháp quyết yêu tu thượng cổ, chờ đợi người hữu duyên đến khai mở.
Thành Thiên Nhạc, gã trai lông bông ngày nào, lại chính là người hữu duyên đó. Thần niệm thức tỉnh, linh lực dâng trào, hắn bị cuốn vào vòng xoáy của số phận. Nhưng đi cùng với cơ duyên là vô vàn hiểm nguy: sự tranh đoạt của yêu giới, sự truy lùng của thế gian, và lằn ranh mong manh giữa tín nhiệm và phản bội của hai giống loài.
Giữa tam giới thất thập nhị môn, liệu hắn có tìm được đạo pháp tối thượng? Gánh trên vai sứ mệnh tái lập trật tự, liệu hắn có thể dẫn dắt yêu tộc tìm lại chốn dung thân, kiến tạo một thế giới mới nơi người và yêu chung sống?
Và cuối cùng, "Kinh Môn" rốt cuộc là gì? Là cánh cửa dẫn đến sự cứu rỗi, hay mở ra con đường dẫn đến hủy diệt?
Nhưng bánh xe định mệnh đã lặng lẽ xoay chuyển.
Trong một lần dạo chơi, một cái chạm tay vô tình lên pho tượng Ly Miêu (mèo gấm) bằng đá ven đường đã vĩnh viễn thay đổi cuộc đời hắn. Một pho tượng tưởng chừng vô tri lại ẩn giấu cánh cửa kinh thiên động địa – "Kinh Môn".
Sau cánh cửa ấy là một thế giới bí ẩn nơi người và yêu cùng tồn tại. Một bí mật ngàn năm được hé mở: Bảy pho tượng Ly Miêu trên phố Sơn Đường chính là bảy phong ấn, cất giữ bảy đạo pháp quyết yêu tu thượng cổ, chờ đợi người hữu duyên đến khai mở.
Thành Thiên Nhạc, gã trai lông bông ngày nào, lại chính là người hữu duyên đó. Thần niệm thức tỉnh, linh lực dâng trào, hắn bị cuốn vào vòng xoáy của số phận. Nhưng đi cùng với cơ duyên là vô vàn hiểm nguy: sự tranh đoạt của yêu giới, sự truy lùng của thế gian, và lằn ranh mong manh giữa tín nhiệm và phản bội của hai giống loài.
Giữa tam giới thất thập nhị môn, liệu hắn có tìm được đạo pháp tối thượng? Gánh trên vai sứ mệnh tái lập trật tự, liệu hắn có thể dẫn dắt yêu tộc tìm lại chốn dung thân, kiến tạo một thế giới mới nơi người và yêu chung sống?
Và cuối cùng, "Kinh Môn" rốt cuộc là gì? Là cánh cửa dẫn đến sự cứu rỗi, hay mở ra con đường dẫn đến hủy diệt?
Danh Sách Chương Kinh Môn TruyenChu
- #1Chương 1 - Mở Đầu Sơn Đường Bảy Dặm, Vẽ Người Trong Một Cuốn
- #2Chương 2 - Phương Pháp Yêu Tu, Minh Bảy Phách Ba Hồn
- #3Chương 3 - Ly miêu thái tử, vờ thật giả hư thực
- #4Chương 4 - Đá bản vô danh, tùy người hữu duyên lấy
- #5Chương 5 - Tiệm Cũ Trăm Năm, Dừng Đầu Đường Một Mặt
- #6Chương 6 - Năm Tháng Quỷ Thủ, Biển Cả Chuyển Ruộng Dâu
- #7Chương 7 - Ở Trong Mộng Ngửi Thấy Sự Thật, Thức Tỉnh Lại Sương Mù
- #8Chương 8 - Vui Đến Quên Cả Trời Đất, Hưởng Vô Sự Ân Cần
- #9Chương 9 - Loài Chuột Lên Đài, Ban Phát Lợi Ích Cho Chúng Sinh
