
Còn tiếp
Làm Càn Sủng Nịch
122
Chương
0
Lượt xem
278163
Đề cử
Giới Thiệu Làm Càn Sủng Nịch Truyện Chữ
Thể loại: ngôn tình, showbiz, hào môn thế gia, nhẹ nhàng, ngọt, sủng, HE, nam chính thâm tình.
Editor: Trà Dâu
Thiếu nữ Lương Tri gặp phải tai nạn giao thông.
May mắn là không chịu thương nghiêm trọng, có điều lại bị mất kí ức ngắn hạn.
Cô chỉ nhớ được khoảng thời gian trước, khi cô tròn mười tám tuổi, lúc đó cô là tân sinh viên vừa mới qua ngưỡng cửa đại học.
Ba năm gần đây, cô hoàn toàn không nhớ gì cả.
Đoạn ký ức ngắn về lần tai nạn đó chỉ còn lại cảnh trước khi cô nhắm mắt, một người đàn ông cao lớn tiến đến ôm cô lên.
Sau đó lại biết người đàn ông đó là chồng cô, tổng giám đốc Phó Kính Thâm, thủ đoạn thương trường nổí tiếng thâm sâu.
Người hầu đều nói cô không thích Phó Kính Thâm, người khác kinh ngạc, người mất trí nhớ là cô lại càng không tin.
Lương Tri mỗi ngày mài cho da mặt dày thêm, bắt đầu theo đuổi Phó Kính Thâm, kiều kiều mềm mại, chọc đến Phó Kính Thâm tâm đều ngứa ngáy.
_____
Phó Kính Thâm bị váy hoa xinh đẹp và dáng người trắng mềm của nàng trêu chọc cả đêm.
Nam nhân nắm tay nàng, tiếng nói nặng nề: "Ngoan, gọi ông xã."
Lương Tri xấu hổ, cả khuôn mặt nhỏ đều đỏ bừng: "Em mất trí nhớ...cái gì cũng không nhớ rõ..."
"Đến cả ông xã cũng quên rồi?"
"Ân..."
"Vậy để ông xã dạy em gọi một lần nhé."
Lương Tri giọng nói đều mang theo chút run run: "Không được, em chỉ mới 18 tuổi."
Phó Kính Thâm cảm nhận được xúc cảm trong lòng bàn tay, thấp giọng cười khẽ: "Đã không còn nhỏ nữa."
______
May mắn trúng chiêu, Lương Tri đang mang thai lộc cộc chạy tới thư phòng của Phó Kính Thâm, vừa vào cửa liền làm nũng: "Ông xã..."
Phó Kính Thâm lập tức buông sổ sách ở trong tay, đem nàng ôm lên đùi, sủng nịch đút trái cây cho nàng.
Lương Tri ôm cổ ông xã ngoan ngoãn há mồm ăn, híp mắt hưởng thụ, hoàn toàn quên mất mục đích đến đây, chờ đến tiểu bảo bối trong bụng lại đá một cái mới đột nhiên nhớ ra: "A, ông xã, em tới đây cáo trạng."
"Cáo trạng ai?"
"Bảo bảo! Nhóc con đó đá em! Thật quá đáng!"
"Đợi bảo bảo ra đời anh sẽ đánh nó cho em được không?"
"Vậy anh nhớ đánh nhẹ một chút, người ta rất vất vả mới sinh được mà."
"Được."
_____
Tiểu bạch thỏ ngọt mềm X bá đạo tổng tài cuồng chiếm hữu
Editor: Trà Dâu
Thiếu nữ Lương Tri gặp phải tai nạn giao thông.
May mắn là không chịu thương nghiêm trọng, có điều lại bị mất kí ức ngắn hạn.
Cô chỉ nhớ được khoảng thời gian trước, khi cô tròn mười tám tuổi, lúc đó cô là tân sinh viên vừa mới qua ngưỡng cửa đại học.
Ba năm gần đây, cô hoàn toàn không nhớ gì cả.
Đoạn ký ức ngắn về lần tai nạn đó chỉ còn lại cảnh trước khi cô nhắm mắt, một người đàn ông cao lớn tiến đến ôm cô lên.
Sau đó lại biết người đàn ông đó là chồng cô, tổng giám đốc Phó Kính Thâm, thủ đoạn thương trường nổí tiếng thâm sâu.
Người hầu đều nói cô không thích Phó Kính Thâm, người khác kinh ngạc, người mất trí nhớ là cô lại càng không tin.
Lương Tri mỗi ngày mài cho da mặt dày thêm, bắt đầu theo đuổi Phó Kính Thâm, kiều kiều mềm mại, chọc đến Phó Kính Thâm tâm đều ngứa ngáy.
_____
Phó Kính Thâm bị váy hoa xinh đẹp và dáng người trắng mềm của nàng trêu chọc cả đêm.
Nam nhân nắm tay nàng, tiếng nói nặng nề: "Ngoan, gọi ông xã."
Lương Tri xấu hổ, cả khuôn mặt nhỏ đều đỏ bừng: "Em mất trí nhớ...cái gì cũng không nhớ rõ..."
"Đến cả ông xã cũng quên rồi?"
"Ân..."
"Vậy để ông xã dạy em gọi một lần nhé."
Lương Tri giọng nói đều mang theo chút run run: "Không được, em chỉ mới 18 tuổi."
Phó Kính Thâm cảm nhận được xúc cảm trong lòng bàn tay, thấp giọng cười khẽ: "Đã không còn nhỏ nữa."
______
May mắn trúng chiêu, Lương Tri đang mang thai lộc cộc chạy tới thư phòng của Phó Kính Thâm, vừa vào cửa liền làm nũng: "Ông xã..."
Phó Kính Thâm lập tức buông sổ sách ở trong tay, đem nàng ôm lên đùi, sủng nịch đút trái cây cho nàng.
Lương Tri ôm cổ ông xã ngoan ngoãn há mồm ăn, híp mắt hưởng thụ, hoàn toàn quên mất mục đích đến đây, chờ đến tiểu bảo bối trong bụng lại đá một cái mới đột nhiên nhớ ra: "A, ông xã, em tới đây cáo trạng."
"Cáo trạng ai?"
"Bảo bảo! Nhóc con đó đá em! Thật quá đáng!"
"Đợi bảo bảo ra đời anh sẽ đánh nó cho em được không?"
"Vậy anh nhớ đánh nhẹ một chút, người ta rất vất vả mới sinh được mà."
"Được."
_____
Tiểu bạch thỏ ngọt mềm X bá đạo tổng tài cuồng chiếm hữu
Danh Sách Chương Làm Càn Sủng Nịch TruyenChu
- #101Chương 99: Ngoại truyện 5: Cầu hôn
- #102Chương 100: Ngoại truyện 6: Bà bầu cô đơn
- #103Chương 101: Ngoại truyện 7: Bé con
- #104Chương 102: Ngoại truyện 8: Bế nhầm
- #105Chương 103: Ngoại truyện 9: Ăn
- #106Chương 104: Ngoại truyện 10: Giống em
- #107Chương 105: Ngoại truyện 11: Trộm hương
- #108Chương 106: Ngoại truyện 12: Bốc đồ vật
- #109Chương 107: Ngoại truyện 13: Gọi bố đi
- #110Chương 108: Ngoại truyện 14: Cảm giác an toàn
- #111Chương 109: Ngoại truyện 15: Tiểu Phó tổng
- #112Chương 110: Ngoại truyện 16: Hôn lễ (Hoàn toàn văn)
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122