
Tạm dừng
Kinh Trập - Minh Yến Đăng
90
Chương
0
Lượt xem
278661
Đề cử
Giới Thiệu Kinh Trập - Minh Yến Đăng Truyện Chữ
(I)
Công không bao giờ uổng phí, chỉ là người đó… không phải em.
(II)
Ngày Nguyễn Vụ rời đi, tiếng động cơ gầm rú của trường đua Nam Sơn vang vọng suốt đêm không dứt.
Tần Tri Dự xuống xe, chỉ nói một câu: “Cứ như vậy đi.”
Về sau, trong chiến hỏa mịt mù nơi biên cương, Nguyễn Vụ gặp lại cố nhân.
Người bạn ngập ngừng hồi lâu: “Mãn Mãn, về nhà đi.”
Nguyễn Vụ đứng dậy vẫy tay: “Không về nữa. Chúc anh Nam thượng lộ bình an.”
(III)
Gặp lại lần nữa, Tần Tri Dự đã vượt qua bảy năm dài đằng đẵng cô độc, cả người lạnh lùng cô tịch hơn xưa gấp bội.
Tại lễ cưới của người bạn, người đông như mắc cửi, Tần Tri Dự liếc mắt một cái đã thấy cô.
Mượn hơi men, người bạn nói: “Năm năm không có tin tức gì từ em, A Dự chẳng khác nào cái xác không hồn. Những dải cờ cầu nguyện trên cao nguyên Tứ Xuyên – Tây Tạng, những chiếc lungta tung bay, cả bùa bình an anh gửi cho em — đều là do cậu ấy.”
Nguyễn Vụ gượng gạo gỡ móng tay, không nói một lời.
Tần Tri Dự nhìn cô trong đám người, thấy cô im lặng, chẳng nói lấy một câu với mình.
Vì thế, dù trái đất có quay mãi không ngừng, thì giữa Đông chí và Kinh trập cũng sẽ chẳng bao giờ có ngày hội ngộ.
Bác sĩ của đội cứu trợ y tế quốc tế VS Công tố viên lạnh lùng kiêu ngạo
Lời tác giả: Hoa có thể tàn, người có thể ngẩn ngơ, nhưng tình yêu của Song Ngư sẽ chẳng bao giờ nói lời chia ly.
Tóm tắt một câu: Sau Đông chí là Kinh trập.
Chủ đề: Tình yêu có thể vượt qua muôn vàn gian khó.
Công không bao giờ uổng phí, chỉ là người đó… không phải em.
(II)
Ngày Nguyễn Vụ rời đi, tiếng động cơ gầm rú của trường đua Nam Sơn vang vọng suốt đêm không dứt.
Tần Tri Dự xuống xe, chỉ nói một câu: “Cứ như vậy đi.”
Về sau, trong chiến hỏa mịt mù nơi biên cương, Nguyễn Vụ gặp lại cố nhân.
Người bạn ngập ngừng hồi lâu: “Mãn Mãn, về nhà đi.”
Nguyễn Vụ đứng dậy vẫy tay: “Không về nữa. Chúc anh Nam thượng lộ bình an.”
(III)
Gặp lại lần nữa, Tần Tri Dự đã vượt qua bảy năm dài đằng đẵng cô độc, cả người lạnh lùng cô tịch hơn xưa gấp bội.
Tại lễ cưới của người bạn, người đông như mắc cửi, Tần Tri Dự liếc mắt một cái đã thấy cô.
Mượn hơi men, người bạn nói: “Năm năm không có tin tức gì từ em, A Dự chẳng khác nào cái xác không hồn. Những dải cờ cầu nguyện trên cao nguyên Tứ Xuyên – Tây Tạng, những chiếc lungta tung bay, cả bùa bình an anh gửi cho em — đều là do cậu ấy.”
Nguyễn Vụ gượng gạo gỡ móng tay, không nói một lời.
Tần Tri Dự nhìn cô trong đám người, thấy cô im lặng, chẳng nói lấy một câu với mình.
Vì thế, dù trái đất có quay mãi không ngừng, thì giữa Đông chí và Kinh trập cũng sẽ chẳng bao giờ có ngày hội ngộ.
Bác sĩ của đội cứu trợ y tế quốc tế VS Công tố viên lạnh lùng kiêu ngạo
Lời tác giả: Hoa có thể tàn, người có thể ngẩn ngơ, nhưng tình yêu của Song Ngư sẽ chẳng bao giờ nói lời chia ly.
Tóm tắt một câu: Sau Đông chí là Kinh trập.
Chủ đề: Tình yêu có thể vượt qua muôn vàn gian khó.
Danh Sách Chương Kinh Trập - Minh Yến Đăng TruyenChu
- #51Chương 51: Chương 51
- #52Chương 52: Chương 52
- #53Chương 53: Chương 53
- #54Chương 54: Chương 54
- #55Chương 55: Chương 55
- #56Chương 56: Chương 56
- #57Chương 57: Chương 57
- #58Chương 58: Chương 58
- #59Chương 59: Chương 59
- #60Chương 60: Chương 60
- #61Chương 61: Chương 61
- #62Chương 62: Chương 62
- #63Chương 63: Chương 63
- #64Chương 64: Chương 64
- #65Chương 65: Chương 65
- #66Chương 66
- #67Chương 67
- #68Chương 68
- #69Chương 69
- #70Chương 70
- #71Chương 71
- #72Chương 72
- #73Chương 73
- #74Chương 74
- #75Chương 75
- #76Chương 76
- #77Chương 77
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80: Hoàn chính văn
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90