
Tạm dừng
Lạn Kha Kỳ Duyên
677
Chương
0
Lượt xem
4788
Đề cử
Giới Thiệu Lạn Kha Kỳ Duyên Truyện Chữ
Lạn Kha ngồi bên ván cờ lá rụng, tại giữa trúc lâm không người đánh cờ.
Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại xoay người sông núi thênh thang.
...
Thức giấc sau cơn mơ, Kế Duyên trở thành một tên hành khất gần như mù mắt trong một cái miếu sơn thần cũ nát.
Thực lực không đủ thì dùng miệng lưỡi để kiếm ăn, chân nhân dùng kiếm, lừa đảo dùng mồm, Kế Duyên nhờ vào bản thân kiếm sống tại cái thế giới đáng sợ này.
...
Du Lạn Kha Sơn
Giản lai huề trượng thượng toàn ngoan,
Tứ nhập vân tiêu nhãn giới khoan.
Phong động viễn lâm thu sắt sắt,
Giản thông u cốc thuỷ sàn sàn.
Bình không tử lạc tiên kì tĩnh,
Vật hoán tinh di Phật cốt hàn.
Duyệt thế du du kim kỷ hử,
Không tồn di tích hậu nhân khan.
Review Truyện:
Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn.
Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái phi thăng, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá nhiều cơ quan tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười.
Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý tứ, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc là dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì.
Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại xoay người sông núi thênh thang.
...
Thức giấc sau cơn mơ, Kế Duyên trở thành một tên hành khất gần như mù mắt trong một cái miếu sơn thần cũ nát.
Thực lực không đủ thì dùng miệng lưỡi để kiếm ăn, chân nhân dùng kiếm, lừa đảo dùng mồm, Kế Duyên nhờ vào bản thân kiếm sống tại cái thế giới đáng sợ này.
...
Du Lạn Kha Sơn
Giản lai huề trượng thượng toàn ngoan,
Tứ nhập vân tiêu nhãn giới khoan.
Phong động viễn lâm thu sắt sắt,
Giản thông u cốc thuỷ sàn sàn.
Bình không tử lạc tiên kì tĩnh,
Vật hoán tinh di Phật cốt hàn.
Duyệt thế du du kim kỷ hử,
Không tồn di tích hậu nhân khan.
Review Truyện:
Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn.
Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái phi thăng, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá nhiều cơ quan tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười.
Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý tứ, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc là dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì.
Danh Sách Chương Lạn Kha Kỳ Duyên TruyenChu
- #201Chương 201: Khí minh thanh chính
- #202Chương 202: Chuyện cũ năm xưa
- #203Chương 203: Bình cũ
- #204Chương 204: Đến ngày chuyển mình
- #205Chương 205: Nghĩ tới Chân Hỏa
- #206Chương 206: Chân Hỏa hiện, tin xa đến
- #207Chương 207: Hiệp khách sa cơ
- #208Chương 208: Xem như nể mặt các ngươi
- #209Chương 209: Thật sự có thể chạy
- #210Chương 210: Thuật pháp giao phong
- #211Chương 211: Thần thông trời ban
- #212Chương 212: Tội gì phải khổ đến vậy
- #213Chương 213: Có thể ngủ một giấc ngon rồi
- #214Chương 214: Cái gì cũng nhận
- #215Chương 215: Giấc mộng dài
- #216Chương 216: Mưa đêm nơi dịch trạm hoang vắng
- #217Chương 217: Bức thư trước kia
- #218Chương 218: Bài đao ca dân gian
- #219Chương 219: Người còn hung dữ hơn cả yêu quái
- #220Chương 220: Mổ ba cái
- #221Chương 221: Bái sơn
- #222Chương 222: Uyển Châu bất thường
- #223Chương 223: Không còn là người mới vào chốn quan trường
- #224Chương 224: Rồng rơi xuống Nghiễm Động Hồ
- #225Chương 225: Thủy trạch chi khí điên cuồng tiết ra
- #226Chương 226: Trừ tà trói mị
- #227Chương 227: Lũ lụt
- #228Chương 228: Long Quân phẫn nộ
- #229Chương 229: Sau khi chết cũng "Tẩu Thủy"
- #230Chương 230: Nơi rồng rơi xuống
- #231Chương 231: Pháp hội không tầm thường
- #232Chương 232: Đây cũng không phải tên mù bình thường
- #233Chương 233: Quả đúng là cao nhân tụ tập
- #234Chương 234: Cười Sở phủ hay cười ‘Cao nhân’
- #235Chương 235: Người thường sẽ an toàn hơn
- #236Chương 236: Thư kiếm ánh trăng
- #237Chương 237: Trăng trong nước, công dã tràng
- #238Chương 238: Pháp hội mở màn
- #239Chương 239: Lấy thế đè "người"
- #240Chương 240: Tất cả đều biến mất
- #241Chương 241: Người hưởng hết vinh hoa của nhân gian
- #242Chương 242: Duyên đã hết
- #243Chương 243: Buồn bã mất mát
- #244Chương 244: Xác thật không đáng
- #245Chương 245: Thiếu nợ ân tình
- #246Chương 246: Chuyện từ Vân Châu mà ra
- #247Chương 247: Thám tử đầu trọc
- #248Chương 248: Tơ lụa màu máu
- #249Chương 249: Thoát thai hoán cốt
- #250Chương 250: Tụ nội càn khôn đại, hồ Trung nhật nguyệt trường