
Còn tiếp
Ký Ức Ai Cập
91
Chương
0
Lượt xem
303813
Đề cử
Giới Thiệu Ký Ức Ai Cập Truyện Chữ
Thể loại: Xuyên không, đồng nhân Nữ Hoàng Ai Cập
Cũng như nhiều bộ truyện đồng nhân khác của Nữ hoàng Ai Cập, bỏ chính cưng phụ đã trở thành truyền thống bất thành văn. Xoay quanh đề tài không có gì mới về nữ hoàng Asisu niềm kiêu hãnh của Ai Cập một thời cho đến khi Carol xuất hiện.
Viết bộ đồng nhân này chẳng qua là để thõa mãn mong ước của mình muốn nàng Asisu được hạnh phúc. Cũng muốn thông qua nó đi tìm câu trả lời tại sao vị hoàng đế trẻ tuổi nọ lại có thể từ bỏ cả chị mình để bảo vệ con gái Nữ thần Sông Nile đến cùng?
Hoàng tử Izumin chỉ vừa gặp đã yêu cô gái tóc vàng rực rỡ ấy? Carol mang màu tóc vàng như ánh thái dương rạng rỡ làm sao che lấp được vẻ đẹp lộng lẫy của Asisu? Mọi người chỉ biết nâng niu bảo bọc vị hoàng phi mong manh kia, lại không một ai chú ý đến Asisu cũng chỉ là một cô gái.
Sau vẻ lạnh lùng tàn nhẫn ấy có một trái tim đang thổn thức liên hồi, tình yêu, địa vị, tình thân,. . . tất cả những gì nàng vất vả cố gắng ngay từ nhỏ tưởng rằng đã nắm chặt hạnh phúc trong tay. Vậy mà một cô gái tên Carol xuất hiện đã đánh cắp tất cả của nàng, không thể tha thứ, không thể chấp nhận được.
Nàng ngủ một giấc dài rồi tỉnh lại, hóa ra nàng đã trải qua hai kiếp người, đều như vậy, đều bị kẻ khác cướp mọi thứ nàng vất vả xây dựng nên.
Đến cuối cùng chỉ một lời xin lỗi là xong ư? Muộn rồi, nàng không cần nó, nếu sinh ra lần nữa, nàng thề sẽ không mù quáng đi yêu con người bội bạc ấy, không cần hắn nàng vẫn có thể sống tốt, không cần hắn nàng vẫn trở thành Nữ Hoàng Ai Cập.
Bộ này chống chỉ định với fan ruột của Carol, vì mình sẽ không để Carol lấn áp hết hào quang của Asisu nữa. Không có ý ghét bỏ gì cô nàng Carol nhưng mình lại không chấp nhận được một hoàng phi lại có thể ngây thơ đến mức độ đặt bản thân mình vào nguy hiểm hết lần này đến lần khác, vẻ trong sáng ham chơi của Carol đã hại không biết bao nhiêu người mất mạng vì mình.
Sau những lần được cứu chỉ rơi vài giọt lệ, nói vài câu tự trách bản thân lại nhận được sự an ủi của Menfuisu, lời thề hy sinh hết mực của quân lính Ai Cập. Không một chút tự rút ra kinh nghiệm, lần sau lại tiếp tục bị bắt và được cứu cho đến nay ở trong bộ truyện không biết đã lặp lại tình huống ấy bao nhiêu lần.
Nhưng trong Ký ức Ai Cập Carol sẽ không có nhiều cơ hội để khiến ai phải chết vì mình nữa, nàng phải học cách tự trưởng thành, kiến thức ở thời hiện đại không phải để trưng cho đẹp, phải biết tự cân nhắc suy xét hậu quả việc mình làm.
Và học cách tự thân chịu trách nhiệm với những cái mình cướp đoạt của người khác, như sự nóng tính và bạo lực của vị hoàng đế dành cho mình. Muốn tồn tại giữa những cạm bẫy tranh chấp quyền lực mà không làm liên lụy người khác Carol bắt buộc phải trưởng thành.
Ký ức Ai Cập một thoáng ngủ quên, một khi bừng tỉnh lại xoay mình mạnh mẽ. Đẩy bánh xe vận mệnh luân chuyển, dòng thời gian chảy qua không bỏ sót một ai, vận mệnh đã cuốn tất cả lại với nhau.
"Ai Cập! Quê hương của ta, nơi có dòng sông Nile vĩ đại chảy qua, ta lớn lên giữa hai mùa lên xuống của nước sông. . . Ta. . . Ta đã trở về rồi!". . .
Cũng như nhiều bộ truyện đồng nhân khác của Nữ hoàng Ai Cập, bỏ chính cưng phụ đã trở thành truyền thống bất thành văn. Xoay quanh đề tài không có gì mới về nữ hoàng Asisu niềm kiêu hãnh của Ai Cập một thời cho đến khi Carol xuất hiện.
Viết bộ đồng nhân này chẳng qua là để thõa mãn mong ước của mình muốn nàng Asisu được hạnh phúc. Cũng muốn thông qua nó đi tìm câu trả lời tại sao vị hoàng đế trẻ tuổi nọ lại có thể từ bỏ cả chị mình để bảo vệ con gái Nữ thần Sông Nile đến cùng?
Hoàng tử Izumin chỉ vừa gặp đã yêu cô gái tóc vàng rực rỡ ấy? Carol mang màu tóc vàng như ánh thái dương rạng rỡ làm sao che lấp được vẻ đẹp lộng lẫy của Asisu? Mọi người chỉ biết nâng niu bảo bọc vị hoàng phi mong manh kia, lại không một ai chú ý đến Asisu cũng chỉ là một cô gái.
