
Còn tiếp
Là Chưởng Môn Của Môn Phái Toàn Mỹ Nhân
141
Chương
0
Lượt xem
292587
Đề cử
Giới Thiệu Là Chưởng Môn Của Môn Phái Toàn Mỹ Nhân Truyện Chữ
Bạn đang đọc truyện Là Chưởng Môn Của Môn Phái Toàn Mỹ Nhân của tác giả Thanh Khâu Thiên Dạ. Vô tình xuyên vào thế giới võ hiệp cổ đại, còn được ở thánh địa Toái Ngọc Cung mà bao nhiêu nhân sĩ võ lâm, từ nam tới nữ đều mơ ước, Khúc Cửu Nhất vinh hạnh, trở thành nhi tử của cung chủ, trú tại nơi mỹ nhân vô số đó.
Nhưng mà trước khi trở thành Cung chủ, Khúc Cửu Nhất trải qua sinh hoạt vô cùng gian nan
—— vì nguyên tắc thu đồ đệ của Toái Ngục Cung chính là chỉ truyền cho nữ, không truyền. Cung nhân giới tính nam ở đây chỉ có hai con đường, hoặc là kết hôn với nữ nhân trong cung, hoặc là chết.
Vất vả mãi mới lên được chức chưởng môn cũng chẳng thể cứu vãn được sự trong sạch, rơi vào đường cùng chỉ có thể nói mình thích nam nhân, kết quả đảo mắt cái đã thấy đệ tử trong cung hiếu kính cho mình một mỹ nam đệ nhất thiên hạ kiêm thần y Tạ Tụ, Khúc Cửu Nhất cho rằng việc này đã cực chẳng đã lắm rồi, ấy vậy chẳng ngờ được căn nguyên mọi chuyện đều là do chúng đệ tử trong cung đều tin tưởng chẳng có tí mảy may nghi ngờ nào về việc hắn là người lưỡng tính!
Nhưng mà trước khi trở thành Cung chủ, Khúc Cửu Nhất trải qua sinh hoạt vô cùng gian nan
—— vì nguyên tắc thu đồ đệ của Toái Ngục Cung chính là chỉ truyền cho nữ, không truyền. Cung nhân giới tính nam ở đây chỉ có hai con đường, hoặc là kết hôn với nữ nhân trong cung, hoặc là chết.
Vất vả mãi mới lên được chức chưởng môn cũng chẳng thể cứu vãn được sự trong sạch, rơi vào đường cùng chỉ có thể nói mình thích nam nhân, kết quả đảo mắt cái đã thấy đệ tử trong cung hiếu kính cho mình một mỹ nam đệ nhất thiên hạ kiêm thần y Tạ Tụ, Khúc Cửu Nhất cho rằng việc này đã cực chẳng đã lắm rồi, ấy vậy chẳng ngờ được căn nguyên mọi chuyện đều là do chúng đệ tử trong cung đều tin tưởng chẳng có tí mảy may nghi ngờ nào về việc hắn là người lưỡng tính!
Danh Sách Chương Là Chưởng Môn Của Môn Phái Toàn Mỹ Nhân TruyenChu
- #101Chương 101: 101: Thế Ngoại Cao Nhân Gì Cũng Phải Xuất Hiệp Áp Chót
- #102Chương 102: 102: Ta Muốn Ăn Cơm Mềm
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126: Hoàn chính văn
- #127Chương 127: PN1 Mang thai giả (1)
- #128Chương 128: PN2 Mang thai giả (2)
- #129Chương 129: PN3 Mang thai giả (3)
- #130Chương 130: PN4 Một ít chuyện giang hồ
- #131Chương 131: PN5 Có một song tính thật cũng chẳng còn hối tiếc gì nữa
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141