
Còn tiếp
Làm Sai Dịch Ta Thành Võ Thánh Lúc Nào Không Hay
47
Chương
0
Lượt xem
255645
Đề cử
Giới Thiệu Làm Sai Dịch Ta Thành Võ Thánh Lúc Nào Không Hay Truyện Chữ
Giới thiệu truyện: Sai Dịch Lạc Tuyển
Đại Tề năm Nguyên Hòa thứ bảy, giữa một thôn quê nghèo heo hút ở Thanh Khê trấn, một thiếu niên mười lăm tuổi lặng lẽ đứng dưới mái hiên dột nát, nhìn mưa bụi rơi lạnh buốt.
Hắn tên Lục Trường Sinh.
Ba ngày trước, hắn vẫn là một nhân viên văn phòng bình thường. Một lần mở mắt, đã trở thành cô nhi nơi thôn dã, thân phận thấp kém, nhà cửa rách nát, bị lý trưởng và con trai chèn ép đến mức suýt mất mạng vì một suất “sai dịch”.
Nhưng khi sinh tử cận kề, một hệ thống kỳ lạ thức tỉnh:
Chăm chỉ tu luyện, ắt có thu hoạch.
Thu thập công pháp cấp thấp, có thể dung hợp thành công pháp cấp cao.
Từ một tàn quyển 《Thô Khí Quyền》 rẻ mạt của võ quán bình dân, hắn bắt đầu bước vào con đường luyện thể. Không thiên phú nghịch thiên, không thân phận hiển hách — chỉ có sự nhẫn nhịn, tính toán và quyết tâm sống sót.
Trong cái thời đại mà quyền thế quyết định sinh tử, nơi một câu nói của lý trưởng có thể đuổi người ra khỏi thôn giữa mùa đông, Lục Trường Sinh hiểu rõ:
Muốn sống, phải mạnh.
Muốn mạnh, phải nhẫn.
Triệu gia chỉ là bước đầu. Thanh Khê trấn chỉ là điểm khởi hành. Sau lưng là mưa lạnh và bùn đất, trước mặt là núi sâu cùng một lão hòa thượng bí ẩn.
Con đường này, không phải anh hùng cứu thế.
Cũng không phải thiếu niên nhiệt huyết.
Đây là câu chuyện của một người bình thường, dùng “chăm chỉ” làm đao, lấy “thời gian” làm kiếm, từng bước từng bước bò lên đỉnh cao giữa một thế giới võ đạo tàn khốc.
Sống sót đã khó.
Sống lâu, càng khó hơn.
Và cái tên “Trường Sinh”… liệu là trùng hợp, hay là thiên mệnh?
Đại Tề năm Nguyên Hòa thứ bảy, giữa một thôn quê nghèo heo hút ở Thanh Khê trấn, một thiếu niên mười lăm tuổi lặng lẽ đứng dưới mái hiên dột nát, nhìn mưa bụi rơi lạnh buốt.
Hắn tên Lục Trường Sinh.
Ba ngày trước, hắn vẫn là một nhân viên văn phòng bình thường. Một lần mở mắt, đã trở thành cô nhi nơi thôn dã, thân phận thấp kém, nhà cửa rách nát, bị lý trưởng và con trai chèn ép đến mức suýt mất mạng vì một suất “sai dịch”.
Nhưng khi sinh tử cận kề, một hệ thống kỳ lạ thức tỉnh:
Chăm chỉ tu luyện, ắt có thu hoạch.
Thu thập công pháp cấp thấp, có thể dung hợp thành công pháp cấp cao.
Từ một tàn quyển 《Thô Khí Quyền》 rẻ mạt của võ quán bình dân, hắn bắt đầu bước vào con đường luyện thể. Không thiên phú nghịch thiên, không thân phận hiển hách — chỉ có sự nhẫn nhịn, tính toán và quyết tâm sống sót.
Trong cái thời đại mà quyền thế quyết định sinh tử, nơi một câu nói của lý trưởng có thể đuổi người ra khỏi thôn giữa mùa đông, Lục Trường Sinh hiểu rõ:
Muốn sống, phải mạnh.
Muốn mạnh, phải nhẫn.
Triệu gia chỉ là bước đầu. Thanh Khê trấn chỉ là điểm khởi hành. Sau lưng là mưa lạnh và bùn đất, trước mặt là núi sâu cùng một lão hòa thượng bí ẩn.
Con đường này, không phải anh hùng cứu thế.
Cũng không phải thiếu niên nhiệt huyết.
Đây là câu chuyện của một người bình thường, dùng “chăm chỉ” làm đao, lấy “thời gian” làm kiếm, từng bước từng bước bò lên đỉnh cao giữa một thế giới võ đạo tàn khốc.
Sống sót đã khó.
Sống lâu, càng khó hơn.
Và cái tên “Trường Sinh”… liệu là trùng hợp, hay là thiên mệnh?
Danh Sách Chương Làm Sai Dịch Ta Thành Võ Thánh Lúc Nào Không Hay TruyenChu
- #1Chương 1: Sai dịch lạc tuyển
- #2Chương 2: Núi sâu am nhỏ**
- #3Chương 3: Săn thú**
- #4Chương 4: **Bình cảnh**
- #5Chương 5: Lên phố**
- #6Chương 6: Họa thị**
- #7Chương 7: Thanh Xà Bang tới cửa**
- #8Chương 8: Thanh Phong tiêu cục**
- #9Chương 9: Nạn đói**
- #10Chương 10: Loạn thế**
- #11Chương 11: Xung đột lần thứ hai**
- #12Chương 12: Đường về phương Bắc**
- #13Chương 13: Thung lũng bình yên**
- #14Chương 14: Khách lạ**
- #15Chương 15: Đường tới Bắc Thành**
- #16Chương 16: Sai dịch lạc tuyển**
- #17Chương 17: Sai dịch phục quan, gặp sai đầu**
- #18Chương 18: Lần đầu nhận hối lộ**
- #19Chương 19: Đủ vô cảm liền dễ sống**
- #20Chương 20: Phố sáng, ngõ sâu
- #21Chương 21: Loạn thế chớ cầu tình yêu**
- #22Chương 22: Võ công tăng cao**
- #23Chương 23: Mưu kế trong bóng tối**
- #24Chương 24: Việc khéo xử thì sẽ tròn**
- #25Chương 25: Khi sai lầm không còn là kẻ thù**
- #26Chương 26: Hạt giống hôm nay, ngày mai nở hoa**
- #27Chương 27: Tư tưởng quyết định thái độ, thái độ quyết định hành động, hành động quyết định kết quả**
- #28Chương 28: Nhận thức bản thân**
- #29Chương 29: Buông tay**
- #30Chương 30: Mắt thấu lòng người**
- #31Chương 31: Đột phá**
- #32Chương 32: Một năm sau đột phá, nạn đói trôi qua**
- #33Chương 33: Mười một năm, khởi đầu cho chính mình**
- #34Chương 34: Hôm sau, tới làng ma quái**
- #35Chương 35: Uống trà ven đường**
- #36Chương 36: Tửu lầu nghe tin**
- #37Chương 37: Kỳ lạ chùa miếu**
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47