
Còn tiếp
Là Anh Nói Muốn Giữ Khoảng Cách
115
Chương
0
Lượt xem
278884
Đề cử
Giới Thiệu Là Anh Nói Muốn Giữ Khoảng Cách Truyện Chữ
Hán Việt: Thị nhĩ thuyết yếu trang bất thục
Tác giả: Hứa Thần An
Số chương: 103c + 2PN
Lưu ý: Truyện được edit dựa trên QT, có sự giúp sức của AI nên độ chính xác khoảng 60-70%. Mình đọc đến đâu edit đến đó nên xưng hô có thể sai và cách xưng hô có thể đổi.
-----
Thẹn thùng, ngoan ngoãn, ngốc nghếch, mỹ nhân công × Miệng chê nhưng thân thể lại thành thật, đẹp trai, phong độ thụ.
Được sủng ái, công ngoan, vườn trường, bánh ngọt nhỏ.
Năm lớp 11, Kiều Lộc tạm thời ở nhờ nhà họ Lâm và quen biết Lâm Triều Sinh trong một năm tại đây.
Lần đầu tiên gặp mặt, nhìn thấy nam sinh cao gầy, thanh tú trước mặt, Kiều Lộc khẽ kéo vạt áo, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Anh Triều Sinh." Đáp lại, người đối diện chỉ liếc nhìn một cách khó hiểu, sau đó giọng nói nhàn nhạt vang lên bên tai:
"Gọi tôi là Lâm Triều Sinh."
Kiều Lộc: Được... tốt.
Kiều Lộc chuyển đến trường cao trung của Lâm Triều Sinh. Trên đường cùng nhau đến trường, Lâm Triều Sinh nhắc nhở: "Ở trường không có việc gì thì đừng tìm tôi, tự giải quyết đi."
Kiều Lộc: Giả vờ không quen thân à? Tôi hiểu mà!
Giữa hai người là bầu không khí gượng gạo. Dù tạm thời sống chung dưới một mái nhà, nhưng ngoài việc cùng nhau đi học và tan học, họ hầu như không xuất hiện cùng nhau ở trường. Các bạn học đều nghĩ rằng hai người chẳng có chút liên hệ gì.
Cho đến một ngày, Kiều Lộc bị chặn ở góc khuất trong trường và bị đánh. Trước khi cú đấm giáng xuống, một giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Ai cho mấy người cái gan động vào cậu ấy?"
Tác giả: Hứa Thần An
Số chương: 103c + 2PN
Lưu ý: Truyện được edit dựa trên QT, có sự giúp sức của AI nên độ chính xác khoảng 60-70%. Mình đọc đến đâu edit đến đó nên xưng hô có thể sai và cách xưng hô có thể đổi.
-----
Thẹn thùng, ngoan ngoãn, ngốc nghếch, mỹ nhân công × Miệng chê nhưng thân thể lại thành thật, đẹp trai, phong độ thụ.
Được sủng ái, công ngoan, vườn trường, bánh ngọt nhỏ.
Năm lớp 11, Kiều Lộc tạm thời ở nhờ nhà họ Lâm và quen biết Lâm Triều Sinh trong một năm tại đây.
Lần đầu tiên gặp mặt, nhìn thấy nam sinh cao gầy, thanh tú trước mặt, Kiều Lộc khẽ kéo vạt áo, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Anh Triều Sinh." Đáp lại, người đối diện chỉ liếc nhìn một cách khó hiểu, sau đó giọng nói nhàn nhạt vang lên bên tai:
"Gọi tôi là Lâm Triều Sinh."
Kiều Lộc: Được... tốt.
Kiều Lộc chuyển đến trường cao trung của Lâm Triều Sinh. Trên đường cùng nhau đến trường, Lâm Triều Sinh nhắc nhở: "Ở trường không có việc gì thì đừng tìm tôi, tự giải quyết đi."
Kiều Lộc: Giả vờ không quen thân à? Tôi hiểu mà!
Giữa hai người là bầu không khí gượng gạo. Dù tạm thời sống chung dưới một mái nhà, nhưng ngoài việc cùng nhau đi học và tan học, họ hầu như không xuất hiện cùng nhau ở trường. Các bạn học đều nghĩ rằng hai người chẳng có chút liên hệ gì.
Cho đến một ngày, Kiều Lộc bị chặn ở góc khuất trong trường và bị đánh. Trước khi cú đấm giáng xuống, một giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Ai cho mấy người cái gan động vào cậu ấy?"
Danh Sách Chương Là Anh Nói Muốn Giữ Khoảng Cách TruyenChu
- #101Chương 101: Đằng nào phía trước cũng chẳng phải do em làm
- #102Chương 102: Tiểu Lộc, xuống lầu đi
- #103Chương 103: Sao nỡ để em đau (Hoàn chính văn)
- #104Chương 104: Ngoại truyện 1: Hải Âu lại bị "ăn"
- #105Chương 105: Ngoại truyện 2: Mãi mãi lãng mạn (Hoàn toàn văn)
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115