Sau vẻ lạnh lùng tàn nhẫn ấy có một trái tim đang thổn thức liên hồi, tình yêu, địa vị, tình thân,. . . tất cả những gì nàng vất vả cố gắng ngay từ nhỏ tưởng rằng đã nắm chặt hạnh phúc trong tay. Vậy mà một cô gái tên Carol xuất hiện đã đánh cắp tất cả của nàng, không thể tha thứ, không thể chấp nhận được.
Nàng ngủ một giấc dài rồi tỉnh lại, hóa ra nàng đã trải qua hai kiếp người, đều như vậy, đều bị kẻ khác cướp mọi thứ nàng vất vả xây dựng nên.
Đến cuối cùng chỉ một lời xin lỗi là xong ư? Muộn rồi, nàng không cần nó, nếu sinh ra lần nữa, nàng thề sẽ không mù quáng đi yêu con người bội bạc ấy, không cần hắn nàng vẫn có thể sống tốt, không cần hắn nàng vẫn trở thành Nữ Hoàng Ai Cập.
Bộ này chống chỉ định với fan ruột của Carol, vì mình sẽ không để Carol lấn áp hết hào quang của Asisu nữa. Không có ý ghét bỏ gì cô nàng Carol nhưng mình lại không chấp nhận được một hoàng phi lại có thể ngây thơ đến mức độ đặt bản thân mình vào nguy hiểm hết lần này đến lần khác, vẻ trong sáng ham chơi của Carol đã hại không biết bao nhiêu người mất mạng vì mình.
Sau những lần được cứu chỉ rơi vài giọt lệ, nói vài câu tự trách bản thân lại nhận được sự an ủi của Menfuisu, lời thề hy sinh hết mực của quân lính Ai Cập. Không một chút tự rút ra kinh nghiệm, lần sau lại tiếp tục bị bắt và được cứu cho đến nay ở trong bộ truyện không biết đã lặp lại tình huống ấy bao nhiêu lần.
Nhưng trong Ký ức Ai Cập Carol sẽ không có nhiều cơ hội để khiến ai phải chết vì mình nữa, nàng phải học cách tự trưởng thành, kiến thức ở thời hiện đại không phải để trưng cho đẹp, phải biết tự cân nhắc suy xét hậu quả việc mình làm.
Và học cách tự thân chịu trách nhiệm với những cái mình cướp đoạt của người khác, như sự nóng tính và bạo lực của vị hoàng đế dành cho mình. Muốn tồn tại giữa những cạm bẫy tranh chấp quyền lực mà không làm liên lụy người khác Carol bắt buộc phải trưởng thành.
Ký ức Ai Cập một thoáng ngủ quên, một khi bừng tỉnh lại xoay mình mạnh mẽ. Đẩy bánh xe vận mệnh luân chuyển, dòng thời gian chảy qua không bỏ sót một ai, vận mệnh đã cuốn tất cả lại với nhau.
"Ai Cập! Quê hương của ta, nơi có dòng sông Nile vĩ đại chảy qua, ta lớn lên giữa hai mùa lên xuống của nước sông. . . Ta. . . Ta đã trở về rồi!". . .
Danh Sách Chương Ký Ức Ai Cập TruyenChu
- #1Chương 1: Tại sao?
- #2Chương 2: Lớn lên
- #3Chương 3: Bài khảo nghiệm
- #4Chương 4: Chọn một
- #5Chương 5: Rời khỏi Ai Cập
- #6Chương 6: Giao dịch
- #7Chương 7: Món quà
- #8Chương 8: Công chúa!
- #9Chương 9: Vào cung
- #10Chương 10: Lần đầu gặp mặt
- #11Chương 11: Lời tiên tri
- #12Chương 12: Tham vọng
- #13Chương 13: Giải thóat
- #14Chương 14: Đau đớn
- #15Chương 15: Thứ phi
- #16Chương 16: Vầng thái dương của Ai Cập
- #17Chương 17: Carol! Cô đã đến
- #18Chương 18: Mềm lòng
- #19Chương 19: Cầu hôn
- #20Chương 20: Cô gái sông Nile
- #21Chương 21: Giữa chợ gặp lại người quen
- #22Chương 22: Ước mơ của nàng
- #23Chương 23: Cái bẫy
- #24Chương 24: Carol trở về (1)
- #25Chương 25: Carol trở về (2)
- #26Chương 26: Chờ đợi
- #27Chương 27: Tìm lại chính mình
- #28Chương 28: Sông Nile đón con gái về nhà
- #29Chương 29: Rung động (1)
- #30Chương 30: Rung động (2)
- #31Chương 31: Rung động (3)
- #32Chương 32: Rung động (4)
- #33Chương 33: Đơn giản
- #34Chương 34: Gặp ragashu
- #35Chương 35: Dịch bệnh
- #36Chương 36: Hoàng phi rời cung
- #37Chương 37: Bất ngờ
- #38Chương 38: Hôn lễ (1)
- #39Chương 39: Hôn lễ (2)
- #40Chương 40: Hôn lễ (3)
- #41Chương 41: Bất chấp (1)
- #42Chương 42: Bất chấp (2)
- #43Chương 43: Bất chấp (3)
- #44Chương 44: Bất chấp (4)
- #45Chương 45: Không khoan nhượng (1)
- #46Chương 46: Không khoan nhượng (2)
- #47Chương 47: Không khoan nhượng (3)
- #48Chương 48: Ta yêu chàng (1)
- #49Chương 49: Ta yêu chàng (2)
- #50Chương 50: Ta yêu chàng (3)