- #10Chương 10 - Hiện Thân Thuyết Pháp, Xem Người Biến Thành Yêu Quái
- #11Chương 11 - Đứng Núi Này Trông Núi Nọ, Cảm Giác Cảnh Nhưng Xâm Thần
- #12Chương 12 - Buông Rèm Nghịch Nghe, Nhân Thói Quen Lâu Ngày Thành Tính
- #13Chương 13 - Đọc Đi Đọc Lại, Lấy Yêu Quyết Tự Hỷ
- #14Chương 14 - Hoàng Kim Khắp Nơi, Chuyện Khác Thường Là Yêu
- #15Chương 15 - Dối Mình Dối Người, Há Trộm Phải An Lòng
- #16Chương 16 - Chuyện Xưa Nhắc Lại, Kẻ Thấy Hiếp Cũng Giận
- #17Chương 17 - Hư Thụ Người Cá, Thực Lui Kết Mình Lưới
- #18Chương 18 - Rút Củi Đáy Nồi, Gãy Duyên Mà Vô Hại
- #19Chương 19 - Ô Nhiễm Tâm Thức, Truyền Bệnh Ôn
- #20Chương 20 - Ngoại Cảnh Nội Thủ, Tĩnh Tọa Nhập Cảnh Xem
- #21Chương 21 - Cười Ra Nước Mắt, Tinh Tiến Thần Tốc
- #22Chương 22 - Hư Cực Tĩnh Soạt, Vật Cũng Làm Xem Phục
- #23Chương 23 - Nhân Gian Chính Đạo, Phiền Não Tức Bồ Đề
- #24Chương 24 - Quan Âm Không Tên, Hỗn Độn Mở Một Khiếu
- #25Chương 25 - Trâu Bay Trên Trời, Khí Thổi Núi Sông Động
- #26Chương 26 - Ý Ở Ngoài Lời, Đối Ngưu Nói Ai Nghe
- #27Chương 27 - Bụi Bặm Bản Chất, Lúc Nào Cũng Chăm Chỉ Lau
- #28Chương 28 - Phu Vật Đông Đảo, Các Trở Lại Gốc Rễ
- #29Chương 29 - Động Một Tí Là Phạm Lỗi, Vọng Làm Không Tự Biết
- #30Chương 30 - Khó Được Hồ Đồ, Thần Công Thành Thiên Nhạc
- #31Chương 31 - Con Hiếu Có Phúc, Nổi Giận Bất Ngờ
- #32Chương 32 - Mỗi Người Một Tâm Tư, Ai Ai Cũng Có Mong Muốn Riêng
- #33Chương 33 - Tương Kế Tựu Kế, Lại Được Mỹ Nhân Ân
- #34Chương 34 - Xem Đạo Huyền Diệu, Nơi Nào Chẳng Gặp
- #35Chương 35 - Cùng Phật Hữu Duyên, Ở Trước Điện Tam Thanh
- #36Chương 36 - Mộng Hồ Mỹ Oa, Vị Hiểu Ngầm
- #37Chương 37 - Bẫy Rập Đầm Sâu, Đi Rồi Lại Về
- #38Chương 38 - Cưỡi Lừa Tìm Ngựa, Tôi Tên Thành Thiên Nhạc
- #39Chương 39 - Trẻ Nhỏ Dễ Dạy, Lại Thêm Một Hoạt Bảo
- #40Chương 40 - Anh Hoa Rồi Tĩnh, Thong Dong Nhập Cực Tĩnh
- #41Chương 41 - Trở Lại Xem Bên Trong, Bỏ Công Sẽ Có Thành Quả
- #42Chương 42 - Nhìn Gương Biết Hình, Sinh Ra Từ Đây Mới Biết Ta
- #43Chương 43 - Huyền Cơ Giấu Giếm, Ban Đầu Là Tên Gì
- #44Chương 44 - Sinh Cơ Lưu Chuyển, Luyện Khí Tức Luyện Hình
- #45Chương 45 - Cầu Nhỏ Nước Chảy, Bức Tường Màu Trắng Che Hoa Cửa Sổ
- #46Chương 46 - Đèn Cung Đình Mỹ Nhân, Hư Ảo Mơ Màng
- #47Chương 47 - Bát Tiên Nước Tịch, Dính Môi Tắm Thượng Hương
- #48Chương 48 - Một Giấc Hoàng Lương, Nực Cười Kiếp Này Vội Vã
- #49Chương 49 - Gió Thổi Tỉnh Rượu, Run Rẩy Mà Không Hay
- #50Chương 50 - Hành Công Vô Tích, Người Đi Trong Đêm Ngoài Cửa Sổ